Hộ Hoa Đạo Quán – Chương 270: Chương 270: Đêm ngọt ngào – Botruyen

Hộ Hoa Đạo Quán - Chương 270: Chương 270: Đêm ngọt ngào

Đây là lần đầu tiên của Tân Nguyệt, tất nhiên không thể thô bạo, là người từng trải, biết hứng thú của nữ tử cần bồi dưỡng, bọn họ yêu thông qua cảm quan, không giống nam tử chỉ cần kích thích là đủ.

Lần đầu tiên phát hiện làn da của Tân Nguyệt gần như không có chút tỳ vết nào, dùng môi khe khẽ chạm vào tai nàng, cơ thể trắng trẻo liền nhuộm một màu hoa hồng, hơi chút run run, ngắm mỹ nhân dưới đèn là hoàn cảnh tốt nhất.

Tân Nguyệt mắt khép hờ, cuộn mình trong lòng Vân Diệp, cứ như muốn hòa tan thân thể vào y, nàng cũng khao khát song không biết phải thổ lộ thế nào, chỉ biết ôm Vân Diệp thật chặt.

Vân Diệp kiềm chế dục vọng hừng hực trong lòng, nhẹ nhàng đặt Tân Nguyệt nằm xuống dười, tay nhẹ nhàng vuốt tóc mai nàng, Tân Nguyệt biết thời khắc định mệnh sắp tới, xấu hổ nhắm mắt, tay y vuốt nhẹ tóc mai nàng, trượt qua gò má, tới cổ, áp lên đồi ngực đầy đặn cao vút, men theo tấm thân yêu kiều lần xuống cởi tiết khố của nàng. Người Diệp Thanh run nhẹ, biết nàng căng thẳng Vân Diệp cúi xuống hôn lên môi, tới khi Tân Nguyệt phát ra tiếng kêu nho nhỏ của mèo cái gọi bạn tình mới hạ người xuống, hai tay Tân Nguyệt siết chặt lấy tấm đệm phía dưới..

Chẳng biết qua bao lâu, Tân Nguyệt như con cá chết thở hắt ra một hơi, mới từ từ hồi phục, mồ hôi trên vú chảy xuống, mắt mở ra, thấy Vân Diệp cũng đang nhìn mình, đôi mắt sáng lấp lánh trí tuệ ấy nhìn nàng đầy nhu tình, Tân Nguyệt nở nụ cười thỏa mãn hạnh phúc, ngẩng đầu lên hôn y, Vân Diệp tất nhiên đáp lại nhiệt tình, cứ thế hai người ôm chặt lấy nhau.

Lão nãi nãi ở ngoài cửa hôm nay không chống gậy, đứng ở ngoài nghe một lúc, rồi ôm giấc mộng đẹp bế trọng tôn về phòng ngủ, còn bảo nha hoàn ngoài cửa hầu hạ cho tốt, bà không tin hôm nay Tân lão đầu còn tới phá hỏng chuyện tốt.

Nến đỏ nổ hoa đăng, có nước mắt chảy xuống, Tân Nguyệt sau khi hoàn toàn tỉnh lại cầm lụa trắng rầu rĩ, trên giường dấu đỏ lốm đốm, nhưng lụa vẫn trắng như ban đầu, làm sao bây giờ, mai lão nãi nãi muốn xem, nàng lo lắm:

– Mai nàng đưa khăn trải giường cho nãi nãi xem không phải là xong à?

Vân Diệp chẳng bận tâm, y thích Tân Nguyệt chứ đâu phải lớp bảo vệ mà ngay cả lợn nái cũng có kia.

Tân Nguyệt dựa đầu vào lòng y, không ngừng dùng đầu húc ngực y, miệng nói:

– Sẽ bị cười chết thôi, cô cô thẩm thẩm sẽ cười chết thiếp, bọn họ cười thiếp dâm đãng thì sao?

– Cái này ta đảm bảo, nàng đúng là dâm đãng, có điều ta rất thích, nếu như dâm đãng hơn nữa càng tốt.

Tân Nguyệt không chịu, tay đánh bôm bốp lên mông Vân Diệp.

Vân Diệp đột nhiên nhảy xuống giường, lấy kéo, sau đó cắt khăn trải giường dính vết máu thành đủ loại hình, sau đó lấy kim khâu lên lụa trắng, tỉa tót một chút, nếu như vẽ thêm cành sẽ thành bức ngạo tuyết hồng mai.

Đem tính toán của mình nói cho Tân Nguyệt, kết quả ý tưởng vĩ đại của y bị ngó lơ một cách vô tình, chỉ được hai chữ đánh giá “thô bỉ”. Nói xong cẩn thận đặt lụa trắng dưới gối.

