Hoàn Khố Đệ Tử – Chương 128: Huyết sắc phong bạo – Botruyen

Hoàn Khố Đệ Tử - Chương 128: Huyết sắc phong bạo

Bọn Lý Cáp bọn hắn đi vào Phong Hác trấn đã ba ngày, toàn thành đã được rửa
dọn sạch sẽ, phụ nữ và thợ thủ công được Lý Cáp phái người cấp tiền bạc đưa về
nhà, những người sống dở chết dở thì được được quân y cứu chữa, không thể cứu
được thì cho vào một gian phòng rồi châm lửa đốt cả kho hàng.

Buổi tối, Lý Cáp đứng trên nóc nhà lặng yên nhìn về ngọn lửa đang cháy hừng
hừng cả mấy canh giờ, mặt không đổi sắc, chỉ có ngọn lửa trong mắt hắn nói ra
tâm tình của hắn lúc này.

Ngọn lửa là thứ duy nhất có thể thiêu hủy những khuất nhục và dơ bẩn trên
những người phụ nữ này, để cho linh hồn và thể xác mọi người được giải thoát.

Ánh lửa dần dần ảm đạm, thành Phong Hác chỉ còn tiếng áo giáp của lính tuần
tra và tiếng vó ngựa.

Tối nay không trăng không sao, khắp nơi một màu u tối, Lý Cáp nhìn về phía
bắc, hướng về thảo nguyên, nơi thảm cỏ kéo dài miên man, bầu không khí tươi
mát, có Tuyết Sơn vạn người hướng về, còn có huyết hải thâm cừu, quốc hận chưa
báo.

Lý Cáp về phòng, đốt đèn lên, cởi đồ ra, ngồi lên giường, lấy một phong thư
trong ngực ra.

Tám bức thư trải ra giữa giường, mỗi bức một kiểu chữ, nét chữ mềm mại đáng
yêu, thanh tú xinh đẹp, nhìn chữ như thấy người.

Cuộc sống viễn chinh xa nhà, suốt ngày chém giết nhờ mấy là thư nồng nàn tình
cảm này khiến cho linh hồn hắn không bị lạc lối, hắn biết trên thế gian này có
thứ đáng để hắn cố gắng, bảo vệ, có chỗ ấm áp để hắn yên bình cảm nhận.

– Nếu ta chết, linh hồn có còn không? Sẽ đi tới đâu đây? Địa Ngục, hay là
Thiên Đường? Ha ha, đương nhiên là Địa Ngục…

Lý Cáp bỗng nhiên thì thào tự nói:

– Đó là Địa Ngục kiếp này, hay là Địa Ngục kiếp trước?

Nói xong nói xong bỗng nhiên bật cười:

– Hắc, ta sẽ chết sao? Còn có người có thể giết chết ta sao? Hay là chậm rãi
chết già? Hoặc là ngày nào đó ông trời bỗng nhiên giác ngộ, lôi sấm sét ra
đánh ta?

Cốc cốc..

Tiếng đập cửa vang lên, kéo Lý Cáp đang miên man suy nghĩ, lầm bầm lầu bầu về
hiện thực.

– Mời vào!

Lý Cáp đem thu thư lại, giấu vào người rồi nói.

Lê Bố tiến vào.

– Lý lão đệ, vừa nói chuyện với ai thế?

Lê Bố nhìn trong phòng chỉ có Lý Cáp, kỳ quái hỏi.

Lý Cáp đứng dậy ra bảo thị vệ châm trà cho Lê Bố, nói:

– Đâu có ai đâu.

– Đêm hôm tìm ta có chuyện gì vậy?

Lê Bố sau khi ngồi xuống nói.

Lý Cáp trầm ngâm một hồi rồi nói:

– Chuyện tù binh kia… Thật ngại quá, làm mất đi công lao của huynh, sau này
có truy cứu tất cả trách nhiệm do đệ gánh.

