Đôi lông mày tinh xảo xinh đẹp của Tống Tương Tư khẽ cau lại, cảm thấy sự việc
có gì đó không đúng. Trong nháy mắt vẻ mặt trở nên nghiêm túc: “Cô không thấy
cô Kiều từ khi nào?”
“Chính là lúc cậu ấy nói chuyện phiếm cùng chúng ta, rồi nói đi vệ sinh, sau
đó không thấy trở lại…”
Triệu Manh còn chưa nói hết câu, Tống Tương Tư đã chạy ngay đến chỗ suối nước
nóng.
Triệu Manh tròn miệng, không nói nữa, kinh ngạc nhìn người đại diện của Tống
Tương Tư, vẻ mặt người này cũng mờ mịt, không hiểu Tống Tương Tư muốn làm gì,
hai người đành vội vã đuổi theo.
Tống Tương Tư đi đến bên cạnh suối nước nóng rượu đỏ, phát hiện tất cả đồ uống
vốn đặt ở bên cạnh hồ đều không còn nữa. Cô tiếp tục nhìn quanh những chỗ khác
bên hồ, lại nhìn thấy đồ uống không bị lấy đi, cánh môi của cô gắt gao cong
lên, trong lòng mơ hồ đoán ra chút gì đó. Cô vừa đi ra khỏi suối nước nóng,
vừa nói với người đại diện ở phía sau mình, rõ ràng lưu loát căn dặn: “Nếu tôi
nhớ không nhầm, tổng giám đốc ở khu sơn trang này trước kia có liên hệ, nói
muốn hợp tác với tôi, bây giờ cô gọi cho ông ta, nói có thể hợp tác, trước
tiên giúp tôi kiểm tra băng ghi hình ở suối nước nóng, tôi muốn xem ngay bây
giờ.”
Trợ lý của Tống Tương Tư không hiểu cô muốn lấy băng ghi hình làm gì, nhưng
vẫn gọi một cú điện thoại.
Ngắt điện thoại không bao lâu, lập tức có nhân viên công tác đến tìm Tống
Tương Tư, kính cẩn đưa cô đến phòng giám sát.
Tống Tương Tư nhìn lướt qua màn hình rộng lớn có nhiều ô vị trí, thấy Kiều An
Hảo vào phòng vệ sinh không bao lâu thì Lâm Thi Ý mang theo người đại diện
cùng trợ lý của cô ta cũng vào theo, ánh mắt Tống Tương Tư lạnh đi, trực tiếp
bảo người ta phóng to ô cửa sổ kia. Khoảng mười phút sau, Lâm Thi Ý ở bên
trong đi ra, nhưng ba người lại thành bốn người.
Trong đó có một người, tóc che hết mặt, căn bản không nhìn rõ tướng mạo. Nhưng
Triệu Manh liếc mắt một cái liền nhìn ra là Kiều An Hảo, cô lập tức giơ tay
lên, chỉ vào màn hình nói: “Kiều Kiều, Kiều Kiều bị Lâm Thi Ý đưa đi!”
“Lâm Thi Ý đưa Kiều Kiều đi làm gì? Không được, tôi phải đi tìm cô ta!”
Nói xong, Triệu Manh liền chạy ra khỏi phòng giám sát.
“Cô đứng lại!” Tống Tương Tư vội vàng chạy theo ra ngoài, nghiêm giọng gọi
Triệu Manh, sau đó đi lên trước bắt lấy cổ tay Triệu Manh, nói: “Cô cho rằng
cô đi tìm Lâm Thi Ý, thì ả liền giao Kiều An Hảo ra sao?”
“Tôi báo cảnh sát.” [ Bắn chết tụi ăn trộm truyện trên diễn đàn lê quy đon ]
“Báo cảnh sát?” Tống Tương Tư cười lạnh một tiếng, lời nói ra sắc nhọn không
lưu tình một chút nào: “Cô lấy gì để báo cảnh sát? Lâm Thi Ý đỡ Kiều An Hảo
đi, không phải bắt cóc cô ấy, huống chi chúng ta đều cùng một đoàn phim, mọi
người đều biết nhau, cảnh sát dựa vào cái gì chỉ nhìn cuộn băng ghi hình liền
tin Kiều An Hảo gặp nguy hiểm? Cho dù cô thật sự thuyết phục được cảnh sát,
chỉ sợ đợi đến lúc cảnh sát đến xử lý chuyện này, Kiều An Hảo đã xong rồi!”
“Vậy chị Tương Tư, bây giờ phải làm sao? Lâm Thi Ý luôn ghét Kiều Kiều, cô ấy
bị ả đưa đi chắc chắn không có gì tốt lành. Đúng rồi, tôi gọi cho chị Hạ…” Dứt
lời, Triệu Manh liền lấy di động của Kiều An Hảo trong túi ra, tìm số điện
thoại của Kiều An Hạ.
Chẳng qua tay của Triệu Manh còn chưa nhấn nút, Tống Tương Tư đã chặn lại,
giật lấy điện thoại từ tay Triệu Manh, vừa tìm số điện thoại của Lục Cẩn Niên,
vừa sắc bén nói: “Tìm cô Kiều lớn thì trông cậy được gì chứ, muốn tìm thì phải
tìm Lục Cẩn Niên!”