Vân Diệp một mình ngồi trong thư phòng lạnh lẽo, Thì Thì đã bị Tiểu Vũ lôi đi tâm sự với Tiểu Nha trong phòng. Thẩm thẩm, cô cô, tỷ tỷ cũng đều bị nãi nãi dẫn theo, nếu không phải Nhất Nương còn ở đây thì y cũng muốn đi cho xong.
Chắc Nhất Nương mải mê nói chuyện luyến ái nên đã quên chuẩn bị cơm mất rồi, chuyện hôn sự của Nhuận Nương cũng đã định, Tần lão nhị hiện giờ đang cuống cuồng chuẩn bị y phục cưới, rốt cuộc cũng có chút khí chất khuê tú. Vài ngày trước còn ghé vào làm nũng với Vân Diệp, hỏi xem của hồi môn được bao nhiêu. Vân Diệp nghe vậy mắng cho một trận, còn chưa xuất giá đã tính mang tiền ra ngoài. Đồ cưới thì không có, cùng lắm được mang theo con lợn béo của Tiểu Nha, y đã chán ngấy đầu heo kia rồi.
Vân Diệp coi như không, vừa ăn vừa nghe Nhuận Nương khóc lóc ỉ ôi nói không ai thương nàng. Bụm mặt cả ngày vẫn thấy ca ca thờ ơ liền bỏ tay xuống, quả nhiên đến cả một giọt nước mắt cũng không có, giậm chân một cái rồi oán hận chạy đi.
Ngày hôm trước Nhuận Nương còn tới đưa cơm, hôm nay ngay cả Nhuận Nương cũng không thèm tới, thật làm Hầu gia mất mặt. Đang lúc y do dự xem có nên gọi nha hoàn xuống bếp lấy cơm hay không thì Đại Nha đẩy cửa bước vào, bưng theo cơm nước để lên bàn. Vừa nhìn qua đã thấy rất ngon mắt, quả thật hơn xa những món ẩu thả hằng ngày Nhuận Nương vẫn làm.
Khích lệ Đại Nha vài câu xong y vội bê bát mì lên ăn lấy ăn để, tiểu nha đầu làm cơm càng ngày càng ngon, cũng tốt, bảo bối thế này cứ giữ bên mình mấy năm đã rồi tính. Về phần Đan Ưng thì cho biến đi, cóc mà đòi ăn thịt thiên nga, nằm mơ! Có đĩa lòng lợn mà muốn làm sính lễ cưới Đại Nha, mỡ đấy mà húp.
Hài tử này quá hướng nội, bị tủi thân cũng chưa bao giờ nói. Lễ vật của nàng cũng bị Tiểu Nha lừa lấy đi, hiện tại đồ trang sức chẳng có lấy một cái, người cứ như chú chim nhỏ đáng thương dễ bị xúc động, chỉ cần hơi có chuyện là lại chạy đến trốn chỗ Vân Diệp. Ca ca có thể che chở cho nàng mọi mưa gió, phu quân của nàng nhất định phải là nam tử hán đỉnh thiên lập địa mới được, bằng không nàng không thể chịu nổi mưa gió bên ngoài. Tính đi tính lại thì bên người cũng chỉ có Đan Ưng là thích hợp, tên hỗn đản này một lời hứa đáng giá nghìn vàng, nếu như có thể bỏ được tính lưu manh thì chắc chắn là một nhân tuyển tốt.
Nhìn ca ca đang ăn ngừng lại, nàng lại cho rằng cơm nàng làm không hợp khẩu vị của ca ca. Nàng đẩy đĩa thịt dê về trước mặt Vân Diệp, gắp một miếng lên cho y.
Lão tử mặc kệ cái gì hùng tâm tráng chí, ta là muốn một muội phu hoàn mỹ. Nàng từ nhỏ đã phải chịu khổ, bây giờ mà còn phải chịu nữa thì thiên lý ở đâu? Đan Ưng, huấn luyện giờ mới bắt đầu, một thiếu niên mà lúc nào cũng có suy nghĩ vào nhà cướp của thì cần phải có chế độ giáo dục thích hợp.
Vân Diệp nghĩ thông suốt xong tâm tình lập tức tốt hẳn, khẩu vị đại khai, ăn như rồng cuốn, cả người tinh thần toả sáng, quay đầu lại phát hiện thấy Đại Nha có bộ dáng muốn nói lại thôi thì kỳ quái, hài tử này chưa bao giờ đòi hỏi gì, cũng chưa bao giờ muốn đồ vật gì, hiếm khi mở miệng mà lúc nào cũng chỉ nhu thuận nghe theo.
