Vùng đồi núi rất yên tĩnh, thi thoảng chỉ có âm thanh của các loài chim gọi
nhau.
Nắng vàng rực rỡ chiếu rọi xuống ngôi biệt thự như đang phủ một lớp mạ vàng,
trông rộng lớn sang trọng vô cùng.
Đây là lần thứ hai Kiều An Hảo tới, nhưng với một chốn thế ngoại đào nguyên
thế này, cô không khỏi liên tục ca ngợi vẻ đẹp kinh diễm lòng người này.
Như lần trước, cánh cổng biệt thự mở toang, Kiều An Hảo đi thẳng vào liền nhìn
thấy chiếc xe Lục Cẩn Niên lái ngày hôm qua đậu bên cạnh bể bơi.
Quả nhiên anh đang trốn ở đây… Kiều An Hảo dừng xe, rút chìa khóa, mang theo
túi bước xuống, rồi thẳng tiến về phía cửa biệt thự.
Nhấn chuông, mãi không ai ra mở. Kiều An Hảo nhíu mày, đáy lòng càng lo lắng
không thôi, liền vòng ra sau biệt thự như lần trước, thấy cửa sổ sát đất có hé
mở, bèn đẩy cửa đi vào.
Kiều An Hảo lên lầu hai, dọc theo hành lang đi tới phòng ngủ của Lục Cẩn Niên,
đang định vặn tay nắm thì cánh cửa lại bị người bên trong mở ra trước.
–
Sáng sớm lúc Lục Cẩn Niên tỉnh lại, thấy Kiều An Hảo nằm trong lòng, cứ tưởng
mình hoa mắt mà trông gà hóa cuốc.
Cứng đờ người nằm bất động, cứ trơ mắt một hồi thật lâu, mới từ từ bắt kịp
cảnh tượng tối hôm qua rời khỏi Kim Bích Huy Hoàng. Lúc ấy anh chưa uống bao
nhiêu, một mình lái xe không mục đích dạo vòng quanh đường phố Bắc Kinh đêm
khuya trống vắng, trong đầu luẩn quẩn lời cô nói trong Kim Bích Huy Hoàng:
“Mối tình đầu của tôi không sôi động như của mọi người. Nói chung là tình đơn
phương, tôi thầm mến một nam sinh nhiều năm. Vì anh ấy, tôi chăm chỉ học tập
để được vào ban nhất, rồi vì anh mà nghiêm túc phấn đầu suốt năm cấp ba để thi
vào đại học A.”
Trái tim như bị ai đó tàn nhẫn bóp chặt mãi không buông, đau đớn quá đỗi, anh
bèn đến quán bar một mình mượn rượu quên đi vết thương lòng đang âm ỉ đến tận
khuya.
Thật ra, lúc anh ra khỏi quán bar, ý thức vẫn rất tỉnh táo, thậm chí tốc độ
điều khiển xe cũng đều đều theo đúng luật giao thông, đèn đỏ dừng, đèn xanh
chạy. Nhưng không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào lại lái về Cẩm Tú Viên.
Anh không say đến độ đầu óc mơ hồ, những chuyện xảy ra sau đó anh còn nhớ rất
rõ. Mặc dù do chất cồn kích thích, anh đã mất lý trí nói ra lời thật lòng,
cũng may không dẫn đến sai lầm nghiêm trọng.
Lục Cẩn Niên hít sâu một hơi, cảm thấy đầu hơi nặng nề, sau lưng thì đau rát.
Anh biết, nhất định là do tối hôm qua uống rượu khiến vết thương càng trầm
trọng.
Dẫu cứ muốn được ôm cô như thế nghỉ ngơi một lúc, nhưng từ nhỏ đến lớn, thời
điểm thương tật bệnh hoạn khó chịu đến mấy, anh cũng đã quen một mình chịu
đựng. Vì vậy, anh ngoan cường bước xuống giường, mặc quần áo chỉnh tề rồi rời
đi.
Miễn cưỡng chịu đựng sự khó chịu trong người, anh lái xe đến biệt thự Nghi
Sơn, về phòng ngủ lấy đại hai viên thuốc giảm sốt uống, rồi nằm ngủ mê man cho
tới khi có tiếng chuông cửa đánh thức.
Xuống giường, mới phát hiện hồi sáng về vội quên thay giày, anh bèn đi chân
trần ra phía cửa, vừa vặn mở thì thấy Kiều An Hảo đang đứng ngay trước mặt.
Lục Cẩn Niên cho rằng mình bị hoa mắt, thoáng sững sờ tại chỗ.
Kiều An Hảo cũng bị giật mình khi Lục Cẩn Niên bất thình lình mở cửa, nhưng
rất nhanh liền hoàn hồn, thấy sắc mặt người đàn ông trước mắt tái nhợt đến dọa
người.