Vân Diệp không vào lều, ở ngoài đi đi lại lại, Tiểu Trình, Tiểu Ngưu đi cùng y, không ai nói một lời, bọn họ biết Tân Nguyệt hoài thai có ý nghĩa thế nào với Vân gia.
Phó dịch Vân gia vốn bận rộn khắp nơi đầu bỏ công việc đó, mắt nhìn chằm chằm vào lều của thiếu phu nhân. Hầu gia có con mang ý nghĩa trọng yếu với toàn bộ Vân gia trang, điều đó có nghĩa là phúc trạch của Vân gia không chỉ bản thân được hưởng thụ, mà cả con cháu cũng có phần. Ai nấy trong lòng niệm vô số lần Phật tổ phù hộ, chỉ mong thiếu phu nhân có tin mừng thật, không phải là mừng hụt.
Trong lều đột nhiên vang lên tiếng hoan hô của Tiểu Ngưu phu nhân, tiếp đó là Cửu Y cũng reo hò, Thì Thì vén rèm chạy ra:
– Sư phụ, sư phụ, sư nương có thai thật rồi, cái vị y sinh xem bệnh kia xem vào lần đều nói không sai.
Vân Diệp mừng hớn hở, Trình Xử Mặc bế Thì Thì lên quay tròn, Ngưu Kiến Hổ lớn tiếng chúc mừng Vân Diệp. Đám nha hoàn phó dịch lập tức lên cơn điên, khắp trại là tiếng reo hò mừng rỡ.
Vân Diệp đột nhiên hỏi:
– Sao không phải Thôi tiên sinh báo tin mừng?
Thì Thì lập tức đáp:
– Thôi tiên sinh lại khám cho Ngưu thẩm thẩm, Ngưu thẩm thẩm cũng nói không được thoải mái.
Lần này tới lượt Ngưu Kiến Hổ thộn mặt ra, lần trước thê tử đã có thai, ai ngờ khi về nhà mẹ đẻ không cẩn thận bị ngã, con cũng mất, Lão Ngưu phu nhân khóc ba ngày ba đêm, Tiểu Ngưu phu nhân nửa năm không cười một cái, đám phó dịch theo Tiểu Ngưu phu nhân về mẹ đẻ bị đuổi hết khỏi phủ, nếu chẳng phải có Tiểu Ngưu phu nhân xin thì Ngưu thẩm thẩm nhất định sẽ giết người. Khi Vân Diệp tới thăm, bị Ngưu thẩm thẩm túm lấy khóc lóc kể lể cả canh giờ, nếu như lần này hoài thai, người Ngưu gia cũng mừng phát điên.
Người ba nhà đều biết chuyện cả ba nhà, Thì Thì nói thế, Lão Tiền lập tức ra hiệu cho tất cả yên tĩnh, đám phó dịch không giấu nổi mừng rỡ, chỉ cần ba nhà nhân đinh hưng vượng, đó là phúc lành lớn nhất của tập đoàn nhỏ này.
Lão Thôi run run đi ra, ông ta thật không dám tin vào vận may của mình, trưởng tử hoặc trưởng nữ của cả hai đại gia tộc đều do mình xem ra, nói chuyện cũng không lưu loát được nữa, chỉ biết không ngừng chắp tay chúc mừng Ngưu Kiến Hổ và Vân Diệp.
– Con mẹ nó nói đi chứ, Ngưu ca ca của ta cũng có hậu rồi phải không?
Trình Xử Mặc bực mình lắc vai Lão Thôi hỏi:
Vân Diệp bế nàng lên, khẽ đặt xuống giường, nói:– Tìm đồ thì nàng bảo nha hoàn giúp nàng tìm, bớt sai bảo ta đi, đại lão gia còn có việc quan trọng hơn phải làm.
Nói xong vờ đứng dậy muốn đi.
Tân Nguyệt kéo ngay Vân Diệp lại, ghé mặt tới, giọng nũng nịu:
– Không được, nữ nhân có thể làm mình làm mẩy với phu quân chỉ mấy ngày này thôi, lúc này chàng không đánh được thiếp, không mắng được thiếp, còn không để thiếp tiêu diêu mấy ngày à?
Rồi xoa bụng thị uy với Vân Diệp.
Vân Diệp cười vuốt chóp mũi Tân Nguyệt:
– Tào Tháo thì ép thiên tử lệnh chư hầu, nàng học trọn vẹn đấy, mang nhi tử ra lệnh phu quân, cho nàng được thể, nói đi, muốn làm gì, ta sẵn sàng nghe lệnh.
Nữ nhân hoài thai tâm tình biến hóa vô thường, nghĩ tới họ mười tháng mang thai vất vả, Vân Diệp cho rằng lúc này gây mâu thuẫn với lão bà là toàn loại ngu xuẩn. Tay đặt lên bụng Tân Nguyệt, khẽ vuốt ve, mặc dù vẫn phẳng lỳ, chẳng có gì khác biệt với trước kia, trong lòng Vân Diệp vẫn cảm thụ được sự khác biệt, dưới lớp da này có một sinh mệnh mới đang lớn lên, mặc dù cảm giác này đã không phải là lần đầu, Vân Diệp vẫn cảm kích ân điển đấng sáng thế.
Tân Nguyệt đợi một lúc không thấy Vân Diệp nói chuyện nữa, chỉ vuốt ve bụng nàng bộ dạng trầm tư, lập tức đỏ mặt rụt vào trong giường, cho rằng Vân Diệp lại muốn làm chuyện xấu, lấy chăn bọc kín người, chỉ lộ ra cái đầu, cắn môi nói:
– Một năm tới phu quân không được động vào người thiếp thân, chằng chẳng phải có hồng nhan bên ngoài à? Tìm họ là được, có điều cũng đáng thương, một ở thảo nguyên, một ở Lĩnh Nam, để lại phu quân một mình lẻ loi, Tiểu Thu thì lại không lọt vào mắt chàng.
Đúng là lời nói của ma quỷ trái lương tâm, nếu như Vân Diệp dám chạy đi thảo nguyên hoặc Lĩnh Nam, nàng không thiêu Vân gia thành tro mới là lạ. Lấy cái khăn che mặt nàng đi, vỗ đầu nàng nói:
– Muốn ăn gì cứ nói, ta sẽ tự mình xuống bếp, nhân lúc hiện giờ ta còn có tâm trí, nói cho mau, qua cái thôn này không còn nhà trọ đâu.
Nghe thấy Vân Diệp nói như thế, Tân Nguyệt lập tức kéo cái khăn sang một bên, ngồi dậy nói:
– Bao lâu rồi không ăn cơm do chàng làm, thiếp thân nhớ tới mà chảy nước miếng, món sườn sốt chua ngọt không tệ, canh hạt sen chàng nấu cũng ngon, cá thì thôi, nhiều xương ăn mà phiền, rau trộn chàng làm cũng vừa miệng, thịt gà trăng trắng ngon lắm. Tạm thời thế đã, chàng làm đi làm đi, thiếp thân phải nghỉ ngơi một lát, cơm nước xong, chàng bảo nha hoàn tới gọi thiếp.
Rồi che miệng ngáp một cái, người vặn mấy cái như con sâu chui vào chăn.