Editor : Meitu
Kiều An Hảo nhíu mày, đang buồn bực hết sức, lại thấy trước cửa có một cái
túi.
Kiều An Hảo không rõ trong túi có gì, có hơi sợ là đêm hôm khuya khoắc ai tới
quậy phá, cho nên ngẩng đầu lên, lại quét một vòng biệt thự, do dự thật lâu,
mới ngồi xổm người xuống nhìn nhìn túi, mượn ánh đèn trên tường mà nhìn vào,
Kiều An Hảo thấy rõ đây là túi mua đồ mình vừa đi qua cửa hàng tiện lợi.
Kiều An Hảo cẩn thận mở ra xem đồ vật bên trong túi, mơ hồ thấy bên trong có
hộp dán nhãn, lúc này mới buông lỏng người, hai tay vội vội vàng vàng xé túi,
lấy đồ vật bên trong ra.
Hai hộp trà gừng đường đỏ, một túi chườm nóng, còn có ba túi táo đỏ… Những
vật này là để chuẩn bị cho phụ nữ đến kỳ kinh, nhất là đường đỏ trà gừng, có
thể làm giảm đau đớn.
Nhưng tối nay cô vừa bị kinh nguyệt, mà cô đến kỳ, cũng không có nói với ai,
sẽ là ai…
Trong đầu Kiều An Hảo hiện ra ba người có khả năng “Đưa tới?” Vẫn chưa rõ
ràng, đầu của cô liền nhìn về phía biệt thự của Lục Cẩn Niên.
Xe của Lục Cẩn Niên, đang lái vào trong biệt thự của anh, đèn xe sáng chói
mắt, lúc dừng xe, đầu xe vừa vặn nhắm ngay biệt thự của Hứa Gia Mộc, Kiều An
Hảo không mở mắt được, không nhịn được giơ tay lên che lại, vẫn đợi đến đèn xe
tắt, cô mới buông tay xuống.
Biệt thự đối diện không có sáng đèn, Kiều An Hảo cũng không thấy rõ, chẳng qua
là mơ hồ nghe tiếng mở cửa, sau đó biệt thự bên cạnh sáng đèn lên, xuyên qua
cửa sổ thủy tinh, khiến một mảnh sân sáng ngời.
Kiều An Hảo nhìn chằm chằm đèn sáng phòng một lát, mới thu hồi tầm mắt, sau đó
cúi đầu, nhìn đồ vật trong túi, trong nháy mắt đáy lòng đã hiểu, những vật này
là Lục Cẩn Niên mua được, đặt ở cửa.
Thật ra thì rất dễ dàng xác định, tối nay chỉ có một mình anh, biết cô tới kỳ
kinh nguyệt, nói vậy đúng lúc cô trở về nhà, anh lại quay trở lại cửa hàng
tiện lợi, mua những thứ đồ này đưa tới.
Tâm tình Kiều An Hảo trở nên xúc động, cô đứng hồi lâu, mới lấy những thứ kia
đặt lại vào trong túi, sau đó cầm lên đứng dậy, trở vaò trong nhà, lúc đóng
cửa, cô còn quay đầu nhìn ánh đèn sáng tỏ trong biệt thự cách vách.
Kiều An Hảo trở lại phòng ngủ, mở trà gừng đường đỏ, dùng nước sôi pha, trong
nháy mắt mùi trà gừng ngập cả phòng.
Kiều An Hảo ngồi ở trên ghế sa lon, nhìn chằm chằm làn khói nóng lượn lờ bốc
lên từ trà gừng đường đỏ, tâm tình trở nên càng thêm phức tạp.
Cô biết, Lục Cẩn Niên đến cửa hàng tiện lợi, là bởi vì lo lắng cho cô, cô cũng
biết, anh mua đồ đưa tới đây, là quan tâm cô.
Nhưng mà cô không hiểu, rốt cuộc Lục Cẩn Niên thật lòng quan tâm với cô, là
dụng ý gì, là bởi vì lấy đi con của cô, trong lòng dằn vặt, nên muốn chuộc tội
sao?
Người này rất khó hiểu, biết rất rõ ràng hai người không thể nào ở cùng một
chỗ, nhưng khi anh đối xử tốt với bạn, bạn sẽ không có cách nào từ chối được.
Giống như là cô và Lục Cẩn Niên, anh lấy đi con của cô, cô quyết định không
yêu anh nữa, cũng cố gắng khiến bản thân quên anh, nhưng tối nay thấy anh hành
động như vậy, đáy lòng cô không nhịn được mà tràn đầy xúc động.