Còn chưa tới thi lễ đã nghe thấy có tiếng xe trâu cót két đi qua, Hoàng Thử đắc ý ngồi vắt vẻo trên càng xe, quát con trâu một cái rồi mới quay đầu nhìn thê tử, trong lòng Anh Nương bế một đứa bé quấn tã, cái đầu nhỏ đội mũ đầu hồ thò ra ngoài, đó là nhi tử mà bọn họ mới sinh, Tú Nương ngoẹo đầu nhìn đệ đệ xấu xí của mình, thi thoảng dùng khăn gấm lau dãi của đệ đệ, trong cỗ xe tràn ngập hạnh phúc.
Thấy Vân Diệp đứng bên đường mỉm cười nhìn nhà mình, mặt Hoàng Thử đỏ lên, từ xe nhảy xuống thi lễ:
– Hoàng Thử kiến lễ hầu gia.
Hơn một tháng không gặp, Hoàng Thử tựa hồ thêm một phần tự tin, bớt đi một chút thô bỉ, khom lưng thi lễ rất kiểu cách, khí chất của thư viện dần ảnh hưởng tới hắn, không như trước kia làm gì cũng như ăn trộm, đi đường toàn men theo sát tường.
– Không phải mấy ngày trước ngươi được Ngô vương mượn tới công trường à? Sao hôm nay đã về, chuyện làm ra sao rồi?
Mấy ngày trước khi Vân Diệp trở về nghe nói Lý Khác muốn Hoàng Thử tới lão trạch viện của Đậu gia tìm bảo tàng, chẳng lẽ song việc rồi?
– Bẩm hầu gia, đã tìm thấy bảo khố của Đậu gia rồi, có ba cái, tiểu nhân chỉ dùng mất hai canh giờ, cả cái nhà toàn kẻ ngu xuẩn, đem mật thất xây ở dưới ao nước hậu hoa viên, tưởng người khác không nhìn ra, không biết mình ngu lại còn coi người thiên hạ là kẻ ngu. Xây mật thất xong mới vờ vịt làm ao nước bên trên, địa thế lại cao như thế, nước chảy ra chảy vào không được, biến thành ao chết, ao nước trong hoa viên nhà ai chẳng là nước sống, làm cái ao chết để nuôi muỗi à?
Nhắc tới chuyên ngành của mình là Hoàng Thử liền toát ra khí độ tông sư một phái, chút thô bỉ cũng không thấy đâu nữa, là chuyên gia phải có tự tin của chuyên gia, ở thư viện thấy nhiều chuyên gia rồi, hắn biết chuyên gia phải có dáng vẻ thế nào.
– Ừ, không tệ, làm cho tốt ở thư viện, tương lai còn nhiều chỗ cần đến ngươi, nhiệm vụ lần này hoàn thành không tệ, tiền lương của ngươi cần tăng lên một chút, ta sẽ bảo với quản sự.
Hoàng Thử thích nhất là những lời này, nghe Vân Diệp nói xong cười không thấy mắt đâu nữa, khom lưng nói:
– Đa tạ hầu gia ban thưởng, nhưng Lý tiên sinh đã tăng lương của tiểu nhân rồi, giờ một tháng được những hai quan. Vương gia cũng nói tiểu nhân làm việc tốt, đặc biệt thưởng năm mươi quan, Lý tiên sinh còn duyệt cho ba ngày nghỉ, nhân kỳ nghỉ cả nhà đi Tân Phong thăm cữu gia.
Có trẻ mới sinh là phải có lễ vật, Vân Diệp cởi một vòng trân châu trên người xuống, thuận tay ném cho Hoàng Thử:
– Đây là quà gặp mặt cho đứa bé, nếu thứ đáng được đều đã được thì ta không nhiều chuyện nữa, phu nhân ngươi vừa sinh nở xong, chú ý giữ gìn, đường còn xa mau đi đi, đi sớm về sớm.Thấy Anh Nương cũng định xuống xe, để một phụ nhân mới sinh con một tháng đứng trong mưa không thích hợp, Vân Diệp ngăn lại, thúc Hoàng Tử mau lên đường.
Các lão binh nhìn xe trâu đi xa, Giang thúc cười nói:
– Đó là tên trộm mộ à? Lão phu thấy không giống, ngược lại giống đại tượng chế binh khí trong quân trước kia hơn, khí độ giống lắm.
– Giang thúc, mộng tưởng của ta là để người trong Vân gia trang đều có cuộc sống tốt đẹp, khó khăn lắm mới không cần đánh trận nữa, thời buổi thái bình đã tới, thời loạn người không bằng chó, giờ thiên hạ thái bình, mọi người thưởng thức tư vị làm người, có gì không tốt.
– Tốt, đương nhiên là tốt, hiện lão phu sống rất thư thái, mỗi ngày có rượu uống, ăn no bụng, quần áo chỉnh tề, bọn nhỏ cũng có việc đề làm, người sống cả đời còn cầu gì hơn. Cuộc sống như thế trước kia dù năm mơ lão phu cũng không nghĩ tới.
Nói xong cởi một cái hồ lô nhỏ bên hông đổ rượu vào miệng, nhắm mắt nín thở, rất lâu mới thở ra hơi dài, có vẻ rất khoan khoái.
Nhóm Trình phu nhân không biết đi đâu mất rồi, trên núi xanh chỉ có tiếng cười họ truyền lại, Vân Diệp tựa hồ nhìn thấy bóng hình mềm mại phơi phới sức xuân của Tân Nguyệt, thất thần một lúc tới khi ô nghiêng đi, gió lạnh mang theo hạt mưa nhỏ thốc vào mặt mới tỉnh ra, thôi, lần sau gặp vậy.
Ở cửa thư viện nhìn thấy Trình Xử Mặc tóc tai bù xù, mắt đỏ như máu nhìn trừng trừng đại môn thư viện, nghĩ một lúc rồi vén áo chạy vào bên trái, Vân Diệp thở dài, ngồi xuống mái hiên của đại môn đợi hắn từ bên trái đi ra.
– Tiểu công gia ở đây bao lâu rồi mà trông thê thảm như vậy.
Vân Diệp gọi thủ vệ thư viện tới hỏi: Bạn đang xem tại – www.TruyệnFULL.vn
– Hầu gia hãy khuyên tiểu công gia đi, tiểu công gia ở đây ba ngày rồi, mấy hôm trước Ngụy vương nói đại môn thư viện là một mê trận, thiên hạ này chỉ có vài người qua được, còn lại đều không qua được, còn nói mình chính là một trong số vài người đó, tiểu công gia tất nhiên không phục, nói mình thế nào cũng phải vào cho được, ba ngày qua trừ thời gian ăn uống tắm rửa thì đều ở đây.