– Đại Nha, có cái gì còn không mau nói cho ca ca biết? Muốn một cây trâm? Hay là vòng tay? Trên Tây thị có vải tốt, nếu như muội muốn ca ca sẽ dẫn muội đi mua.
**********
– Ca ca, muội muốn đến trường.
Đại Nha ngẩng đầu nói một câu như đinh đóng cột, khiến cho Vân Diệp sợ hãi. Đây chẳng phải là Trung Quốc 1400 năm sau, Đại Nha cũng không phải bởi vì nghèo khó mà thất học, nàng có tiên sinh dạy, một lão nho râu trắng bảy mươi tuổi.
– Không phải là muội đang học sao? Tụng Viễn tiên sinh dạy không hay sao, đây là tiên sinh cực tốt ca ca mời riêng từ Trường An tới, không phải muội rất thích học với Tụng Viễn tiên sinh sao?
– Tiên sinh nói muội thiên tư thông minh, tiên sinh đã không còn gì để dạy muội, mấy ngày nay tiên sinh đã muốn thỉnh từ ca ca. Tiên sinh mà đi rồi thì muội chẳng còn ai dạy nữa. Ca ca, muội rất thích học, ca ca cho muội đến thư viện học nhé.
Đại Nha kéo kéo tay áo Vân Diệp ra chiều làm nũng, loại chuyện này trước đây chỉ có bọn Tiểu Nha làm vậy, Đại Nha chưa từng làm bao giờ.
– Được rồi, được rồi, ca ca máu lên não chậm, để ca ca ngồi xuống rồi từ từ nói chuyện. Không phải còn đám Nhuận Nương, Tiểu Nha nữa hay sao? Lẽ nào Tụng Viễn tiên sinh cũng không còn cái gì dạy bọn chúng nữa?
Vân Diệp nói vậy trong lòng cảm thấy mất hứng, là một tiên sinh thì đệ tử tốt hay kém cũng đều phải dạy, không thể lựa chọn như vậy được. Nếu tiên sinh nào cũng chọn như thế thì chẳng phải tất cả học sinh kém phải đi chăn dê sao, tiến bộ thế nào được.
Văn Phu nhìn lướt qua mấy đứa đang khóc, vuốt râu nói:– Dạy học là bổn phận của lão phu, nào dám chối từ, đương nhiên là tuân lệnh Hầu gia. Chỉ là Đại Nha của quý phủ dù lão phu đã dốc hết sở học, nhưng hài tử này thiên tư thông minh, có khả năng suy một ra ba, lão phu cảm thấy xấu hổ học thức nông cạn, không thể dạy thêm được nữa, tránh uổng phí một tài năng.
Lão tiên sinh rất có hảo cảm với Vân gia, gia phong thuần phác, mấy tiểu nương tử mặc dù không thích học, nhưng cũng là những hảo hài tử có quy củ, kính trọng với lão chỉ có tăng không giảm. Nữ tử đọc sách vốn không cần thiết, nhưng Vân gia thế này đã là khó có được, cho nên lão cũng chưa bao giờ hỏi vì sao bọn chúng không đi học.
– Từ nay về sau mong tiên sinh giáo dục nghiêm khắc, cứ coi như bọn chúng là nam hài đến lớp, lão tiên sinh cứ thẳng tay mà làm, nếu sai cứ dùng thước phạt, Vân gia sẽ không dị nghị. Nếu Đại Nha đã theo tiên sinh học tập, vậy xin tiên sinh viết thư tiến cử, tìm cho nó một tiên sinh mới.
Văn Phu lão tiên sinh tất nhiên là gật gù lia lịa, nếu nữ hài cũng được dạy như nam hài thì sẽ dễ dàng hơn rất nhiều. Nên nhớ nữ hài tử sợ nghiêm phạt hơn ham hài rất nhiều, nếu vậy việc dạy của lão cũng trở nên dễ hơn.
Đối với học vấn Vân Diệp cũng không có cách nào để phán đoán, đành mang theo Đại Nha đến thư viện, tìm Lý Cương tiên sinh kiểm tra một phen, để xem đã đạt đến trình độ nào. Chỉ trong ba năm, một tiểu cô nương đã đào được kết kho học vấn của một lão nho sao? Vân Diệp có chút không tin.
