– Là kẻ nào nói vậy? Cô lập tức đi rút lưỡi hắn. Đích xác vương thúc có cho ta một người, là nhạc sư tên Xứng Tâm. Nhưng mấy ngày nay ta bận tối mắt tối mũi chuẩn bị tiền trang nên chưa từng gặp, thế nào mà luyến ái hả?
Lý Thừa Càn nghe vậy thì nhảy dựng lên giống như đạp phải gai, nam nhân mà bị nói là gay thì ai mà chịu nổi, hắn còn chưa đến mức vì kiếm ăn mà thành biến thái.
– Còn giả vờ, mà ngươi giả vờ cũng đạt đấy. Khi ta còn ở Ngọc Sơn từng lén nghe chuyện này, lúc đó ngươi còn chưa biết, ta nghe nói Xứng Tâm kia mặt tươi như hoa, thân mềm như lụa, hơi thở như lan bao hàm cả trời đất. Bát thúc ngươi khi nói nước dãi còn rớt đầy mồm, nói đã từng gặp ở Hán vương phủ, nữ tử đẹp nhất ở Trường An cũng đều không bằng, ngươi gần đây rất chịu khó đến Ngọc Sơn du ngoạn dù bề bộn công việc, nhất định là trong lòng có giai nhân miệng cười mỉm, đếm từng đêm xuân chẳng mấy tới đêm thu, thật là khiến người khác ước ao.
Vân Diệp nói rất khoa trương, giọng lại quái dị, hình dạng cổ quái, động tác buồn cười, khiến cho Lý Thừa Càn tức xì khói. Hắn lập tức đứng dậy lôi Vân Diệp, muốn đưa y đến đông cung kiểm chứng.
– Cô hôm nay sẽ ngươi đi xem giai nhân khiến mọi người nhớ mãi không quên là kẻ quái nào, cô liền một kiếm chém chết. Ai thích thì ta cho thủ cấp giai nhân, dám cười nhạo cô, thật khiến cô tức chết.
– Ngươi đừng túm ta, để mặc ta đi, chẳng may bị người khác nhìn thấy lại hiểu lầm thì ta chỉ còn cách nhảy sông mà chết. Quá buồn nôn, sao ngươi lại thích nam nhân vậy? Thừa Càn, nữ nhân đẹp rất nhiều sao ngươi lại không thích, sao lại giống bát thúc ngươi vậy. Ngươi buông tay ra, đừng túm chặt quá ta không thở được.
Khinh mã xa hiện giờ rất thịnh hành ở Trường An, các công tử nếu như không có một chiếc thì xấu hổ không dám ra gặp người. Tuấn mã thuần một sắc, ngửa cổ lên càng làm thân hình cao lớn. Không cần gặp người, chỉ cần thấy ngựa đã thấy chủ nhân cao ngạo thế nào rồi.
Chúng hộ vệ vây quanh xe ngựa của Lý Thừa Càn tiến vào Chu Tước môn, môn quan còn chưa kịp thi lễ đã bị Lý Thừa Càn quất ngựa đi thẳng, ngay cả quy củ không được chạy ngựa trong hoàng cung cũng không để ý.
Chuyện này tự nhiên là sẽ có người bẩm báo hoàng đế, hoàng hậu. Lý Nhị đang uống rượu nghe vậy cười cười, lại tiếp tục bưng ly uống tiếp. Nhất định là có việc kì quái gì đã xảy ra, bằng không thái tử, Vân Diệp sẽ không vừa om sòm vừa phóng ngựa chạy như điên vào cung như vậy.
– Thật ra là chuyện gì, nói rõ một chút. Thái tử và Vân Diệp vì sao cãi lộn vậy?Trường Tôn buông chiếc đũa hỏi nội thị của thái tử.
– Nô tỳ chỉ nghe thấy Vân hầu cười thái tử thích một nam nhân tên Xứng Tâm, khiến cho thái tử giận dữ, nói tuyệt không có việc này. Vân hầu lại nói giọng quái dị càng chọc thái tử thêm bực, hiện tại thái tử muốn đi tìm tên Xứng Tâm kia chém, đòi Vân hầu làm chứng.
Lý Nhị suýt phọt rượu ra ngoài, cười đến nỗi không kịp đớp không khí, cho bọn nội thị lui rồi nói với hoàng hậu:
– Thế nào, trẫm nói có sai không? Hai ngày trước nàng còn lo thái tử bị đầu độc, trẫm nói có Vân Diệp ở cạnh thì làm sao có chuyện đấy. Chuyện này quan hệ đến trong màn chúng ta cũng không tiện nói, hơn nữa có thể khiến thái tử sinh nghịch ý. Chỉ có Vân Diệp xuất mã mới không có hậu hoạn, y có thể chế giễu, có thể khuyên nhủ, có thể hù chết. Nói chung là có rất nhiều cách, nhưng đều xuất phát từ nghĩa bằng hữu, Thừa Càn chắc chắn sẽ không vướng mắc. Cho nên mới nói có một số việc bằng hữu so với người thân có tác dụng hơn cả trăm lần. Hiện tại Vân Diệp cười vào mũi hắn, Thừa Càn dù không muốn nhưng cũng sẽ quên đi chuyện đồng tính luyến ái. Nguyên Xương, ngươi càng lúc càng không cố kỵ rồi.
Lời phía trước còn vừa cười vừa nói, lời phía sau đã biến thành âm trầm. Trưởng Tôn thở dài, đứng ở phía sau xoa xoa cổ cho hắn.
Một đường gà bay chó sủa rồi cũng về đến đông cung. Trước khi xuống xe Lý Thừa Càn bỗng nhiên hỏi Vân Diệp:
– Ta đột nhiên nghĩ chuyện này không đơn giản, trước đây mặc kệ ta làm thế nào hình như cũng không được để ý. Thúc vương đưa nhạc sư tới cũng chẳng là vấn đề gì, thế nhưng lại đồn đãi thành chuyện luyến đồng, việc tư của ta ngươi chưa bao giờ quản, cũng không không bao giờ hỏi tới, vì sao lần này ngươi lại dè bỉu ta như vậy, chuyện này nhất định có nguyên nhân.
“Bốp bốp bốp”