Kiều An Hảo không biết vì sao, trong đầu mình lại xuất hiện những ý tưởng này,
tốc độ tim đập nhanh hơn rất nhiều, nàng giật giật đầu, tầm mắt tiếp
tục dừng lại ở trên sườn mặt của Lục Cẩn Niên, đầu còn chưa kịp ý thức, miệng
đã thốt ra hỏi một câu:“Lục Cẩn Niên, anh vì sao tốt với tôi như vậy?”
Những lời này của Kiều An Hảo, khiến Lục Cẩn Niên sửng sốt trong nháy mắt,
không biết nên trả lời như thế nào.
Sau khi Kiều An Hảo hỏi ra câu nói kia, mới ý thức được mình vừa hỏi cái gì,
sau đó cả người càng trở nên căng thẳng hơn, cô ngừng thở đợi thật lớn trong
chốc lát, phát hiện Lục Cẩn Niên ngồi ở bên cạnh, không có nửa điểm phản ứng,
lòng của cô nhịn không được có chút xấu hổ, giống như muốn tìm cho mình một
cái bậc thang, suy nghĩ lung tung một chút, liền mở miệng nói:“Lục Cẩn Niên,
anh có phải vì đứa nhỏ đã mất, cảm thấy mắc nợ tôi, cho nên mới tốt với tôi
như vậy ?”
Vốn Lục Cẩn Niên còn không biết phải làm sao, lúc nghe thấy những lời nói sau
đó của Kiều An Hảo, âm thầm thở dài một hơi nhẹ nhõm, rất nhẹ “Uh” một tiếng.
Đứa nhỏ mất, anh thực xin lỗi cô, nhưng mà cho dù là không có đứa nhỏ, cô xảy
ra nguy hiểm như vậy, thì anh vẫn không chút do dự nhảy xuống theo cô như cũ.
Chỉ là có chút tâm sự, cũng không có thể dãi bày cho cô hiểu.
Đúng là bởi vì chuyện của đứa nhỏ, mới khiến anh tốt với cô như vậy a……
đáy lòng Kiều An Hảo hiện lên một tia mất mát, nhưng mà, cho dù là mắc nợ, cần
phải bồi thường tới mức sinh mệnh của bản thân cũng không cần sao?
Kiều An Hảo rất muốn mở miệng, ở truy hỏi Lục Cẩn Niên một câu, nhưng mà lời
nói tới cửa miệng, trong lúc nhất thời liền tạm dừng lại.
Vừa rồi cô thế nhưng muốn hỏi Lục Cẩn Niên một câu: Có phải anh thích tôi hay
không, cho nên mới từ thượng nhai nhảy xuống theo?
Xác thực, Lục Cẩn Niên đối tốt với cô, làm nhiều chuyện vì cô, khiến cho cô có
vài phần ảo giác như vậy, rằng anh thích chính mình.
Nhưng là, nếu không phải thì sao?
Kia chẳng phải đến lúc đó xấu hổ muốn chết?
Cánh môi Kiều An Hảo thần giật giật, cuối cùng vẫn đem lời nói của chính mình
nuốt trở lại trong bụng.
Lục Cẩn Niên nằm ở một bên, bởi vì lời nói vừa rồi của Kiều An Hảo, trong lúc
nhất thời mới nhớ tới một chuyện quan trọng, lại quay đầu, nhìn chằm chằm ánh
mắt của Kiều An Hảo, nghiêm túc hỏi:“Chuyện em làm giải phẫu, tôi đã cho bệnh
viện một khoản lớn để bịt miệng, vậy em làm sao mà biết được?”
Câu hỏi của Lục Cẩn Niên, đánh vỡ suy nghĩ miên man của Kiều An Hảo, nàng theo
bản năng thành thật trả lời:“Là một y tá trong bệnh viện gửi một văn kiện đến
cho tôi……”
Nói tới đây, Kiều An Hảo ngồi xổm xuống, nhận ra không thích hợp, ngược lại
hỏi lại Lục Cẩn Niên:“Không đúng a, y tá kia nói là anh không cần con của tôi,
còn nói cô ta là đồng lõa, trong lòng tràn đầy áy náy, cho nên mới chuyển phát
nhanh tới cho tôi, báo cho tôi biết chân tướng, muốn cứu giúp bản thân, nhưng
mà con của ta chết từ trong trứng nước, cô ta vì sao còn áy náy?”
Lục Cẩn Niên căn bản không để ý đến lời nói phía sau của Kiều An Hảo, mi tâm
nhíu chặt hỏi:“Bên trong chuyển phát nhanh là cái gì?”
“Anh ký tên vào hóa đơn giải phẫu sinh non a.”
“Khi nào thì nhận được ?”
Kiều An Hảo suy nghĩ một chút: “Là ngày sinh nhật của tôi…”
Sinh nhật ngày đó của cô, không phải là ngày Hứa Gia Mộc tỉnh lại sao?
Lục Cẩn Niên tay nắm chặt thành quyền, mơ hồ hiểu được, đến tột cùng là chuyện
gì xảy ra .
Sợ là chuyện này hết thảy, đều là do Hàn Như Sơ làm đi.