Chuyện phu thê ân ái rất hao phí thể lực, huống hồ bọn họ không chỉ làm một lần, đầu tiên là bụng Tân Nguyệt reo lên, sau đó là bụng Vân Diệp vân diệp sôi ùng ùng. Đôi uyên ương đáng thương lại ngọt ngào lúc này mới nhớ ngay cả rượu giao bôi cũng chưa uống, suốt cả một ngày Vân Diệp chỉ uống một một vò rượu nếp gia đinh tốt bụng mang tới, cùng cả bụng rượu. Tân Nguyệt càng thảm, ăn hai miếng mỳ dở sống dở chín, giờ cả hai đói meo.Hạ thể dinh dính chẳng thể mặc tiết khố, Tân Nguyệt cũng không muốn tắm rửa thay y phục, ôm chăn ngồi trên giường nhìn đủ các loại thức ăn trên bàn chảy nước miếng, Vân Diệp nhảy vọt tới, lúc này phải do nam nhân ra tay, phơi cả mông chạy, bê khay lợn sữa quay lên giường, xé một cái đùi đưa cho Tân Nguyệt.

Xưa nay toàn làm nữ hài tử ngoan chưa bao giờ có trải nghiệm này, Tân Nguyệt sung sướng nhận lấy, cái miệng nhỏ cắn xé rất hăng. Mõm heo nhai sướng nhất, hai huynh đệ ta hôn nhau cái trước đã. Cả con lợn sữa chẳng bao lâu đã chui hết vào bụng, Vân Diệp lại lắc mông chạy đi mang ấm trà tới, cho vào mồm tu thống khoái, Tân Nguyệt cũng chẳng dùng chén trà, học Vân Diệp tu ừng ực, trà ấm vào bụng, hai người giơ bàn tay đầy mỡ dùng khăn lau đi, ai ngờ thứ đó rất dính, lau không đi, Tân Nguyệt đột nhiên hỏi:

– Vừa rồi lấy lợn chàng đã rửa tay chưa?

Vân Diệp lắc đầu, vừa xong đói chết luôn, ai còn để ý tới thứ đó, thấy Tân Nguyệt sững sờ thì cười thầm, còn chê bẩn à, sau này nếu làm mấy tư thế kinh điển như 69 chẳng biết ai hăng hái hơn ai…

Đầu óc đang suy nghĩ bậy bạ thì đột nhiên Tân Nguyệt hét lên một tiếng, như nổi điên, tay mỡ màng bôi lên người Vân Diệp, nghĩ nàng đùa, Vân Diệp cũng dùng tay bôi lên mông nàng, chẳng hiểu bôi qua bôi lại thế nào mà hai cơ thể lại dính vào nhau…

Gà gáy lần đầu, còn sớm, Vân Diệp mở mắt ra đắp chăn lại cho Tân Nguyệt, vừa rồi có thể gọi là xuân quang xạ tiết, Vân Diệp nằm xuống. Gà gáy lần hai, Vân Diệp vùi đầu vào ngực Tân Nguyệt ngủ tiếp. Gà gáy lần ba, Vân Diệp chỉ muốn bẻ gãy hết cổ gà trong trang, gà không gáy lần thứ tư, xem ra có người giúp y bẻ hết cổ gà, hạ nhân Vân gia đúng là tri kỳ, ôm lấy cơ thể trần truồng của Tân Nguyệt ngủ tiếp…

Mặt trời leo lên đỉnh núi, có ánh mặt trời xuyên qua khe cửa chiếu vào, chiếu lên mặt làm Tân Nguyệt bực bội, theo thói quen định ngồi dậy, lúc này mới phát hiện tay Vân Diệp còn nắm một bầu vú của nàng, cơn đau từ hạ thể cho nàng biết mình đã thành vợ người.

Một tiếng thét kinh hãi từ tân phòng của Vân Diệp truyền ra, Tân Nguyệt chui đầu vào trong chăn, cái mông tròn xoe chổng lên, đúng là điển hình chỉ để ý tới đầu không bận tâm tới mông, ngày đầu đêm tân hông đã tham ngủ, bản nàng làm sao ra ngoài đây.

Tiểu Thu đẩy cửa phòng đi vào, mặt mày tò mò, thấy Vân Diệp trần truồng đang bế tiểu thư cũng trần truồng ra sức an ủi, liền xoay người đi nói:

– Lão nãi nãi bảo, hôm qua thiếu gia, thiếu phu nhân vất vả suốt cả ngày rồi, nên có thể tới vấn an lão nãi nãi muộn một chút.

Nói xong đặt chậu nước xuống, định hầu hạ Vân Diệp và tiểu thư nhà mình rửa mặt.

– Được rồi Tiểu Thu, ngươi đi đi, ta và phu nhân muốn tắm, ngươi bảo bọn họ đưa nước nóng vào là được, chỗ này không cần ngươi hầu hạ.

Vân Diệp nếu đã không cần nó, thì chuyện cực kỳ riêng tư này không để Tiểu Thu xen vào, tránh tương lai khó gả đi.

Tiểu Thu cố chấp hầu hạ tiểu thư nhà mình, chỉ là ngày xưa tiểu thư thơm phưng phúc, hiện giờ lại có mùi lợn sữa rất đậm xộc vào mũi, chẳng lẽ phụ nhân thành thân là có mùi này.

Tắm rửa xong, Tiểu Thu đỡ Tân Nguyệt hành động bất tiện theo sau Vân Diệp đi vấn an lão nãi nãi, tuy mặt trời đã lên cao tới tám trượng, Vân Diệp vẫn nhởn nhơ bình thản, chỉ có Tân Nguyệt là muốn xoay người bỏ chạy.