Nãi nãi biết Vân Diệp đang giận, nhưng không ngờ Vân Diệp giận đến thế, y thương mấy muội muội tới tận xương tủy rồi, nay nói ra những lời như vậy, có thể thấy y căm hận việc làm của quan gia ra sao.
Gia chủ đã ra quyết định, lão nãi nãi không thể phủ quyết, dù là sai, lão nãi nãi cũng sẽ kiên định đứng ở bên Vân Diệp, tối nay phải gọi toàn bộ phụ nhân trong nhà tới cảnh cáo, đó là giới hạn của tôn tử, không được vượt qua.
Vân Diệp trước kia đã tới những nhà xưởng bóc lột, trơ mắt nhìn công nhân bị máy nghiền nát tay mà không cứu nổi, biện pháp an toàn gần như không có, vậy mà mỗi ngày phải làm hơn mười tiếng, xảy ra chuyện thì ông chủ chỉ nói một câu ” làm trái quy định” thế là phủi sạch hoàn toàn trách nhiệm, nhìn người bị thương khiêng đi, tiếng kêu xé tim gan mà không ai để ý, Vân Diệp liền nộp đơn thôi việc, lần đó hơn bốn trăm công nhân bỏ việc quá nửa.
Núi xa như lông mày, trắng sáng như móc câu, chuyện cũ đã trôi qua lại xuất hiện sống động trước mắt, ta chỉ là cây cỏ, trước giờ đều thế, trước bị người ta chà đạp, giờ há không phải? Trước chỉ là đau đớn thể xác, hiện thống khổ đâu phải chỉ là thể xác. Con người cần có chút tinh thần tự ngược, duy chỉ có tự ngược mới khiến mình sinh ra sức mạnh lớn hơn.
Giữ vững bổn phận làm người là điều luật Vân Diệp tự định ra cho mình ở Đại Đường, kiếp trước hèn nhát, vô dụng không được lan tới cả kiếp này, giống như ném cá mắc cạn trở lại biển, có thể ném con nào tốt con đó.
Vân Diệp tới hậu hoa viên đi lại rất lâu, không phải là không muốn ngủ, mà là ban ngày ngủ quá nhiều rồi, giờ không ngủ nổi.
Tân Nguyệt dẫn hai nha hoàn tới, tay một nha hoàn còn có khay gỗ, trên khay có mấy món ăn vặt, còn có một bầu rượu, vẫn là lão bà thương mình, vừa rồi mình mới gãi miệng mấy cái đã có người mang thức ăn tới.
Một đĩa đậu hũ, một đĩa rau trộn, mấy con cá nhỏ rán giòn, thêm vào thịt bò không biết kiếm đâu ra, Vân Diệp rất hài lòng, xoa tay ngồi xuống bàn đá. Tân Nguyệt đuổi y đứng dậy, tải một cái đệp lên tảng đá rồi mới cho y ngồi, đèn lồng treo trong đình, cho nha hoàn đi hết, tiểu đình thành thiên hạ của hai người.
– Phu quân đừng giận, trên triều đường không có chuyện sạch sẽ, nhà ta sống cuộc sống của nhà ta, không nhìn cho thanh tịnh, chàng đừng hi vọng những kẻ ngu xuẩn kia làm được việc vừa ý mình. Nhà ta lại chẳng phải tiểu hộ mà tiền gì cũng lấy, tối nay nãi nãi đã nói cho bọn thiếp ngọn nguồn, mấy đứa muội muội đều sợ hãi, thề không bao giờ làm chuyện thất đức, lo tốt chuyện nhà ta là được, chuyện bên ngoài chàng quản ít thôi.
Vừa nói vừa rót rượu cho Vân Diệp, thấy y uống hết, lại rót một chén nữa:
– Phu quân cứ ăn uống nghe thiếp thân nói chuyện phiếm cho, suốt ngày vất vả chính vụ, chẳng để ý được tới chuyện nhà nữa, phu quân của thiếp vì cái gì mà cứ bị những chuyện đáng hận làm phiền lòng.
– Chàng là người phú quý, trời sinh có mệnh thiếu gia, thiếp nghe thẩm thẩm kể, khi nhà ta gặp họa lớn nhất thì chàng được sinh ra, a nương vì cứu mạng chàng, vừa sinh xong đã bế chàng chạy ra khỏi nhà, a nương qua đời rồi, nhưng chàng được lão thần tiên đưa đi, sống còn hơn cả thiếu gia hào môn, chưa bao giờ nếm chút khổ cực nào.
– Nói cách khác ông trời không muốn chàng chịu khổ, nghĩ mà xem a nương, rồi mọi người như công công, a da đều vì chàng được sống tốt nên mới liều mạng. Cho nên chàng cứ thoải mái nằm ở nhà, đừng nghĩ những chuyện xấu nữa, để thiếp hầu hạ chàng hưởng phúc là được.
