Hôn Trộm 55 Lần – Chương 183: Tỏ tình bằng thủ ngữ (6) – Botruyen

Tải App Truyện CV

Hôn Trộm 55 Lần - Chương 183: Tỏ tình bằng thủ ngữ (6)

Sau đó, Kiều An Hạ đổi sang phòng đơn, trêu ghẹo nói: “Các người có thể gọi
tôi là đại Kiều, gọi em gái tôi là tiểu Kiều.”

“Đại Kiều, tiểu Kiểu, thật là hai chị em gái xinh đẹp.”

Tính cách của Kiều An Hạ vẫn luôn cởi mở, cùng người lạ gặp mặt, không quá ba
phút, liền có thể làm bầu không khí trở nên sôi nổi, cho nên cô đến góp vui,
không lqd những bớt tẻ nhạt mà còn náo nhiệt hơn, thường xuyên nghe thấy những
câu như: “Đại Kiều, cô tốt nghiệp trường nào?”, “Đại Kiều, cô với Trình Dạng
là thế nào?”, “Đại Kiều, tới đây hát một bài đi?”

Kiều An Hảo vẫn yên lặng ngồi bên cạnh Lục Cẩn Niên, cô đối với những tình
huống như vậy đã sớm tập thành thói quen. Từ khi biết cha mẹ mình đã qua đời,
mãi mãi không thể trở về nữa, thời gian sống ở nhà bác sau đó, cô dần dần đã
mất đi tự tin và cởi mở như Kiều An Hạ. Cho nên, rất nhiều lúc, khi cùng Kiều
An Hạ ra ngoài chơi, Kiều An Hạ có thể dễ dàng hòa nhập với người khác, nhưng
cô luôn luôn ngồi lặng lẽ ở một chỗ, mỉm cười xem.

Âm thanh uống rượu, tiếng nói chuyện, tiếng hát và cả tiếng cười, rất ồn ào
không dứt, mà Lục Cẩn Niên dường như không hề bị ảnh hưởng, anh vẫn duy trì tư
thế lạnh nhạt, ngồi trên ghế sofa, nhìn chằm chằm điện thoại di động trong tay
mình.

Kiều An Hảo tiến gần lại quan sát Lục Cẩn Niên, vô ý nhìn lướt qua màn hình
điện thoại di động của anh, lại phát hiện anh đang dùng điện thoại để xem bản
báo cáo của Hoàn Ảnh Truyền thông.

Trong tình huống huyên náo như vậy, anh vẫn có thể ung dung làm việc! Kiều An
Hảo ngấm ngầm cảm thán, sau đó trong lòng lại nghĩ thầm: đã muốn làm việc, anh
còn đến đây làm gì?

“Kiều Kiều.” Kiều An Hạ đưa tay, vỗ về đầu của Kiều An Hảo.

Kiều An Hảo đưa tay sờ sờ chỗ đầu của cô bị Kiều An Hạ vỗ, chỉnh sửa lại tóc
của mình, sau đó nhanh chóng bắt lấy tay Kiều An Hạ: “Chị, chị mau nói đi, thế
nào mà lại cùng một chỗ với Trình Dạng?”

“Một lần tình cờ gặp ở dạ hội từ thiện, sau đó lưu lại phương thức liên hệ của
nhau, tán gẫu nhiều lần, cảm giác rất hợp, sau đó liền qua lại.” Kiều An Hạ
nhẹ nhàng nói.

“Nhưng, không phải trước đây, chị còn nói, thích Lục Cẩn Niên…” Kiều An Hảo
rất quan tâm đến Kiều An Hạ, nhưng cũng muốn biết tâm tình của cô đối với Lục
Cẩn Niên như thế nào.

Kiều An Hạ vừa nghe đến ba chữ “Lục Cẩn Niên”, liền nghĩ ngay đến hình ảnh anh
cự tuyệt mình cách đây không lâu, mấp máy môi, mở miệng liền đánh gãy lời nói
của Kiều An Hảo: “Anh ta nói đã có người trong lòng, nhưng không phải là chị,
hoa rơi có ý nhưng nước chảy lại vô tình, chị cần gì phải lãng phí thời gian
với anh ta?”