Sau đó, Lục Cẩn Niên liền xoay người đến bên ven đường, vẫy tay hai cái liền
có chiếc taxi trống tấp vô. Anh khom người vào trong xe và nhanh chóng biến
mất nơi dòng xe cộ đông đúc.
Từ lúc anh xuất hiện, cho đến lúc rời đi, tuy chỉ ngắn ngủn vài phút, không
nói một lời, tựa như thật sự có việc trong thành nên chỉ đi ké một đoạn thôi.
–
Buổi chiều vốn dĩ Kiều An Hảo có cảnh quay, nên phải chạy về đoàn phim, với
lại cô cũng không muốn làm kỳ đà cản mũi hai người Trình Dạng và Kiều An Hạ,
vì thế ba người liền chia tay nhau. Trình Dạng định chở Kiều An Hạ đi dùng bữa
tối theo như kế hoạch ban đầu, nhưng gặp chiếc xe của cô nàng trông khá thê
thảm nên đành quay về khu sơn trang.
Sau bữa tối, Kiều An Hảo liền đi đến trường quay, hóa trang và thay trang
phục. Mọi thứ đã được chuẩn bị chuẩn bị xong xuôi thì còn nửa tiếng nữa là tới
giờ quay.
Nhân viên công tác đang chuẩn bị đạo cụ, trường quay bận rộn lui tới những
người, các diễn viên khác thì vẫn còn đang hóa trang. Triệu Manh đau bụng đã
đi giải quyết, Kiều An Hảo một mình bơ vơ buồn chán nên đi dạo xung quanh phim
trường.
Sơn trang là khu du lịch vùng ngoại ô nổi tiếng, phong cảnh hữu tình, buổi tối
được lên đèn thì trông càng lộng lẫy hơn. Kiều An Hảo giẫm lên con đường sỏi
lát đá, lang thang không mục đích. Khi tới ngôi đình giữa hồ, Kiều An Hảo thấy
Lục Cẩn Niên đứng một mình trong đình, đang trông ra chum đèn neon đối diện
như đang suy tư điều gì đấy.
Tối nay Lục Cẩn Niên cũng có cảnh diễn, vì vậy anh đã từ thành phố trở về gấp,
nên Kiều An Hảo không ngạc nhiên.
Kiều An Hảo dừng chân, nhìn bóng lưng Lục Cẩn Niên rồi ngập ngừng do dự, nhưng
vẫn quyết định cất bước từ từ lên từng bậc thang, đi vào đình.
Lục Cẩn Niên dường như nhận thức được có người tới gần, anh quay đầu liền thấy
Kiều An Hảo. Sau vài giây sửng sốt, anh liền nhanh chóng dập tắt điếu thuốc
trong tay.
Nếu đổi thành trước kia, Kiều An Hảo tuyệt đối không dám chủ động tiến đến gần
Lục Cẩn Niên. Có lẽ do vài ngày ở cạnh anh lúc anh bị thương, khiến cho mối
quan hệ giữa anh và cô không còn căng thẳng lạnh nhạt nữa, giống như thời
trung học ấy, tuy không thể xem là nói năng thoải mái nhưng khi gặp nhau thì
có thể trao đổi đôi lời.
Kiều An Hảo đứng cách Lục Cẩn Niên một khoảng cách nhất định rồi dừng lại, sau
đó mân mê làn váy e ngại, nghiêng đầu cười với Lục Cẩn Niên, cất giọng êm dịu:
“Anh hóa trang xong rồi?” forum le quy don.
Lục Cẩn Niên có vẻ khá bất ngờ khi Kiều An Hảo chủ động đến gần mình, khẽ xúc
động một chút nhưng rất nhanh liền gật đầu, nhẹ nhàng “Ừ” một tiếng, một lúc
lâu sau mới bổ sung thêm: “Đàn ông hóa trang nhanh.”
Mặc dù anh chỉ trả lời năm chữ, nhưng Kiều An Hảo cũng ngọt ngào trong lòng,
hồi tưởng như trở về thời trung học lúc cô thường xuyên ở trong khuôn viên
trường nơi anh thường đi dạo, chỉ để chạm mặt anh và lên tiếng chào hỏi anh
một tiếng, nghe được anh đáp lời thôi là lòng cô liền kích động đập thình
thịch như bây giờ.
“Nhưng mà anh có gương mặt hút người thế kia, dù không hóa trang cũng vẫn sáng
chói cả dặm.”
Lục Cẩn Niên cong môi cười, quay đầu lại ngắm tháp đèn, rồi lại như lơ đãng
nhìn sang Kiều An Hảo hỏi han: “Hồi chiều nghe Trình Dạng nói cô và Kiều An Hạ
gặp tai nạn xe?”