“Lục ảnh đế –” Từ lúc Kiều An Hảo té xuống vách đá cả người Triệu Manh còn
chưa kịp định thần, ngay sau đó lại nhìn thấy Lục ảnh đế nhảy xuống, bản năng
liền thốt ra từ mà bản thân vẫn thường hay xưng hô.
“Lục tổng!” Trợ lý theo sát phía sau Lục Cẩn Niên, hô một tiếng tên của Lục
Cẩn Niên, liền chạy vội tới vách đá, trợ lý nhìn từ trên cao xuống chỉ nhìn
thoáng qua, liền đã sợ tới mức bụm mặt quay đầu.
–
Lúc Kiều An Hảo bay lên không trung bụng dưới liền đau quặn lại, lúc này ý
thức được bản thân gặp nguy hiểm, sau đó cả người liền ngã xuống sông nước
sông lạnh như băng, bởi vì không có phòng bị, bị uống vài ngụm, tay chân không
ngừng ngọ nguậy, cả người liền ngóc đầu ra khỏi mặt nước sông, mở miệng, nhìn
về phía trên bờ hô một tiếng “Cứu mạng”, sau đó nước sông liền tràn ngập qua
đầu của cô, chôn vùi cô cùng âm thanh kêu cứu vào bên trong sông.
Đợi đến lúc Kiều An Hảo từ trong nước sông lại thò đầu ra, nhìn thấy bản thân
đã bị lưu nước trôi cách vách đá khoảng mấy chục thước, nàng muốn bơi trở lại,
nhưng mà lực cản của dòng nước quá lớn, mặc cho cô sử dụng bao nhiêu khí lực
của toàn thân, chẳng những không có đi được nửa phần, ngược lại còn bị dòng
nước đẩy đi xa thêm mấy chục thước.
Con sông quay cuồng không ngừng mà vỗ vào đầu cô, bên trong tai của cô đều là
nước, ảnh hưởng nghiêm trọng đến thính lực của cô, mở to mắt, thấy cũng chỉ là
nước trắng xóa căn bản không thể hiện lên được dốc đứng thạch bích.
Khí lực toàn thân Kiều An Hảo rất nhanh liền tiêu hao hết, thậm chí cô còn cảm
giác được hai chân của mình ngâm trong nước đến run lên, một cỗ tuyệt vọng,
tràn đầy trong lòng cô.
Lúc trước Kiều An Hảo xem tivi, không phải không có thấy qua trường hợp cẩu
huyết tương tự, lúc ấy đáy lòng cô còn suy nghĩ, chỉ trong TV mới có cảnh như
vậy, lại không nghĩ rằng, một ngày kia, chuyện này lại phát sinh ở trên người
cô.
Nhưng mà, cô không phải nữ nhân vật chính trong TV, cô không có quang hoàn của
nhân vật chính, cũng không có nam chính phấn đấu quên mình tới cứu cô, hiện
tại tay chân của cô đã hoàn toàn vô lực, cơ thể đã bắt đầu trầm xuống, cô cảm
giác được, hơi thở của tử vong đang bao phủ lấy bản thân……
Cô sẽ không thật sự, cứ như vậy chết ở đây mà ngay cả tên con sông bản thân
chết cũng không biết……
Mọi người đều có bản năng muốn sông , Kiều An Hảo cũng không ngoại lệ, cô còn
không muốn chết, cô liều mạng muốn khiến cho bản thân nổi nên, nhưng mà tứ chi
đã hoàn toàn nhũn ra căn bản không sử dụng được khí lực.
Tuyệt vọng và khủng hoảng xen lẫn nhau, tràn ngập ở trong cơ thể Kiều An Hảo,
loại cảm giác này có thể nhìn thấy tử vong sắp tới, nhưng lại không thể thoát
khỏi khủng hoảng, khiến cho nước mắt của cô cứ thế rơi xuống, mang theo bất
lực cùng ủy khuất không nói lên lời.
Là vô cùng ủy khuất a, 10 tuổi cô không còn cha mẹ đã không nói, đã thế không
lâu trước đây cô còn mất đi con của mình với người mà cô yêu thương nhất, kết
quả, ông trời không có nửa điểm thương xót cô, ngược lại còn muốn cướp đi mạng
sống của cô……
Càng nghĩ, Kiều An Hảo càng tủi thân, cuối cùng rơi lệ thành sông.
Kỳ thật lúc Lục Cẩn Niên nghe thấy Triệu Manh hô lên một câu “Kiều Kiều ngã
xuống ” kia, đầu óc của anh cũng đã trống rỗng, trái tim giống như bị cái gì
đó hung hăng bóp chặt, không còn cảm giác gì.
Thậm chí ở dưới nước sông lạnh như băng, trong khoảnh khắc đó, anh trố mắt
khoẳng một phút đồng hồ, mới hậu tri hậu giác phản ứng lại, bản thân phải bình
tĩnh, phải tỉnh táo.
Nhưng mà vừa nghĩ tới, con sông mờ mịt như vậy, Kiều An Hảo ở nơi nào, anh
cũng không biết, Lục Cẩn Niên càng thêm lo lắng như đốt.