Hơn một ngàn tám trăm tù binh trong chiến tranh giữa Hạ – Hồ đã tương đối
nhiều, nếu áp giải chúng về kinh thành nhất định hoàng thượng sẽ cực kì vui
mừng, ban thưởng lớn. Nhưng Lý Cáp đã một mình quyết định sử tử toàn bộ, không
chỉ làm mất đại công mà còn có thể xử phạt.

Lê Bố cười nói:

– Đừng nói lời khách khí nữa! Chúng ta quan hệ thế nào chứ? Là huynh đệ sinh
tử! Hơn nữa đệ còn là muội phu của ta nữa!

Lý Cáp xấu hổ, Lê Bố này, hở miệng ra là nhắc đến em gái hắn, kiểu này là muốn
bàn giao bom nổ chậm cho mình rồi.

Lê Bố lại nói:

– Hơn nữa, những cô gái kia là tỷ muội của chúng ta, bọn người Hồ kia cờ mờ
nó đếch phải người, dù đệ không nói chúng ta cũng không tha cho bọn chúng!

Nói xong nói xong, thanh âm của hắn cũng trầm trọng lên.

Lý Cáp trầm mặc một hồi, chậm rãi nói:

– Lê đại ca, hôm nay mời huynh đến còn một chuyện nữa.

– Chuyện gì? Đệ cứ việc nói.

Lê Bố nói xong cầm lấy chén trà uống một ngụm.

– Đệ muốn bắc thượng thảo nguyên.

Lý Cáp nói.

Phốc!

Lê Bố mới nhấp một ngụm trà đã phun ra cả miệng cả mũi.

– Đệ nói gì? Bắc thượng thảo nguyên? Ý của đệlà chúng ta chính mình bắc
thượng, không đợi đại quân sao?

Lý Cáp nhìn hắn nói:

– Đúng, đệ muốn bắc thượng, Lê đại ca, huynh ở tại chỗ này, Phong Hác thành
không thể không có người canh giữ. Đệ đi thảo nguyên cũng cần ngươi huynh ở
đây làm hậu thuẫn, đến lúc Lâm đại soái dẫn đại quân đến, cũng cần huynh tiếp
đón. Bất quá huynh phải cho đệ mượn một nửa chiến mã của huynh.

Lê Bố vội la lên:

– Lúc đến đây Tiêu đại tướng quân đã thông báo, không thể tự tiện bắc thượng.
Hơn nữa thành này dù không ít lương thảo nhưng chúng ta không có đủ xe ngựa
làm sao mà tiếp tế?

Lý Cáp nở nụ cười lãnh đạm, chậm rãi nói:

– Người Hồ mỗi lần xuôi nam có khi nào đem theo nhiều lương thảo, bọn họ xem
Đại Hạ quốc là chỗ săn bắn, vậy sao chúng ta phải phụ thuộc vào lương thảo
tiếp tế làm gì?

Lê Bố ngẩn ra:

– Ý của đệ là…

Lý Cáp nheo mắt lọ ra sát ý nồng đậm:

– Đệ cũng phải lên thảo nguyên săn bắn!

– Nhưng mà trước này chưa có ai từng làm vậy, với lại đệ không rõ tình hình
thảo nguyên, nhỡ may không tìm được chỗ tiếp tế thì sao?

Lê Bố do dự nói.

– Bất cứ chuyện gì cũng phải có người mở đầu.

Lý Cáp nói:

– Yên tâm đi, thảo nguyên tuy lớn, nhưng người Hồ cố gắng phân bố rộng khắp,
mỗi trăm dặm thể nào cũng có một nhóm người, huynh chia nửa chiến mã cho đệ
càng tăng thêm tính cơ động và chắc chắn.

– Nếu là gặp phải đại quân Hồ thì làm sao? Ba nghìn kỵ binh đệ mang theo làm
sao đủ?

– Đánh được thì đánh, đánh không lại thì trống, ai dám dẫn binh đuổi theo đệ
sẽ bổ đôi hắn. Đệ có thể tiến thoái thản nhiên giữa mười vạn chủ lực quân Hồ,
đệ không tin ai cũng may mắn như Tường Toản.

