Lục Cẩn Niên thật ra không có ý tứ chút ý tứ che lấp, thản nhiên mở miệng thừa
nhận: “Đúng vậy.”
“Cậu đến tột cùng muốn như thế nào mới bằng lòng bỏ qua? Sự tình là do một
mình tôi làm, cậu có thể nhằm vào một mình tôi……”
Anh đã có bằng chứng xác thực, chứng minh được hung thủ, căn bản không cần
tiếp tục dây dưa vô nghĩa với bà ta như vậy…… Lục Cẩn Niên căn bản không
đợi Hàn Như Sơ nói ra lời tiếp theo, liền mở miệng đạm mạc cao ngạo, nói: “Hàn
phu nhân, nếu bà gọi điện thoại cho tôi là vì muốn tôi thả cho bà một con
đường sống, như vậy tôi nói cho bà…… Nghĩ đều đừng nghĩ!”
Lục Cẩn Niên nói xong, liền tắt điện thoại, vẻ mặt âm trầm tiêu sái đến trước
bàn làm việc, bấm nội tuyến điện thoại, trợ lý rất nhanh gõ cửa tiến vào, Lục
Cẩn Niên trực đưa điện thoại di động cho trợ lý: “Đi lấy đoạn ghi âm bên trong
điện thoại copy vào máy ghi âm, đêm nay tôi muốn dùng.”
–
Hứa gia.
Hàn Như Sơ nghe được âm thanh tắt máy “Đô đô đô” từ trong điện thoại truyền
tới, liên tục lên vài tiếng, sau đó liền hung hăng mạnh mẽ quang điện thoại
xuống đất.
Bởi vì phẫn nộ cùng không cam lòng, sắc mặt Hàn Như Sơ phá lệ khó coi, ngực
phập phồng không ngừng.
“Phu nhân, ngài đừng tức giận như vậy……” Quản gia của Hứa gia vừa mới ra
lên tiếng khuyên một câu, liền nhìn thấy Hàn Như Sơ đang đứng ở gần cửa sổ,
thân thể lay động hai cái, quản gia vội vàng tiến lên nâng Hàn Như Sơ, mang bà
ta đến ngồi ở trên ghế sa lon: “Phu nhân, ngài có khỏe không?”
Bàn tay Hàn Như Sơ nắm thành quả đấm, đáy mắt giống như có hỏa diễm, hôi hổi
thiêu đốt, một lát sau, bà mới thấp giọng thì thào nói: “Hắn biết việc này,
hắn biết đứa nhỏ của Kiều Kiều, là chúng ta hại chết .”
Đáy mắt Hàn Như Sơ thoáng hiện vẻ kinh hoảng: “Nếu để Gia Mộc đã biết, Gia Mộc
khẳng định sẽ trách ta……”
Nói tới đây, Hàn Như Sơ đột nhiên dừng lại, giống như bà vừa nhớ tới cái gì
đó, chỉ vào một chiếc điện thoại ở bên cạnh, nói: “Mau, ngươi mau gọi điện
thoại cho Gia Mộc, nói tôi……”
Sau đó Hàn Như Sơ liền tiến đến bên tai quản gia nói nhỏ.
Quản gia vừa nghe, vừa thấp giọng đáp lời: “Vâng, thưa phu nhân.”
Sau đó đợi Hàn Như Sơ nói xong, liền lập tức đi đên bên cạnh chiếc điện thoại,
gọi cho Hứa Gia Mộc, đợi gọi điện được cho Hứa Gia Mộc, vẻ mặt liền kinh hoảng
sốt ruột mở miệng nói: “Tiểu thiếu gia, không tốt , phu nhân bị tức giận ngất
đi rồi…… Không phải bởi vì chuyện của Hứa thị, là người anh trai kia của
tiểu thiếu gia gọi điện thoại cho phu nhân, nói cho phu nhân biết công trình
mà phu nhân đầu tư mười mấy triệu lúc trước đều là lừa đảo, còn có cổ phần tập
đoàn Hứa thị cũng là do hắn khống chế giảm xuống , hắn là bởi vì lúc trước lão
gia và phu nhân đối xử với mẹ hắn không tốt, cho nên mới muốn cho bọn họ nếm
thử hương vị này, cụ thể nói như thế nào, tôi cũng không rõ ràng lắm…… Tóm
lại, tiểu thiếu gia, ngài về xem phu nhân trước đi……”
Đợi đến khi quản gia tắt điện thoại, Hàn Như Sơ liền mở miệng hỏi: “Thế nào?”
“Tiểu thiếu gia nghe xong rất phẫn nộ, cậu ấy nói sẽ lập tức trở về, phu nhân,
ta gọi cho bác sĩ riêng đến đây? Ngài lên lầu nghỉ ngơi trước, mặt để cho tiểu
thiếu gia nhìn thấy.”
Hàn Như Sơ nhẹ nhàng gật đầu một cái, từ trên ghế salon đứng lên, ở quản gia
đỡ, lên lầu.
Vừa lên lầu, quản gia vừa nói: “Phu nhân, may mà ngài phản ứng nhanh, nghĩ ra
như vậy, tiểu thiếu gia là con của ngài, mẫu tử tình thâm, nghe được ngài bị
tiểu tạp chủng kia khiến cho tức giận đến ngất đi, khẳng định không có tâm tư
đi nghe lời nói của tiểu tạp chủng kia.”