Tâm tình tốt đẹp của Lý Nhị bị phá hỏng hết sạch, nghe Lý Hữu luôn mồm nói Vân Diệp bất kính với bọn chúng ra sao, Lý Ảm thề thốt Vân Diệp moi bụng thay tim thế nào, đúng là kẻ nói thương tâm, người nghe chảy nước mắt. Nhưng Lý Nhị càng nghe mặt càng tối sầm lại, Vân Diệp làm gì ông ta đương nhiên là biết, đó là do ông ta đồng ý, hiện giờ chỉ hận mình cả đời anh minh, sao lại sinh ra hai thứ phế vật như vậy.
Lý Khác, Lý Thái xin Lưu Hiến cho ra khỏi hàng xong mới rời đội, Lý Khác tát ngay một cái lên mặt Lý Ảm, thấp giọng quát:
– Câm ngay, nói một câu nữa ta đánh chết ngươi.
Lý Ảm hết sức sợ ca ca hung bạo mình, ngoan ngoãn câm miệng, Lý Hữu còn định nói gì thì bị Lý Thái đá một phát vào mông, thấy mặt Lý Thái cực kỳ hung tợn, cũng ngậm miệng lại nốt.
– Phụ hoàng, đều là do hài nhi thiếu quản giáo đệ đệ, để nó nói những lời hoang đường, xin phụ hoàng trách phạt.
Lý Khác quỳ xuống cầu xin cho đệ đệ, Lý Thái xưa nay không thích Lý Hữu, thấy Lý Khác làm vậy chỉ đành quỳ xuống thỉnh tội.
– Vân Diệp làm tốt lắm, sao y không thay cho hai đứa các ngươi quả tim làm bằng đá, nếu y làm được trẫm sẽ trọng thưởng. Lý Hữu, Lý Ảm, chuyện Vân Diệp làm là do trẫm cho phép, chỉ cần là chuyện giáo dục các ngươi, trẫm cho phép y làm bất kỳ việc gì, đừng nói thay tim, dù thay đầu cũng được.
Hoàng đế nổi giận, trong đội ngũ đột nhiên có tên ú ớ rồi ngã lăn ra đất, Lý Bằng Trình! Lưu Hiến lấy làm lạ, tên này tuy gầy gò, nhưng khỏe như trâu, hôm nay mới chạy bốn dặm, không lý do gì mệt tới ngất xỉu.
Lý Nhị cũng lo học sinh vì chạy quá nhiều mà bị ngất, những người này hiện là học sinh của ông ta, tương lai cần dùng, bị tổn hại thì không hay.
Lý Thái nhìn Lý Bằng Trình miệng xùi bọt mép gì cười ra tiếng, bị Lý Nhị trừng mắt lên nhìn, vội nói:
– Phụ hoàng còn nhớ tên hôm qua trong thư viện đá bóng cho người không?
Lý Nhị cũng cười, chỉ Lý Bằng Trình hỏi:Ngay cả lão nãi nãi cũng thường gọi nàng tới nội đường, truyền thụ một số biện pháp mang thai thần kỳ, đêm qua Vân Diệp bị động tác kỳ lạ của nàng làm khiếp hãi, có thể khiến lưng cong tới độ đó, Vân Diệp lo thay cho lưng nàng, vội lật nàng lại, nghe thấy cả tiếng xương chạm nhau rồi, kết quả nàng vẫn cứ thế, còn nói như vậy cơ hội thụ thai sẽ cao hơn.
Cô nàng này hỏng rồi, muốn có con tới phát điên rồi.
Thức ăn của Vân gia phải xách theo một giỏ, nếu không gặp Lý Nhị không có cớ đến trễ, vung roi liên tục, phóng như tia chớp, thấy mặt trời đã sắp lên tới hai cây sào.
Lâu lắm rồi không cưỡi ngựa, lưng mỏi nhừ, đương nhiên còn có công lao của động tác kỳ quái hôm qua, lên lầu, sáng sớm mà Lý Nhị cầm ấm trà uống, còn thi thoảng đấm lưng, lão già dâm dục, nhìn một cái biết ngay đêm qua không làm chuyện hay ho gì.
Định đi tới lão già như ma ám Vô Thiệt kia xuất hiện ngay trước mắt, đưa tay đoạt lấy giỏ thức ăn đặt lên bàn, còn dùng ngân trâm thử qua, cuối cùng lấy mỗi món một miếng nếm thử, lúc này mới mời hoàng đế ăn, quên nói sáng này hoàng đế thấy Vân Diệp không tới đã nói có món ngon để ăn, từ sáng sớm đến giờ chỉ húp một bát canh hạt sen.
Lý Nhị ngồi xuống, cầm bánh bao lên cắn một miếng, gật gù, có vẻ hài lòng lắm, Vân Diệp lấy trứng gà luộc trong giỏ ra, hỏi Vô Thiệt có cần thử ngân trâm không, bóc hết vỏ, cắm ngân trâm vào, khi rút ra ngâm trâm liền biến thành màu xám, Vô Thiệt nhìn hoàng đế vừa mới ăn một quả trứng gà, ánh mắt biến thành sợ hãi vô cùng, tay run run chỉ Vân Diệp, thấy y cho quả trứng gà làm ngân trâm thành màu xám vào miệng, còn nháy mắt với mình.
– Ngươi đừng trêu ghẹo Vô Thiệt nữa được không hả?
Lý Nhị mắt nhìn bốn phương tai nghe tám hướng tức giận quát Vân Diệp:
Lý Nhị ăn thoải mái, chẳng để ý tới chuyện ngân châm đen đi, lại cầm hộp bánh vàng ruộm tiếp tục chém giết, tội nghiệp cho Vô Thiệt mồ hôi như mưa, dựa vào lan can, người mềm nhũn, vừa rồi như vừa từ địa ngục quay về.
Lo lắng nhìn Lý Nhị ăn ngon lành, Vô Thiệt mất nửa ngày mới đứng thẳng lên được, ông ta có ý định bóp chết Vân Diệp.
– Dạy cho ngươi biết, Vô Thiệt, độc vật mà ngân châm có thể thử ra rất ít, chỉ một loại tỳ sương mà thôi, hay nói cách khác là thuốc độc chứa lưu huỳnh, ngươi không cần biết lưu huỳnh là gì, ngươi chỉ cần biết tỳ sương do thư viện làm ra thì ngân châm không thử được. Ngươi đi tìm nấm độc thử xem, sẽ biết ngay dùng ngân châm thử độc nực cười thế nào, thân thể bệ hạ liên quan tới quốc vận, các ngươi dùng cách thưc đơn giản không có hiểu quả như thế bảo vệ bệ hạ à? Ngươi tự kiếm một quả trứng đi, xem có phải tất cả trứng đều làm ngân châm đen đi không, nếu như…
Lý Nhị xỉa răng, khinh bỉ nhìn Vân Diệp, nói một cái thấu ngay tâm tư xấu xa của y:
– Nếu như Vô Thiệt sai thì phải tới thư viện làm giáo tập chứ gì? Vừa cùng Tôn Tư Mạc học nghiệm độc ra sao, thuận tiện dạy những tên học sinh ngốc nghếch của ngươi thành cao thủ võ học?