Lê Bố trầm mặc một hồi, nói:

– Hay là để ta đi cùng đệ…

Lý Cáp lắc đầu:

– Không được, huynh phải ở lại Phong Hác trấn, lí do đệ đã nói rồi, hơn nữa
đệ không tính dẫn theo quá nhiều binh lính, đỡ tốn lương thảo, chủ động hơn
nhiều.

Lê Bố vẫn là không yên lòng:

– Dù sao vẫn là chống lại lệnh của đại tướng quân… Hay là…

– Lê đại ca, từ khi nào huynh trở nên rụt rè sợ hãi như vậy?

– Này…

Lê Bố cũng rất mâu thuẫn, nếu là hắn và Lý Cáp đang bắc thượng thì hắn cũng sẽ
không nói gì nữa, đại trượng phu muốn làm gì thì làm. Nhưng bây giờ là Lý Cáp
một mình mang binh bắc thượng, hắn lo lắng cho an toàn vị huynh đệ này, cũng
lo lắng cho tiền đồ của hắn. Không nói đến nguy cơ toàn quân bị diệt, dù hắn
bình yên trở về mà không lập được đại công gì thì đến lúc đó Tiêu đại tướng
quân có thể bỏ qua tội của hắn không?

Ba nghìn kị binh vào thảo nguyên có thể làm gì được chứ?

Bất quá Lê Bố cuối cùng là không thể ngăn được Lý Cáp, hai ngày sau, “Bình Lỗ
tướng quân” mang theo ba nghìn kỵ binh Hổ doanh cùng một ngàn năm trăm con
chiến mã của Ưng kị binh, mang theo chút ít lương khô, bắt đầu hành trình lên
thảo nguyên.

Khi gần đến hè, đại thảo nguyên thượng sinh cơ bừng bừng, trời xanh mây trắng,
cỏ non xanh mơm mởn, dê bò béo mập đầy đàn.

Quỳnh bộ là một bộ lạc Hồ tộc tương đối nhỏ yếu, dân cư chỉ có vài trăm người,
hơn nữa nửa năm trước đại quân xuôi Nam, thanh niên trai tráng đều đã nhập
ngũ, bây giờ bộ tộc đa phần đều chỉ là người già, phụ nữ và trẻ e,.

Ngày hôm đó, mọi người ở Quỳnh bộ vẫn làm việc như ngày thường. Bỗng nhiên từ
xa truyền tới từng đợt gầm rú, thanh âm này là tiếng vó ngựa rất quen thuộc
với người Hồ, nhưng mà đại quân không phải đã bị đánh bại rồi sao? Nghe nói Hạ
quân có Hổ Ma, dũng mãnh vô địch, một mình địch trăm vạn, ngay cả dũng sĩ Hồ
tộc là Tường Toản cũng bị đuổi chạy trốn, không lẽ Khả Hãn vừa bị đánh bại lại
phản công sao?

Toàn bộ người Quỳnh bộ dừng tay, nhìn về phía kị binh dừng tay lại đầu việc,
nghỉ chân nhìn về phía kỵ binh tiến lại dần, chỉ thấy chiến giáp màu đen kịt
cùng đại kỳ thêu chữ Hạ quốc cho bọn họ biết đây là quân đội Hạ quốc!

Người Quỳnh bộ ngẩn ngơ rồi hoảng sợ.

– Hạ mọi rợ đánh tới, hạ mọi rợ đánh tới! …

Tiếng người Hồ la hét ầm ĩ vang vọng, đã không còn thanh niên thì người già,
phụ nữ phải cầm đao lên chuẩn bị ứng chiến.

Rất nhanh, ba nghìn thiết kỵ đánh tới, bọn họ không nói gì, giết chóc là ngôn
ngữ của họ.

Trước khi đánh, thống tướng đã nói qua: “Một người cũng không để lại!”. Đúng
vậy, một người cũng không để lại, bọn hắn đều đã thấy cảnh phụ nữ Hạ quốc bị
đối xử như thế nào ở Phong Hác trấn, cảnh tượng đó làm máu họ sục sôi ý chí
báo thù rửa hận.