Lý Cương cũng rất tò mò, có điều Vân gia lắm thứ yêu nghiệt, cho nên rất vui vẻ cùng với Ngọc Sơn tiên sinh kiểm tra Đại Nha tròn một canh giờ. Cũng may Đại Nha rất quen thuộc Lý Cương và Ngọc Sơn tiên sinh, cho nên mới tự nhiên trả lời được, nếu như là một tiên sinh khác, chỉ sợ nàng xấu hổ đến một chữ cũng không thốt ra được.
Kiểm tra xong Vân Diệp đợi các lão tiên sinh đánh giá, ai dè Lý Cương run tay hỏi Vân Diệp:
– Yêu nghiệt thế này Vân gia ngươi còn có bao nhiêu? Nếu như còn đứa nào nhỏ hơn hai tuổi thì hứa gả cho tiểu tôn tử của ta được không?
– Ta không biết, đám còn lại đều ham chơi nên cũng chưa biết được. Nếu như tiểu tôn tử nhà lão có bản lĩnh thì tự đến Vân gia mà tìm, ta cũng không phản đối. Nhưng chắc là tiểu tôn tử của lão sẽ rất thảm với đám thủ hạ của chúng thôi.
– Vậy quyết định như thế đi, tôn tử nhà ta cũng không phải hạng người hời hợt, vài ngày nữa sẽ đến thư viện đọc sách. Nếu như thực sự có thể dụ được nữ tử Vân gia ngươi lão phu không chịu trách nhiệm đâu nhé.
Lão gia hỏa này hiện tại sống tự do tự tại, con trai Lý Thiếu thiên tính ngu dốt không chịu nổi, không phải là một người có thể kiếm ăn quan trường. Có lão cha làm chỗ dựa, cứ thế ở Hà Bắc làm một Tư Mã. Vì Lý Cương tuổi càng cao, Vân Diệp cũng vận dụng quan hệ quân đội điều hắn về Trường An nhậm chức, chức quan nhỏ của hắn cũng được tăng thêm một cấp. Đây là dặn dò của Lý Cương, con trai lão thế nào lão hắn biết rõ, làm tiểu quan lục phẩm còn được, nếu như leo lên cao nhất định sẽ có chuyện. Vì vậy theo dặn dò của lão mà được xếp vào ti nông tự làm tán quan.
Lý Cương với con trai đã sớm tuyệt vọng, nhưng với tôn tử Lý An Nhân càng thêm thương yêu. Năm nay tôn tử lão mới chỉ 11 tuổi, theo như Lý Cương nói tôn tử có khả năng gặp rồi là không quên, chỉ có điều thực hư không biết thế nào.
Ngọc Sơn cũng thích Đại Nha, được Đại Nha đỡ ra khỏi nhà thì vui vẻ ra mặt, liên tục khen ngợi Vân gia lại có thêm một tài nữ uẩn thức, nói trước đây là do Tân Nguyệt không ở bên người, chứ nếu không nhất định sẽ không thua Đại Nha, khiến cho Lý Cương, Vân Diệp cười ha ha, cùng nói Ngọc Sơn tiên sinh chẳng qua là đang đố kị.
Nguyên Chương dạy xong đang uống trà, hỏi vì sao mấy người lại cười vui vẻ vậy, vừa thuận miệng hỏi Đại Nha mấy câu đã nói:
– Ca ca ngươi nếu không có dị nhân ta truyền học thức, thì dù xách giày cho ngươi cũng không xứng.
Mấy lão gia hỏa tuổi cao, đã sớm nhìn thấu thế gian nhân tình thế thái, thích nhất là vui đùa với đám tiểu nhi, với đại sự triều đình đều mắt điếc tai ngơ, cứ nhàn nhã tự tại mà sống, nghiên cứu một số học vấn bản thân thích thú, hứng lên lại tùy tiện viết vài chữ, tự nhiên sẽ có đệ tử chỉnh lại thành sách. Đối với họ mà nói, vị của tân thư (sách mới) mới là thứ họ thích nhất.
Trong thư viện đều là quái nhân nghiện đọc sách, hai năm trước còn muốn lăn lộn giới sĩ đồ, nào ngờ ở thư viện chưa lâu đã quên chí nguyện ban đầu mà yêu thích thư viện, cảm thấy quyền chức cũng không thể được người kính trọng như làm tiên sinh thư viện thế này.
May là Vân Diệp tìm được Hứa Kính Tông, tên gia hỏa thích quyền lợi này đối với vô số văn kiện chờ phê duyệt rất thích thú, dù mệt mỏi cũng vui vẻ. Cho nên nếu tự nhiên có ngày nhàn rỗi, lại không kìm được ý nghĩ bị người khác tính toán.