Là cuộc gọi của mẹ Hứa Gia Mộc – Hàn Như Sơ.
Sau khi cô kết hôn với Lục Cẩn Niên, Hàn Như Sơ rất ít khi gọi điện thoại cho
cô. Nhưng một khi đã gọi cho cô, đó là cần Lục Cẩn Niên sắm vai Hứa Gia Mộc.
Kiều An Hảo cầm di động, đi đến ban công mở cửa sổ, gió đêm mát mẻ ùa vào. Cô
thong thả nhận điện thoại, chào đầu dây bên kia: “Bác Hứa.”
Mặc dù người ngoài nhìn vào có vẻ như cô đã gả cho Hứa Gia Mộc, là vợ của Hứa
Gia Mộc, thì phải gọi Hàn Như Sơ là “Mẹ”. Nhưng hai người đều biết, đây chẳng
qua chỉ là một giao thức, cho nên khi không phải đóng kịch trước mặt người
khác, Kiều An Hảo vẫn luôn gọi Hàn Như Sơ là “Bác Hứa”.
Giọng của Hàn Như Sơ nghe khá đoan trang nghiêm khắc, đầu tiên quan tâm hỏi
han Kiều An Hảo một chút: “Kiều Kiều, đã ăn tối chưa?”
“Dạ, rồi ạ.” Kiều An Hảo nhu thuận trả lời, rồi lễ phép hỏi lại: “Bác Hứa, còn
bác thì sao?”
“Đang chờ bác trai của con về rồi cùng ăn.” Hàn Như Sơ khách sáo xong, đi
thẳng vào chủ đề: “Kiều Kiều, thứ sáu tới là sinh nhật Hứa Gia Mộc, con nhớ
chứ?”
Kiều An Hảo biết ngày sinh của Hứa Gia Mộc, nhưng dạo gần đây phát sinh nhiều
chuyện, nên cô quên béng đi mất. Nhờ Hàn Như Sơ nhắc nhở, cô mới sực nhớ:
“Vâng, con nhớ.”
“Tiệc sinh nhật của Hứa Gia Mộc nhất định được tổ chức, do đó phiền con chuyển
lời cho nó.”
Kiều An Hảo biết nó ám chỉ ai. Thật ra, Kiều An Hảo vẫn rất buồn bực, vì sao
Lục Cẩn Niên rõ ràng có họ tên đàng hoàng, mà mỗi lần Hàn Như Sơ đề cập tới
anh, bao giờ cũng dùng từ chỉ vật hoặc động vật cấp thấp “Nó” để thay thế, làm
như tên của anh rất ghê tởm, khinh thường hẳn hòi trong lời nói.
“Con biết rồi.” Mặc dù bực bội, nhưng Kiều An Hảo vẫn nhu thuận đáp.
Meo WiWi “Vậy không có việc gì, bác cúp trước.”
“Vâng, chào bác Hứa.”
“Gặp sau.” Hàn Như Sơ nói xong, liền ngắt điện thoại.
Kiều An Hảo nghe tiếng “tút tút tút”, rồi mới tắt máy. Cô nhìn màn hình di
động, do dự nên gọi điện cho Lục Cẩn Niên báo tin, hay gửi tin nhắn thì tiện
hơn?
Vào lúc Kiều An Hảo còn đang phân vân, đột nhiên tin nhắn trong WeChat bay
tới, là Triệu Manh gửi.
“Kiều Kiều, mình vừa nghe một nhân viên trong ê kíp nói, rằng cô ấy nghe phục
vụ khách sạn bảo là tối hôm qua bầu Tôn được trợ lý đưa đi bệnh viện, hơn nữa
bị thương rất nghiêm trọng. Đồ đạc trong phòng ông ta bị đập tan nát, và có
rất nhiều máu trên mặt đất, mảnh vụn thủy tinh rơi vãi, bàn trà cũng bị đá lăn
lông lốc.”
Kiều An Hảo nhìn tin nhắn kia sửng sốt, còn chưa kịp hồi phục tinh thần, Triệu
Manh gửi thêm một tin nhắn thoại. Kiều An Hảo nhấn mở, giọng Triệu Manh lanh
lảnh: “Kiều Kiều, mình đã nói với cậu, dám chắc là tên bầu Tôn bị Lục ảnh đế
xử đẹp một trận. Tối qua Lục ảnh đế tới phòng lão ta cứu cậu mà, cho nên chắc
chắn không sai!”
Kiều An Hảo nghe xong, lại thấy một tin nhắn thoại phát tới: “Với lại, Kiều
Kiều, tớ mới nghe người ta nói, không phải bầu Tôn tự rút vốn đầu tư, mà là
Lục ảnh đế đá lão khỏi đoàn phim Khuynh Thành Thời Gian. Nghe đâu hôm nay ông
ta bởi vì chuyện này mà cải vã cả một ngày với ban giám đốc của Truyền thông
Hoàn Ảnh, cuối cùng Lục ảnh đế vẫn kiên quyết khiến lão rút vốn!”