Đơn Ưng nói bình đạm, Vân Diệp và Tiền quản gia lại toát mồ hôi, cái mỏ than kia là sản nghiệp của Vân gia và Trường Tôn thị, Vân gia chiếm hai thành, một mình Trường Tôn thị một mình lấy tám phần. Vân gia xưa nay chỉ biết mỗi tháng lấy tiền, không bao giờ quan tâm tiền từ đâu ra, kiếm được thế nào. Nghe Đơn Ưng nói khủng bố như thế, tựa hồ chỉ cần đưa người tới là không cần biết người tới từ đâu, người tốt hay người xấu.
Vân Diệp trừng mắt nhìn Tiền Thông, Vân gia biến thành quỷ hút máu từ khi nào thế? Vì vài đồng tiền mà cược cả thanh danh vào thật không đáng. Đơn Ưng đoán chừng biết đó là sản nghiệp của Vân gia, cố ý nói cho bõ ghét.
– Nơi đó dùng người thế nào liên quan chó gì tới ngươi, ngươi còn chưa nói chuyện của ngươi.
Vân gia làm sao có thể sửa, mà cũng phải sửa, nhưng không cho phép người khác châm chọc, đó là nguyên tắc.
– Không phải nói rồi à, hai tên kia bị ta bán vào lò, trước khi bán ta phả hỏi cho rõ, nghe chúng nói là bọn chúng đốt thành Trường An, ta tất nhiên vui mừng, liền nghe ngóng ai làm, kết quả nghe ra thật, cầm đầu là lão bản của hiệu cá kia, không ngờ Chu Đại Phúc là người như vậy, cho nên ta vô ý nói cho ông ta nghe chuyện nhà của ta, ông ta thăm dò ta mấy lần, cuối cùng thấy thân thủ ta không tệ, liền mời ta làm chuyện này, chỉ thế thôi.
Đơn Ưng nói không để lại sơ hở, vậy nhất định không có sơ hở, còn mấy tên đặc vụ Bách kỵ ti bị chết thì thôi, làm đặc vụ có mấy kẻ tử tế, dù Hồng Thành chết thì Vân Diệp cùng lắm tới nhà hắn phúng, cho cô nhi quả phụ một phần trọng lễ là xong.
Chủ yếu là tên Đơn Ưng này, Vân Diệp rất muốn đưa về Vân gia, tuổi trẻ ấu trĩ, võ công cao cường, lại xuất thân thế gia cường đạo, mấy mánh khóe ma quỷ trên giang hồ đoán chừng không qua được mắt hắn, là nhân tài cao giá. Chỉ là tên này cứ nhắm vào Đại Nha, Vân Diệp không định gả muội tử cho hạng vong mệnh, làm tay chân còn có thể suy nghĩ chứ làm muội phu thì quên đi.
– Mê trận thư viện thiên biến vạn hóa, ta lo ngươi bị thương, giờ trời tối rồi, ta thấy mai tiến hành giữa ban ngày đi, ngươi thích giết lợn vậy cứ ở trong hiệu của ngươi, không ai tới tìm cả. Mai thất bại, ngươi phải tới thư viện học, tương lai kiếm lấy chút quan chức, rồi kiếm lão bà tốt nối dõi tông đường, đừng lang thang khắp nơi nữa.
– Ngươi chắc chắn ta vượt trận xe thất bại?
Đơn Ưng không phục:
– Ngươi thử hỏi quản gia của ta có tin ngươi thành công không?
Tiền Thông lắc đầu quầy quậy, tỏ ý ông ta không tin chút nào.
– Ta dù cưới lão bà cũng chỉ cưới Đại Nha, đại cữu ca, chuẩn bị của hồi môn đi, ở đây có mấy phong thư, do sư phụ ta gửi cho Tần Thúc Bảo, Trình Tri Tiết với Lý Thế Tích, ngươi quen biết họ thay ta đưa tới là được, ta không đi nữa.
Đơn Ưng lấy trong lòng ra ba phong thư đưa cho Vân Diệp, Vân Diệp nhận lấy nhìn phần người gửi, bên trên chỉ có bốn chữ ” tri danh bất cụ”, nay trong bốn vị kia, chỉ có Tần Quỳnh ở Trường An, hai vị còn lại đều cầm quân rồi, có về ít nhất cũng phải một tháng nữa. Có điều có quan hệ là tốt rồi, thân phận của tên này cho mấy vị đó đau đầu, mình giữ chắc lấy người là được.
– Ba vị đó đều là trưởng bối của ngươi, gọi một tiếng thúc bá thì chết à?
Nghe ra được tên tiểu tử này lòng vẫn còn thù oán:
Lần này Đơn Ưng không phản bác lại Vân Diệp, cúi đầu xuống nghĩ một lúc rồi nói:– Ngày mai khi mặt trời mọc ta sẽ tới thư viện mở mang kiến thức.
Dứt lời tung mình đạp lên giá gỗ lấy đà phòng lên nóc nhà, không biết đi đâu.
Về tới nhà Vân Diệp làm chuyện đầu tiên là tìm Đại Nha, bảo nàng tối nay ngủ cùng Tân Nguyệt, mình ngủ ở gian ngoài, phải trông cho kỹ, nếu không bị con sói Đơn Ưng tha đi mất thì mình khóc chết thôi.
Hạ lệnh cách sát với các lão binh, chỉ cần có người dám tới hậu viện là dùng trường cung nỏ cứng chào đón, không cần nương tay.
Mở to mắt suốt cả đêm, trong nhà không xảy ra chuyện gì cả, thấy trời sắp sáng, Vân Diệp vặn mình thò đầu nhìn vào gian trong, Đại Nha và Tân Nguyệt vẫn đang ngủ mới yên tâm, xoa mặt định đẩy cửa đi ra ngoài thì nghe giọng Đại Nha truyền tới:
– Ca ca, huynh đừng làm bị thương tên bán thịt lợn được không, hắn không có ác ý.
– Muội ngủ đi, chuyện bên ngoài không cần muội lo, muội cứ lớn lên vui vẻ là được.
Nha đầu này chẳng lẽ lại có thiện cảm với Đơn Ưng, Vân Diệp làu bàu rửa mặt, xách một bao thức ăn đặt lên người Vượng Tài, ngồi xe ngựa tới thư viện, các lão binh cưỡi ngựa hộ vệ bốn xung quanh.
Tới thư viện, Lão Công Thâu mặt đỏ kè tinh thần bùng phát dữ dội, nhìn sau lưng Vân Diệp:
– Người vượt mê trận ngươi tìm đâu? Tối qua lão phu thiết kế hai cơ quan, không biết người ngươi tìm có thể bình an vượt qua không? Mặc dù không phải là cơ quan độc ác giết người, nhưng muốn qua được mà không có thương tích gì thì nằm mơ.
– Thử qua mới biết, giờ nói còn sớm quá.
Đơn Ưng từ trên cây bách ở cửa thư viện nhảy xuống, trang phục sát người, tóc tết thành đuôi ngựa buông sau gáy, rất uy vũ tuấn tú.
Vân Diệp lấy bao thức ăn chuẩn bị trước đưa cho Đơn Ưng, để hắn ăn no một bữa rồi vào trận, tay Lý Thái ở bên cạnh thò ra, không chút khách khí cướp lấy cái bao, đặt trên mặt đất mở ra, lấy cái bánh nhét vào miệng, tay còn cầm mấy cái nữa, ư ư a a đưa bánh cho Lão Công Thâu.
Đơn Ưng trừng mắt nhìn Lý Thái, hỏi Vân Diệp:
– Tên này nói gì?