Còn may tất cả đều giấu Tân Nguyệt, lúc này nàng chưa biết gì, cùng với Thì Thì đang ôm bụng nằm trên giường rên rỉ, đều ăn quá nhiều, thấy Vân Diệp vào, liền hỏi:
– Nước Sơn Trà đâu? Thiếp thân ăn nhiều quá rồi, Thì Thì cũng thế.
– Vừa mới biết phụ nữ có thai không được uống nước sơn trà, thiếu chút nữa gây ra chuyện không hay, nàng mau dậy ra ngoài đi dạo, tránh đêm tức bụng.
Vân Diệp hời hợt trả lời, rồi đuổi cả hai ngồi dậy, chuẩn bị ra ngoài.
Các phó dịch Vân gia ngay trong đêm chuẩn bị về nhà, trừ lều bạt đêm nay vẫn cần, những thứ khác đều cho lên xe, lễ vật chuẩn bị cho Thiếu Lâm tự sẽ được Lão Tiền giao cho chùa vào ngày mai, hành trang gọn nhẹ trở về.
Tiểu Ngưu cũng có suy nghĩ tương tự, chỉ Trình Xử Mặc thấy đi ít quá, chưa chơi cho đã, cả Tung Sơn cũng chưa đi được là bao, bị Cửu Y nhéo một miếng thịt trên tay, Trình Xử Mặc hậm hực nói:
– Muốn nhéo thì dùng sức một chút, chẳng đau gì cả.
Ban đêm Thì Thì ngủ với Tân Nguyệt, Vân Dệp nằm trên sàn xe nói chuyện với Đơn Ưng, trên người hắn có hương thơm nhàn nhạt, muỗi ngửi thấy không dám tới gần, hắn uống nhiều rượu lắm rồi, có hơi say, phanh áo tắm trăng.
Bầu trời buổi chiều được nữa mưa thanh tẩy, đen khác thường, chỉ là trăng sao đều trốn thật xa phát sáng, dưới trăng tròn, sói sẽ tru, thủy triều sẽ dâng, con người cũng biết thành đa sầu đa cảm, nhất là với thiếu niên tràn trề tinh lực không có chỗ phát tiết như Đơn Ưng.– Diệp Tử, vì sao trên nhân gian lại có nhiều vướng bận như thế? Trước kia ta cho rằng mình chỉ có một thân một mình, cho nên lòng không vướng bận gì thích làm gì làm nấy, sư phụ cũng dạy ta phải có một trái tim không biết sợ, không ngờ tới Lạc Dương một chuyến mới phát hiện không thể vứt bỏ những người cô quả kia. Ngươi biết không, tình cảnh của bọn họ quá thảm, ta không dám tin vào mắt mình, lão phụ sáu mươi tuổi còn phải bôi phấn đi bán nụ cười, ngươi biết giá không? Một đồng, hoặc một cân bột.
Nói xong liền bật cười, chỉ là hai hàng nước mắt bên khóe chảy ra làm người ta chua xót.
– Bà ấy nhặt được hai đứa bé, một đứa năm tuổi, một đứa ba tuổi, ở trong một cái lều, bên trong chật tới mức không ở được. Lão phụ mỗi ngày đều tắm rửa, nói tắm sạch một chút không chừng sẽ có khách, tắm bằng nước giếng, mùa đông giá rét cũng như thế. Ta cho bà lão ấy tiền, thằng bé còn tưởng ta giống những kẻ xấu tới ức hiếp bà ấy, ôm lấy chân ta cắn, ngươi nói xem có buồn cười không?
Mẹ nó chứ, vốn định tìm hắn nói Tân Nguyệt có thai, mình cao hứng mức nào, định khoe khoang một phen tương lai huy hoàng của Vân gia, ai ngờ bị tên khốn này kể chuyện cười phá hỏng hết tâm tình, làm sống mũi cay cay.
– Ta nói ta là con của Đơn Hùng Tín, lão phụ đó liền đẩy ta ra ngoài, ngay cả tiền của ta cũng không lấy, chỉ cầu xin ta đừng tới lấy trai tráng đi đánh trận nữa, bà ấy có thể nuôi được hai đứa bé, nói mình làm ăn rất tốt. Diệp Tử, lão phụ mỗi ngày dùng giấy đỏ và vôi trắng bôi mặt có làm ăn được không? Ngươi là kỳ tài kinh doanh, ngươi nói cho ta làm sao để bà ấy làm ăn tốt.
Không ngồi ở đây được nữa rồi, thằng khốn này tới kiếm chuyện với người ta, chuyện làm ăn của một kỹ nữ già cũng lấy ra làm phiền lão tử, đá một phát Đơn Ưng lăn xuống xe, Đơn Ưng võ công cao siêu mà ngã lăn ra đất, không né tránh cũng không đánh trả, cứ nằm trên mặt đất cười với Vân Diệp. Thằng nhóc này bị hiện thực hành cho không nhẹ, đâm ra ngớ ngẩn rồi, Vân Diệp không ngờ dưới sự thúc đẩy của mình, Đơn Ưng đã rơi vào một cái hố lửa, hay có thể nói là một vũng lầy, cho dù có bản lĩnh bằng trời cũng bị trói chân trói tay không thoát ra được, có phải mình dùng thuốc mạnh quá rồi không?
Nằm úp mình trên xe nhìn Đơn Ưng phía dưới: