Hộ Hoa Đạo Quán – Chương 299: Chương 299: Bạc Mồ Hôi Nước Mắt – Botruyen

Hộ Hoa Đạo Quán - Chương 299: Chương 299: Bạc Mồ Hôi Nước Mắt

Lão nãi nãi rõ ràng đã khôi phục bình thường, bắt đầu có nói có cười với Bùi Ngọc, hỏi một lô những lời thừa thãi.

– Duyên Thọ, thất lễ quá, vi huynh sáng sớm đi thả ngựa, ai ngờ nhìn thấy một con bướm đang từ trong nhộng bò ra, thế là nổi hứng muốn xem xem con sâu hóa thân thành bướm thế nào, không ngờ nhìn một cái mà mấy canh giờ trôi qua, đừng để bụng nhé.

Vân Diệp cười ha hả đi qua cửa, trước tiên thi lễ với nãi nãi, sau đó nói với Bùi Ngọc đã ngồi tới khó chịu lắm rồi.

Không đợi Bùi Ngọc lên tiếng, nãi nãi đã nói:

– Tốt rồi, đám hậu sinh trẻ đã tiếp lão bà này cả buổi sáng, thế là làm khó lắm rồi, lang cữu các ngươi trò chuyện với nhau, ta mệt rồi, phải đi ngủ một lúc, tuổi cao không được việc gì cả.

Nãi nãi nói đẩu đâu một hồi, được nha hoàn dìu về hậu viện nghỉ.

– Vị công tử này hẳn là Lệnh Hồ công tử hả, quả nhiên là tuấn tú, lệnh tôn làm việc ở địa phương, lần trước tiến kinh, ta có duyên gặp mặt một lần, không biết hiện có an khang không?

Nghe thấy Vân Diệp hói tới phụ thân của mình, Lệnh Hồ Đức Tháo vội đứng dậy, tạ ơn xong mới đáp:

– Gia phụ luôn tự xưng mình khỏe như trâu, nói làm quan thân dân cần có sức khỏe tốt, cho nên hiện giờ vẫn ăn ngon, ngủ tốt, không bệnh không tật. Có điều hay nhắc tới Vân hầu, lần nào cũng khen không ngớt, nói Vân hầu là bậc tuấn ngạn hàng đầu trong giới thiếu niên Đại Đường, lệnh Đức Tháo nhất định phải sớm thỉnh giáo Vân hầu.

– Nói gì tới thỉnh giáo với không, có điều công tử vào thư viện, phải chuẩn bị để chịu khổ, quy củ của thư viện thì các ngươi biết rồi, tất cả phải tự làm, không được mượn sức bên ngoài, nếu không sẽ bị trừng phạt nghiêm khắc, hiểu chưa?

Biết tin tức bọn họ muốn nghe nhất là cái gì, Vân Diệp liền nói thẳng thừng luôn, vào thư viện thì được, nhưng đừng có hi vọng được đặc quyền nào từ chỗ y, thường ngày đến kỳ nghỉ có thể tới Vân gia ở, nhưng chỉ cần vào thư viện, không được làm trái bất kỳ quy củ nào trong đó, nếu vi phạm, chẳng những không được xử phạt nhẹ hơn, mà lại còn càng nghiêm khắc hơn.

Nhất Nương là cô nương ngoan, còn rất thông minh, biết quyền uy của ca ca không thể xúc phạm, không dám quang minh chính đại đi ra gặp khách, chỉ lộ nửa chiếc tú hoa hài ở cửa, không ngừng lay động quả cầu bông bên trên, thông qua phương thức đó nói lên sự bất mãn của mình, khách ngồi trong đại sảnh quá lâu, mau kết thúc cuộc trò chuyện.– Khốn kiếp!

Vân Diệp không nghe nổi nữa, sỏi phổi đáng sợ không kém gì lao phổi, hán tử trông cường tráng sau khi bị sỏi phổi ngay cả đi đường cũng khó khăn, một người như vậy coi như bị phế rồi.

– Lò than, tiệm sắt ở phường Chiêu Quốc thì sao? Bọn họ có làm theo lời dặn của ta không?

Vân Diệp hiện đánh quản chặt nhà mình trước đã, mình thả con quái thú công nghiệp ra thì phải khống chế tốt nó, nếu không khống chế được, không bằng đừng có thứ này.

Y hơi hối hận, tri thức bách tính không theo kịp, pháp luật không có quy định, quan gia quen bóc lột, công nghiệp hóa sớm có lẽ chỉ gây hại?

– Vì sao không nói nữa? Ta hỏi phường Chiêu Quôc sao rồi?

– Bẩm hầu gia, không tốt lắm, thiết tượng vẫn như cũ, cho đồ phòng hộ không mặc, đều để ở nhà dùng như y phục mới, còn có người cắt y phục làm việc ra cho trẻ con mặt, còn nói loại vải này chắc chắn bền đẹp. Những tác phường nhỏ cũng như thế.

Vân Diệp tay chống trán không nói nổi một lời, cuối cùng đã hiểu vì sao trang phục công tác đời sau lại xấu như vậy, dù không xấu cũng bôi vẽ lên đủ thứ hình khó coi, thì ra gốc rễ là ở đây.

– Ngày mốt gọi tất cả các quản sự ở tác phường, lò mỏ, công trường về nhà, ta muốn mở cuộc họp, tiếp tục làm như thế này thì Vân gia coi như xong rồi, lấy khế ước mấy cái lò, mỏ với triều đình ra. Vân gia không cần nữa, nhà ta là nhà thanh bạch, không phải là dã thú ăn thịt uống máu, dù kiếm nhiều tiền đến đâu cũng không cần.

– Diệp Nhi, nhà ta không cần thứ bạc mồ hôi nước mắt ấy là chuyện nhỏ, nhưng làm vậy có làm mất mặt hoàng hậu nương nương không?

Không biết nãi nãi ở ngoài nghe bao lâu rồi, thấy Vân Diệp ra quyết định, lên tiếng hỏi làm thế có thỏa đáng không:

– Nãi nãi, không để ý được nhiều như thế nữa, bạc của nhà ta đều là bạc sạch sẽ, không dính chút máu nào, nếu chuyện bạc mồ hôi nước mắt này truyền đi, thanh danh Vân gia ta tích lũy mấy năm qua sẽ vứt hết. Mai tôn nhi sẽ vào cung, cùng hoàng hậu nương nương nói cho kỹ càng việc này, nếu như không sửa được, tôn nhi lập tức đem toàn bộ cổ phần tặng cho hoàng hậu nương nương, nha ta không dính dáng vào.

– Ngày một cháu sẽ triệu tập toàn bộ quản sự, đặt thành quy định vĩnh viễn, không ai được làm trái, nếu không nhẹ nhất đuổi khỏi gia môn, nặng hơn sẽ dùng tới gia pháp. Các muội muội ngày mai cũng phải tham gia, bạc mồ hôi nước mắt Vân gia không đụng vào, dù sau này bọn chúng gả đi cũng không được đụng vào, đứa nào đụng vào cháu sẽ lập tức cắt đứt quan hệ, không dung tình.