Nghe những lời an ủi của Tân Nguyệt, Vân Diệp không biết phải đối diện thế nào, đúng là dở khóc dở cười, đành kéo Tân Nguyệt vào lòng, Tân Nguyệt hoảng hồn chưa kịp phản ứng thì Vân Diệp đã đặt lên môi nàng nụ hôn dài nóng bỏng, đấm lên vai Vân Diệp mấy cái tượng trưng, rồi môi lưỡi hửng ứng nồng nhiệt, hai tay Vân Diệp tìm lên đồi ngực mềm mại, lưỡi cũng từ từ qua chiếc cổ thanh manh, trêu chọc nụ hoa dưới lớp áo mỏng …
Thiếu nam thiếu nữ đều có thân nhiệt rất cao, mùa hè lại nóng bức, hai người dình vào nhau chẳng mấy chốc đã toát mồ hôi, yếm ngực của Tân Nguyệt bị kéo lệch, lộ ra nửa bầu vú tròn trịa, tóc tai xõa xượi, đôi mắt long lanh nước, chiếc mũi nhỏ thở ra luồng hơi nóng rẫy gấp gáp.
Hai vừa rồi đã uống hết bầu rượu, tửu lượng của Tân Nguyệt không tốt chút nào, nàng đã ngả ngả say, hơi nóng ngày càng dâng cao, hai gò má đỏ lựng đáng yêu vô ngần, bỏ hết sự dè dặt, đứng dậy cởi ảo, chiếc váy xanh nhẹ tựa bông rơi xuống, rồi tới chiếc yếm hồng đào, tới khi không còn mảnh vải nào che thân, làn da láng mịn như gốm sứ, bờ vai thanh mảnh, bầu ngực đầy đặn, vòng eo vừa vòng ôm, cặp đùi trắng nõn nà.
Vân Diệp cảm thấy nhiệt độ như tăng lên vài độ nữa rồi, nuốt ực nuốt bọt ngồi ngây ra như thằng ngốc, Tân Nguyệt ngồi vào lòng Vân Diệp, tay phải ôm lấy cổ y, bờ môi tươi tắn động lòng người ghé vào sát tai y nói:
– Phu quân ngửi xem nước hoa mới của thiếp có thơm không?
…
Trên con đường đi vào điện Cam Lộ, có ba người lề mề tiến về phía trước, thái tử Lý Thừa Càn mang theo một cái gông tinh xảo đi trước dẫn đường, tựa hồ có chút hưng phấn, Vân Diệp mang một cái đi ở giữa, tay còn cầm một cuộn văn thư, Hà béo mang một cái gông thực sự mặt ủ dột đi cuối cùng.
Đây là sáng sớm, tảo triều vừa mới xong, là quãng thời gian bận rộn nhất trong cung, trên đường hoạn quan và cung nữ qua lại rất đông, thấy ba người họ đều khom người thi lễ, vẻ kinh ngạc trong mắt không sao che giấu được.
Trong ba người thì thái tử thản nhiên nhất, vẫn cứ đi lại như bình thường, thấy sắp tới điện Cam Lộ rồi, Hạ Thiệu không dám tiến thêm một bước nào nữa, giọng như khóc:Nghĩ tới đó là Lý Nhị sướng tới cười lộ răng ra ngoài, ông ta không tin Vân Diệp phạm vào sai lầm mang tính nguyên tắc. Cùng lắm phạm vào tội sơ xuất, hiện giờ tự thỉnh tội, nhất định xử lý xong rồi. Tên tiểu tử này xưa nay xử lý hậu quả rất tốt, có điều cứ đánh trước tính sau.
Nghĩ tới đó Lý Nhị khoan khoái ra lệnh:
– Người đâu, đem Vân Diệp và Hà Thiệu ra đánh ba mươi gậy lớn, thái tử về cung hối lỗi, cấm túc ba ngày.
Thái tử trố mắt, Vân Diệp cũng trố mắt, Hà Thiệu choáng váng, hoàng đế không hỏi rõ trắng đen đã đánh luôn, có thể thấy dục vọng đánh người của hoàng đế mạnh cỡ nào.
– Bệ hạ trách phạt thì tất nhiên vi thần chịu, nhưng ba người thần chỉ là tòng phạm, thủ phạm chính vẫn tiêu dao ngoài vòng pháp luật, có phải là bỏ lớn tìm nhỏ không ạ?
– Còn có thủ phạm chính à? Mau nói ra, trẫm xử lý hết, để ngươi ăn đòn tâm phục khẩu phục.