Không sai, đây là ba nghìn kỵ binh Hổ doanh của Lý Cáp.

Đây đã là bọn hắn cướp sạch bốn bộ lạc người Hồ.

Nhanh, rất nhanh.

Đối với đội quân chém giết như cơm bữa thì một Quỳnh bộ không đáng là gì, chỉ
cần một chi trinh sát đã đủ vây giết toàn bộ lạc.

Lý Cáp cũng không có ra tay, vài trận chiến gần đây đều vậy. Người Hồ không ít
dân cư, nhưng so với Hạ quốc lại chẳng là gì, vì trận chiến với Hạ quốc mà gần
như huy động toàn bộ trai tráng, các bộ lạ chỉ còn người già, phụ nữ và trẻ
em, binh lính của hắn đủ sức giải quyết rồi.

Đây là một màn giết hại của một bên.

Ở người Hồ kịp phản ứng phải quân đội tiễu trừ thì màn chém giết vẫn tiếp tục,
ngày càng nhiều bộ lạc bị giết sạch.

Nhìn bọn lính thuần thục lùa dê bò, đột lều trại mà mặt Lý Cáp không đổi sắc.

Nợ là phải trả, đây còn chưa bằng chút lãi đâu.

Đốt sạch mọi thứ, Lý Cáp viết lên lều trại lớn nhất đầy máu tươi còn sót lại
hai chữ “Uy Vũ”.

Hai chữ này, không lâu sau sẽ cùng với danh ác ma của hắn truyền khắp thảo
nguyên.

Nhất thời mỗi bộ lạc đều cảm thấy bất an, đều chạy đến Vương đình xin Khả Hãn
xuất binh tiêu trừ chi Hổ lang chi sư này, đem lại bình yên cho thảo nguyên.

Đám người Lý Cáp ngày càng quen cuộc sống “săn bắn” trên thảo nguyên này, bọn
hắn cướp dê bò thịt làm lương khô, tấn công xuất quỷ nhập thần, không có quy
luật hay phương hướng cố định, gặp người thì giết, gặp dê bò thì thịt, không
được thì đốt sạch, bọn họ học được cách timd nguồn nước trên thảo nguyên, cách
định hướng và tìm người Hồ.

Người hồ gọi họ là ma quỷ, ma quỷ dưới tay Hổ Ma mang đến cho thảo nguyên
huyết tinh và hắc ám.

Một ngày, Lý Cáp lại tìm được một bộ lạc, khỏi cần nói, vẫn mệnh lệnh đó,
giết! Một người cũng không để lại.

Bất quá lần này đã có đội úy ý kiến:

– Tướng quân… Chúng ta có thể để đàn bà lại…

Lý Cáp sửng sốt:

– Cái gì?

Đội úy kia nuốt nước bọt nói:

– Từ khi xuất binh từ Hỗ Dương chúng ta chưa chạm qua đàn bà…

Lý Cáp ngạc nhiên, hắn thấy đàn bà người Hồ khác gì heo nái đâu, nhưng hắn
quên mất một điều, đi lính ba năm heo nái cũng thành mỹ nữ a.

Lý Cáp thấy binh lình xung quanh nhìn trộm hắn với anh mắt đầy chờ mong, do dự
một chút, gật gật đầu.

Chúng tướng sĩ hoan hô lên, gào thét xông lên, chỉ lát sau tiếng nữ nhân kêu
thảm vang lên.

Lý Cáp cùng mấy thân vệ đứng trên sườn núi nhìn xuống nói:

– Tới Địa Ngục, ta nên xuống đến tầng thứ mấy đây?

Nói xong trên mặt mỉm cười quái dị.

Lý Cáp kiếp trước thường nghe người ta chó cắn người, người mà cắn lại chó thì
khác gì chó? Lý Cáp không đồng ý này cách nói, chó cắn ngươi, nếu người không
đánh lại nó thảm thì ngươi không bằng chó.

Giết người đền mạng, nợ máu trả bằng máu.

Oanh!

Từ xa vang lên tiếng sấm rền, bầu trời chuyển màu u ám, mưa tí tách rơi.