Chuyện Ngụy Trưng coi là nghiêm trọng, nhưng trong mắt Lý Nhị chẳng là gì, ông ta càng quan tâm chuyện Vân Diệp nói mấy lời lác kích động được tâm tình của bách tính, kỹ năng này làm ông ta lo lắng, chỉ cần nghĩ Vân Diệp ở thư viện đang dạy những thứ này là không chấp nhận được, bản lĩnh tuy thần kỳ, người biết nhiều sẽ không có hiệu quả thần kỳ đó nữa.
Ánh mắt Lý Nhị quái lạ khỏi phải nói, Vân Diệp muốn rời khỏi nhà giam không mất máu là không xong, số vàng Điền Tương Tử cho là củ khoai nóng, sau này nếu có người đàn hặc Vân Diệp, y có há nghìn cái miệng cũng không cãi nổi, dù sao Điền Tương Tử là tội phạm trọng yếu bị truy nã khắp Đại Đường, hiện giờ giao cho Lý Nhị, bịt kín lỗ hổng, sau này có kẻ truy cứu, chẳng lẽ có gan đòi chứng cứ trong tay Lý Nhị.
– Bệ hạ vi thần ở thảo nguyên bỗng dưng có kẻ tên Điền Tương Tử tặng cho vi thần một rương vàng, thần không dám tự ý xử dụng, xin bệ hạ quyết định.
– Điền Tương Tử? Cổ thư ghi chép hắn là đệ tử của Mặc Địch, về sau thành cự tử của Mặc gia, hắn sống lâu vậy à?
Lý Nhị không thèm khát vàng lắm, ông ta bận tâm có người sống được ngàn năm hay không, điều này khơi lên hứng thú rất lớn cho ông ta.
– Bệ hạ, đừng tin vào lời đồn thổi, mỗi đời cự tử của bọn họ đều gọi là Điền Tương Tử, vi thần thấy Điền Tương Tử cũng không biết có bao nhiêu đời rồi, chỉ là một lão già sắp xuống đất, chẳng có gì thần kỳ.
Có chuyện có thể giấu diếm, chuyện Điền Tương Tử không trong số đó, hậu họa quá lớn, Vân Diệp kể từ Sóc Phương cho tới khi Điền Tương Tử chủ động tặng vàng ở bên Hoàng Hà mới kết thúc.
Lý Nhị khả năng không quen không gian nhỏ hẹp của nhà giam, vừa nói chuyện với Vân Diệp vừa đi ra ngoài, ông ta cũng chẳng có hứng thú nói tới Đậu gia, giết cả nhà cữu cữu không phải chuyện vẻ vang gì. Chuyện này tất nhiên có hoàng hậu tìm y nói chuyện, Lý Nhị nhìn ra, Vân Diệp ở trước mặt hoàng hậu dễ nói chuyện hơn trước mặt mình, có lẽ tên tiểu tử này từ nhỏ mất song thân, nên với hoàng hậu ít nhiều có quyến luyến, nghĩ tới đó nói với Vân Diệp:
– Tiểu tử, thiên cổ gian nan chỉ có cái chết, có lẽ chỉ ông trời có thể trường tồn mãi mãi, dùng sinh mệnh hữu hạn đi truy cầu trường sinh thì trẫm không làm, trẫm có giang sơn phải truyền thừa, có vô số con dân phải quản lý, nhân sinh chẳng qua chỉ có trăm năm ngắn ngủi, như bóng câu qua cửa, trẫm muốn trong ngày tháng có hạn đó làm nhiều chuyện nhất có thể. Làm loạn thiên hạ chính là thế gia, Lý gia trẫm là huân quý của Quan Lũng, đạo lý trong đó sao trẫm không hiểu, ngươi đừng nghĩ trẫm vô tình, thật ra trẫm đem toàn bộ tình, ái giành cho giang sơn rồi, vì nó, trẫm không mềm lòng chút nào.