Vân Diệp trình văn thư lên, nội thị nhận lấy trải trước mặt Lý Nhị, chỉ xem qua tiêu đề là ông ta ngẩn cả người, lòng mơ hồ có cảm giác không lành, xem tiếp nội dung, làm rõ từng chuyện một, bất giác cũng đau đầu.
Ở sau màn Trường Tôn thị chắc là vừa mới cho Tiểu Hủy Tử bú xong, nghe nội thị bẩm báo xong thấy có chuyện náo nhiệt để xem rồi, liền bế nữ nhi tới tiền sảnh, thấy ba người quỳ trên mặt đất, Lý Nhị thì mày nhíu chặt không nói không rằng, hỏi:
– Bệ hạ cớ gì mà mặt ủ mày chau, ba bọn chúng phạm chuyện lớn cỡ nào khiến bệ hạ phiền não chứ, trách phạt một hồi là xong, cần gì phải tổn hao tinh thần.
Tâm tư bà ta và Lý Nhị giống nhau, không cho rằng có chuyện gì lớn xảy ra.
– Hoàng hậu, nàng tới đúng lúc lắm, quỳ trên mặt đất là ba tên tòng phạm, còn hai phạm nhân nữa chưa bắt được, trẫm đang vì chuyện này mà phiền não đây.
Trường Tôn thị nghe thấy liên quan tới triều chính thì không nói nữa, chuẩn bị lui ra sau màn, bà ta chưa bao giờ phát ngôn ở đại sự triều chính.
– Hoàng hậu chậm đã, nàng không muốn nghe phạm tội cùng ba tên khốn này là ai à?
Lý Nhị quay đầu lại hỏi:
– Thiếp thân là chủ hậu cung, chuyện triều đường không nên hỏi tới, càng không nên lắm lời.
Nói thì hay lắm, nhưng chân dừng lại, lỗ tai dựng lên chuẩn bị nghe xem ai có bản lĩnh để thái tử làm tòng phạm.
– Hừ, hừ, theo lời Vân Diệp tấu, thủ phạm chính là trẫm, hoàng hậu nàng là tòng phạm số một, nàng thử nghe vài câu nhé, thần thường nghe, trên không tu đức, dưới ắt học theo, nay trên núi than, quỷ kêu liên miên, dưới chốn đất sâu, oan hồn lượn lờ, cách địa ngục chỉ có mấy xích. Xi măng có độc, bụi vào lồng ngực, không tới hai năm, kẻ tinh tráng không còn đủ sức trói, độc trên nhân dan chỉ đến thế là cùng. Văn chương thì còn tạm được, chỉ là chuyện tấu này, dưới tấu trên là có tội trước, người đâu, kéo cả ba ra đánh hai mươi gậy rồi luận sao.
Trường Tôn thị mày dựng ngược, hung dữ quét mắt nhìn cả ba, nói với nội thị:
– Đánh cho mạnh vào.
Lý Thừa Càn rất muốn nói mình vô tội, nhưng lời ra tới miệng lại nuốt vảo, hiểu trận đòn này mình nhận thay cho mẹ. Vân Diệp mặt như quả mướp đắng, Lý Nhị hình như rất muốn đánh mình, lần trước đã uy hiếp rồi, không ngờ giờ thành sự thực, mình tấu trực tiếp lên hoàng đế, không qua tam ti đã suy nghĩ tới thể diện của hoàng gia lắm rồi, vả lại mình và Hà Thiệu nhận tội, tức là chuẩn bị gánh chịu hậu quả, chỉ vì muốn một ý chỉ, để mình ra mặt chỉnh đốn mỏ than, ngay dê thế tội cũng chuẩn bị xong, ai ngờ vẫn không thoát khỏi một trận đòn.
Hà Thiệu cười trộm, đây là vinh diệu của Hà gia, về nhà có thể khoe với đám thê thiếp rồi, mình và thái tử, hầu gia cùng bị hoàng đế đánh, nguyên nhân là vì dâng tấu nói hoàng đế, hoàng hậu sai, ai có cái gan này chứ, trừ Hà gia ra chẳng còn ai, đương nhiên Vân gia cũng được hắn nhắc qua, lòng đầy hưng phấn chuẩn bị ăn đòn.
Nhìn ba người bị thị vệ kéo ra ngoài, Trường Tôn thị định nhận tội, bà biết Vân Diệp không có chứng cứ không nói, y nói có loại chuyện này là nhất định có.
– Nàng hoài thai mười tháng, lại vừa sinh con, đâu có tinh thần lo chuyện nội phủ, có tội là trẫm, không liên quan tới nàng. Vân Diệp xử lý chuyện này rất tốt, dâng tấu sớ lên chúng ta, để chúng ta có đường xoay chuyển, bản thân y còn cam tâm làm dê thế tội, hiếm có. Hoàng hậu, sự quản giáo của nàng rốt cuộc đã có tác dụng.