Hôn Trộm 55 Lần – Chương 442: Tại sao anh không cần con của chúng ta?[3] – Botruyen

Tải App Truyện CV

Hôn Trộm 55 Lần - Chương 442: Tại sao anh không cần con của chúng ta?[3]

Hứa Gia Mộc lên một chiếc xe rời đi, Tống Tương Tư vẫn bình tĩnh đứng ở tại
chỗ, nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ, không nhúc nhích.

Đây đã lần thứ hai cô khiến anh tức giận bỏ đi, lần đầu tiên cô khiến anh tức
giận là khi, anh xảy ra tai nạn xe cộ.

Kỳ thật cô vẫn luôn không rõ, anh tức giận như vậy là vì cái gì, người nên
phẫn nộ nên tuyệt vọng, là cô không phải sao?

Năm vạn đồng tiền, cô bán chính mình cho anh bảy năm…… Giá rất rẻ mạt, nếu
không phải bởi vì đáy lòng cô có anh, làm sao có khả năng cô bán cho anh bảy
năm không danh không phận.

Đúng vậy, không danh không phân.

Trong 7 năm này, cô và anh kim ốc tàng kiều, cô không có gặp qua bạn bè của
anh, cũng không cùng anh giống một đôi người yêu, tay trong tay cùng đi trên
đường cái.

Lúc ban đầu cô còn nghĩ, không quan hệ, lâu ngày sinh tình, nhưng là qua 7
năm, tình còn không có sinh ra, ngược lại cô nghe được tin tức anh sắp kết
hôn.

Cô dâu không phải là cô.

Cô là tình nhân không thể lộ ra ngoài ánh sáng, nếu bị lộ ra ánh sáng sẽ bị
người gặp người mắng tiểu tam.

Cô vĩnh viễn đều không thể quên được, ngày đó khi bản thân tỉnh lại, vô tình
nghe được cuộc đối thoại của anh với một người.

“Tuổi cũng không sai biệt lắm, cũng nên kết hôn …… Tính năm nay kết
hôn…… Đến lúc đó cậu nên về nước tặng lễ vật cho tôi…… Cậu nói lúc học
đại học, ở Cung Vàng Điện Ngọc dùng năm vạn đồng tiền mua cái cô gái kia a?
Bây giờ còn liên hệ a…… Có thể làm sao bây giờ a, khi kết hôn không thể
tiếp tục cùng cô ấy như bây giờ…… Cũng không thể để cho tôi cưới cô ây,
cậu cũng không phải không biết, khẳng định tôi phải kết hôn một người phụ nữ
môn đăng hộ đối……”

Môn đăng hộ đối, bốn chữ chữ này, là cỡ nào bén nhọn như một cây đao, đâm vào
cô khiến cả người toàn thân thương tích.

Trong nháy mắt đó cô mới hiểu được, cô xuất thân là một cô gái bình dân, vĩnh
viễn cũng không bao giờ có thể biến thành cô bé Lọ Lem, gả cho một vương tử
xuất thân hào môn.

Cho dù cô ở bên cạnh anh bảy năm, thì cô cũng không thể quang minh chính đại
đứng ở bên cạnh anh.

7 năm a, tránh ở sau lưng không thể lộ ra ngoài ánh sáng, cô thật sự có chút
mệt mỏi.

Có một số người, nếu nhất định không thể ở gần nhau đến già, thì cô tình
nguyện chặt đứt sớm một chút .

Trở lại khách sạn, Triệu Manh chỉ vào cái bàn, nói với Kiều An Hảo:“Vừa rồi
trợ lý của Lục ảnh đế đưa tới, nói là buổi chiều cậu ăn cơm không được bao
nhiêu, cố ý cho ngươi mang tới cho cậu.”

Kiều An Hảo nhìn chằm chằm và lần trên bàn, rồi vào phòng tắm tắm rửa.

Lúc đi ra, Triệu Manh ngồi ở trên giường ăn ngon hỏi:“Cậu không ăn sao?”

Kiều An Hảo trực tiếp không để ý lời nói của Triệu Manh, đứng trước gương ở
bàn trang điểm.

Triệu Manh quang bàn chân xuống giường, chạy đến trước bàn, mở ra hộp cái trên
bàn:“Thoạt nhìn ăn rất ngon , Kiều Kiều, xem ra Lục ảnh đế đối xử với cậu quả
thực không tệ, ngay cả cậu ăn cơm chiều được bao nhiêu cũng chú ý tới ……”

Kiều An Hảo nghe câu như thế, lập tức nheo mắt lại một chút, tẩy trang được
hơn phân nửa, cô có chút phiền táo rút khăn tay, lau khô sạch sẽ tay, mắt nhìn
lên trên bàn, rồi trên giường, cầm chăn che đầu lại, giả chết.

Triệu Manh một người nói cũng không thích, liền ngậm miệng.

Trong chăn một mảnh tối đen, Kiều An Hảo nghĩ đến khi mình ở trong phòng rửa
tay nghe được cuộc đối thoại, thật vất vả khôi phục tâm tình, thì bốn bề sóng
lại dậy lên, trong đầu cô lặp đi lặp lại nhiều lần hóa đơn sinh non có chữ ký
của Lục Cẩn Niên, nên mới khiến cho bản thân bỏ qua việc Lục Cẩn Niên chuyện
làm cảm động cho cô.

Kiều An Hảo vẫn luôn khiến cho bản thân bỏ qua những việc làm cảm động của Lục
Cẩn Niên, cô vẫn cho rằng bản thân có thể bỏ qua, kết quả còn

chưa được bao lâu, bên trong đoàn làm phim đột nhiên đã xảy ra một chuyện kinh
thiên động địa, khiến cho Kiều An Hảo rốt cuộc bỏ qua không nổi nữa.

PS: Hôm nay đến nơi đây đã xong ~ tỉnh ngủ tiếp tục đổi mới ~ kế tiếp kịch
tình báo trước: Bên ngoài mưa to bàng phá, sau không ngừng, rốt cục có chút
chịu được không được Kiều An Hảo, ngẩng đầu, nhìn Lục Cẩn Niên hỏi:“Ngươi vì
cái gì không cần hài tử của ta?”

[ thời gian đổi mới: Chiều nào ngọ tứ điểm đến rạng sáng không đợi, buổi sáng
không cần chờ càng , ta đều đang ngủ, mỗi ngày đổi mới vì 8000-10000 không đợi
]