Trường Tôn thị sống ở thư viện rất dễ chịu, bà ta không ở trong phòng lớn do thư viện chuyên môn chuẩn bị, mà chọn ở trong phòng của Lý Thái, còn Lý Thái chuyển đi ở cùng với Lý Khác, vì thế Lý Thái rất hưng phấn, từ lúc hiểu chuyện tới giờ, lần đầu tiên hắn được ở gần mẫu thân mình như thế.
Trường Tôn thị có thai, bên cạnh chỉ giữ lại mỗi cung nữ thiếp thân hầu hạ, Lý Thái luôn cho rằng cung nữ hầu hạ mẫu thân mấy chục năm kia chân tay vụng về, không biết đốt lò, không biết nấu trà, ngay cả chuyện nhỏ như đi lấy cơm cũng không làm cho ra hồn, hắn cho rằng mình thông minh, có thể chăm sóc tốt mẫu thân, tất cả chuyện nhỏ nhặt đó đều do hắn làm.
Trời chưa sáng hắn đá Lý Khác thức dậy, hai huynh đệ sách thùng nước tới thác lấy nước, đường rất xa, Lý Thái chẳng bận tâm, lấy được nước, hai huynh đệ xách về, trên đường núi quanh co, cả hai đi rất vất vả, mỗi ngày Trường Tôn thị dùng cực nhiều nước.
Xách nước vài ngày, Lý Khác hỏi Lý Thái:
– Thanh Tước, chúng ta bình thường chẳng phải uống nước ở con sông trước thư viện à? Vì sao giờ phải đi xa tận thác nước lấy nước, có gì khác nhau?
– Nước ở trước cửa bẩn lắm.
Lý Thái nói chuyện luôn ngắn gọn:
– Sạch lắm mà, vả lại nước ở cửa thư viện do thác nước chảy ra mà, khác gì đâu?
Lý Khác cho rằng Lý Thái đang cố cưỡng từ đoạt lý:
– Nước trước cửa bọn chúng rửa chân, rửa rau, bè trên mặt nước trôi đi trôi lại, có kẻ không hiểu chuyện còn đái xuống, nước đó chúng ta ăn đã đành, sao có thể cho mẫu hậu dùng.
Lý Khác buồn nôn, nghĩ tới mình ăn uống thứ nước bẩn đó cả năm, oán trách Lý Thái:
– Sao không nói cho ta biết.
– Ta vốn chuẩn bị rời thư viện mới nói cho ngươi, mấy ngày qua nể tình đệ giúp ta xách nước mới nói cho ngươi biết, ngươi phải cám ơn ta mới đúng.
Mỗi ngày khi mặt trời mọc Trường Tôn thị thức dậy, xoa bụng nhìn học sinh thư viện tập thể dục buổi sáng, ngay cả Lý Cương tiên sinh tuổi cổ lai hi cũng làm đâu ra đó, đội ngũ tuy cao thấp không đều, nhưng xếp rất thẳng, theo hiệu lệnh miệng của Lưu Hiến, động tác chỉnh tề, rất có nhịp điệu, Trường Tôn thị không thấy Lý Thái trong đó, cũng không thấy Lý Khác, đang chuẩn bị hỏi thì thấy Lý Thái và Lý Khác xách một thùng nước lớn từ cổng thư viện đi vào, thùng lắc lư, nhưng bước chân rất vững, hình như không phải lần đầu xách nước, bà không tin, vương gia được nuông chiều sung sướng chẳng lẽ phải sách nước mỗi ngày ở thư viện sao?
Nhìn hai bọn chúng gian nan đổ thùng nước lớn vào chum, thư viện không ai tới giúp, thị vệ chỉ đứng canh bên cạnh, cũng không có ý giúp, thế là vì sao?
Lý Thái lau mồ hôi, cùng Lý Khác tới thỉnh an mẫu hậu, nhìn cả hai mồ hôi nhễ nhại, Trường Tôn thị hơi đau lòng, lấy khăn tay lau mồ hôi trên trán cả hai:
– Thanh Tước, A Khác, mỗi ngày các con đều phải xách nước à? Vì sao?
– Bẩm mẫu hậu, Thanh Tước cho rằng nước ở con sông phía trước không sạch, cho nên hài nhi và và đệ ấy cùng đi lấy nước sạch cho mẫu thân dùng.
Con đi việc nước éo le éo le ngàn tầm.Biết bao vất vả gian truân truân,
Ngày đêm hồ dễ mấy lần nghỉ nghỉ ngơi.
Gìn vàng giữ ngọc con… ơi,
Chờ ngày tái ngộ lạc loài loài mãi sao!
Bài dịch thi thiên cổ lữ hành mà đọc thuộc lòng sai trăm chỗ, cắn môi cố nhịn không để mình cười ra tiếng, mở to mắt xem Lý Cương trừng phạt Úy Trì Bảo Lâm ra sao, giống như khi nhỏ nhìn mấy ca ca của nhà cữu cữu mình học không tốt, bị tiên sinh trừng phạt, đó gần như là thú vui duy nhất thủa bé của bà.
Thật thất vọng, Lão Lý không những không phạt đánh đòn Úy Trì Bảo Lâm mà còn cười tủm tỉm nói:
– Bảo Lâm, ôn tập bài lão phu giao cho hôm qua rồi, lão phu rất hài lòng, tuy còn sai sót, lần sau nỗ lực hơn nhé.
Trường Tôn thị bĩu môi, thiên vị rõ ràng, ông gà này cũng biết lấy dạy học mưu lợi riêng, không biết Úy Trì lão ngốc cho ông ta cái gì, để ông ta tận tâm chiếu cố tiểu tử nhà Úy Trì như thế.
Mạnh Hữu Đồng dương dương đắc ý đứng dậy đọc thuộc làu làu bài lúc nãy Úy Trì Bảo Lâm đọc, chỉ thiếu đúng một chữ, Lý Cương nổi giận cầm thẻ trúc đánh vào bàn tay trái hắn, Mạnh Hữu Đồng đau tới méo miệng, nhưng không dám kêu ra tiếng.
Học sinh trong thư viện đều biết, Lý lão tiên sinh đánh đòn, nếu ai kêu ra tiếng sẽ trừng phạt gấp đôi.
***
Nguyên văn bài thơ trên:
Trắc bỉ hộ hề.
Chiêm vọng phụ hề.
Phụ viết: Ta!
Dư tử hành dịch,
Túc dạ vô dĩ,
Thượng thận chiên tai.
Do lai vô chỉ.