Hôn Trộm 55 Lần – Chương 216: Nghi can có mùi yêu(5) – Botruyen

Tải App Truyện CV

Hôn Trộm 55 Lần - Chương 216: Nghi can có mùi yêu(5)

Không biết có phải trời sinh phụ nữ đã mẫn cảm, nhưng Kiều An Hạ cảm giác
được, tôm này của Lục Cẩn Niên, còn mang hàm nghĩa khác.

Cô không nhịn được ngẩng đầu, nhìn lướt qua Kiều An Hảo và Lục Cẩn Niên, phát
hiện Kiều An Hảo đang cúi đầu, toàn tâm toàn ý ăn tôm, giống hệt bộ dạng suốt
ngày kéo cô đi ra phố ăn tôm hồi trước. Lục Cẩn Niên ngồi cạnh cô, giống như
bình thường, không hề nói chuyện, đeo bao tay, không ngừng bóc tôm, nhưng lại
chưa ăn, sau khi bóc xong, lại đem toàn bộ tôm đã bóc vỏ ngâm vào nước nóng.

Kiều An Hạ liên tục quan sát hai người nhiều lần, thoạt nhìn qua, cũng không
có gì khác là, lòng cô nổi lên chần chừ, có lẽ là do cô suy nghĩ nhiều.

Kiều An Hảo đúng là rất thích tôm, bởi vì thích cho nên đặc biệt muốn ăn, lúc
người khác vẫn chưa ăn hết một nửa, cô đã ăn xong sạch sẽ.

Không được ăn đủ, cô liếm liếm môi, hai tròng mắt chuyển động, nhìn những
người khác đang ăn với khí thế ngất trời, nhịn không được nuốt nước miếng vài
cái.

Lục Cẩn Niên bóc hết tôm một lượt mới dừng lại, quay đầu liếc mắt nhìn Kiều An
Hảo, cô gái vì ăn cay mà môi đỏ mọng, làn da trắng nõn nà lại càng thêm nổi
bật, cô thấy mọi người nói chuyện phiếm, cũng không mở miệng chen vào nói, chỉ
trợn mắt thật to, nhìn chằm chằm con tôm trong tay mọi người, giống như trẻ
nhỏ đòi ăn, đáng yêu nhưng rất ngoan ngoãn.

Đáy lòng Lục Cẩn Niên có chút buồn cười, cúi đầu che lấp đi dịu dàng trong
mắt, sau đó mới nhìn cô, ôn hòa mở miệng nói: “Nhìn cái gì đấy?”

Kiều An Hảo nghe thấy giọng nói của anh, lập tức thu lại tầm mắt, nhìn anh lắc
đầu.

Kiều An Hảo không nói chuyện, Triệu Manh ngồi bên cạnh cô lại hiểu rõ, trêu
chọc nói: “Kiều Kiều thích nhất là tôm, chắc là ăn chưa đủ no, nên mới nhìn
chằm chằm người khác.”

Bị nói trúng tim đen, mặt Kiều An Hảo lập tức đỏ lên, lắc đầu nhìn Lục Cẩn
Niên, phản bác lại nói: “Không có.”

“Lục Ảnh đế, anh xem, Kiều Kiều nói chuyện cũng thấy lo lắng rồi.” Triệu Manh
tiếp tục giễu cợt.

Kiều An Hảo lập tức đỏ mặt hơn nữa, bạn bè đúng là không lường trước được mà!

Lục Cẩn Niên nhìn bộ dạng xấu hổ của cô, im lặng vài giây, sau đó rũ mi mắt
xuống, che lại đáy mắt vừa lóe lên mà cười ôn hòa, chỉ vào những con tôm đã
bóc hết vỏ trước mặt mình, giọng nói không nóng không lạnh: “Nếu thích ăn, ăn
hết cả chỗ này đi.”

Kiều An Hảo giật mình, càng lắc đầu lợi hại hơn, nghĩ một đằng nói một nẻo:
“Tôi đã no rồi.”

“Tôi không thích ăn lắm, cô không ăn thì tôi cũng sẽ vứt đi, nhàm chán quá nên
đã ngồi bóc hết ra.” Anh thản nhiên giải thích, trực tiếp đưa phần ăn của mình
cho cô.