Có phải ánh mặt trời rực rỡ ngoài Đại Lý tự làm ông ta hồ đồ không nhỉ? Vân Diệp không dám tiếp lời, sự mềm yếu của một đế vương không dễ dàng lộ ra trước mắt người khác, có lẽ là cảm khái, có lẽ là thực lòng, Vân Diệp không cho rằng lần sau giết người Lý Nhị vì thế mà cho kẻ địch một con đường sống.
Từ lúc cửa phường mở ra là phó dịch ôm y phục hầu gia đợi ngoài Đại Lý tự, nghe Lão Trang nói y phục của hầu gia cho ca cơ đáng thương kia rồi, thương cho hầu gia ngay áo bào cũng không có, hầu gia luôn đại khái qua loa, mặc mỗi áo trong mà đi trên phố, gia chủ Hà gia bên cạnh không khuyên, hai người nói cười như chẳng có ai bên cạnh.Phó dịch cảm thấy mình xấu hổ đỏ rát mặt rồi, có hầu gia nào như thế không, vội vàng mặc y phục cho hầu gia, thế mà hầu gia còn không hài lòng, nói mặc áo trong đi lại cho tiện. Vì thể diện của bản thân, khó khăn lắm mới mặc y phục được cho hầu gia, đeo ngọc bội lên, hầu gia luôn làm mất ngọc bội, thứ đắt tiền như thế mà không trông coi cho kỹ, đây là cái thứ ba rồi.
Vân Diệp đi trước, phó dịch đi sau không ngừng chỉnh đai lưng cho y, chỉnh xong rồi cúi đầu đi sau, sợ y làm rơi mất cái gì.
Chưa đi được bao lâu thì xe ngựa cho Vân gia tới đón, lão nãi nãi mặc váy đen, chống gậy do Vân Diệp làm, đừng bên đường đợi tôn tử tới, Vân Diệp cùng Lão Hà qua đường quỳ xuống, lão nãi nãi cười xoa đầu tôn tử:
– Giỏi, giỏi, Vân gia ta không có kẻ hèn nhát, cháu ngoan, chuyện này làm tốt lắm. Để cho kẻ tim đen tối nhìn, ông trời trên đầu có mắt.
Vân Diệp, Lão Hà dìu lão nãi nãi lên xe, Lão Hà chắp tay đi làm việc của hắn.
Trong xe ngựa không chỉ có nãi nãi, có cả Tân Nguyệt, lão nãi nãi rất muốn tát tôn tử một cái, nhưng giơ tay lên rồi chỉ nhẹ nhàng xoa đầu Vân Diệp, thở dài nói:
– Đợi về nhà nãi nãi tổ chức hôn sự cho cháu và Tân Nguyệt, chuyện này nên sớm không nên để lâu.
– Nãi nãi, hôn sự của tôn nhi tất nhiên do lão nhân gia quyết định, chỉ là chuyện tranh đấu với Đậu gia này tôn nhi không tránh được, cũng không muốn tránh, nếu như lần này tôn nhi tránh, có thể khẳng định sau này gặp cường địch sẽ lựa chọn né tránh, đôi khi đầu hàng là một loại thói quen, do tự chúng ta tạo thành, nếu như không có thư viện, tôn nhi sẽ lùi bước, sẽ vờ như không thấy, né tránh rất đơn giản, quay đầu đi là xong.
– Hiện giờ tôn nhi có một suy nghĩ, cháu không có năng lực làm người thiên hạ được hạnh phúc, vậy nỗ lực để người bên cạnh có hạnh phúc, chúng ta về Ngọc Sơn thôi, cháu chỉ muốn về Ngọc Sơn, về nhà, người bảo cháu làm gì cháu làm cái đó, dù sao điều cháu làm được đều đã làm rồi.
Vân Diệp nằm xuống, háy mắt với Tân Nguyệt, Tân Nguyệt vội che hai mắt sưng đỏ đi, lão nãi nãi lại bợp đầu Vân Diệp một cái.