Hộ Hoa Đạo Quán – Chương 220: Chương 220: Trái tim thế gia cũng bằng đá – Botruyen

Hộ Hoa Đạo Quán - Chương 220: Chương 220: Trái tim thế gia cũng bằng đá

Nụ cười trên mặt Đậu Yến Sơn càng sáng lạn, hỏi:

– Không biết bổn công tử có vinh hạnh nghe Lý phu tử, Tân tiên sinh giảng bài không?

Hộ vệ thư viện lật xem thời khoa biểu bên cạnh:

– Lý tiên sinh hôm nay không có tiết, Tân tiên sinh sắp giảng chương mười bảy Tấn Thư cho học sinh năm ba, còn một tuần hương nữa mới lên lớp, Tân tiên sinh dạy học rất nghiêm, từng chữ như châu ngọc, công tử không nên bỏ qua.

– Hộ vệ Ngọc Sơn thư viện các ngươi đều biết chữ?

Nghe hộ vệ đọc thời khóa biểu rành mạch, không ngờ biết chữ, phát hiện này làm Đậu Yến Sơn thất kinh, hộ vệ sau lưng hắn không kẻ nào biết chữ, vinh diệu gia tộc lâu đời còn chưa chiếu tới đám thô bỉ chỉ biết chém giết này.

Không chỉ hắn, đám hộ vệ đằng sau phát hiện kẻ cùng thân phận với mình lại biết chữ, ánh mắt phát ra sự sùng bái, phải biết rằng nếu bọn họ biết chữ, ai thèm ở lại hào môn làm chân chó, sớm đã vào quân ngủ kiếm cái xuất thân tốt rồi.

– Nếu như ngươi biết chữ sao không vào quân ngũ, chỉ cần có cơ hội thì phong thê ấm tử không phải không thể, vì sao đi gác cửa?

Đậu Yến Sơn tựa hồ quên mục địch tới thư viện, hứng thú trò chuyện với hộ vệ thư viện:

Nói tới chuyện này, hộ vệ thư viện ưỡn ngực lên:

– Tại hạ còn có một năm nghe giảng, không muốn bỏ lỡ, đợi học xong, tại hạ sẽ vào Tả Vũ vệ làm đội chính kiến tập.

– Trong số hộ vệ trừ ngươi ra còn ai biết chứ không?

Đậu Yến Sơn đột nhiên thấy làm rõ nội tình thư viện còn quan trọng hơn chuyện tới đây.

Hộ vệ thư viện hỏi sao đáp vậy:– Lão Công Thâu, cái trò nát của ông có dùng được không? Ta chỉ tốn một tuần hương là phá tan tành rồi, nhìn đâu cũng thấy sơ hở như cái sàng vậy, nếu bị Đậu Yến Sơn phá, mặt ông để vào đâu, nếu không ngăn được hắn thì ông nói sớm, để ta còn nghĩ cách.

Vân Diệp thực sự không tin tưởng lắm vào thuận cơ quan của Công Thâu gia, mấy thứ mánh mung vặt vãnh ngăn nổi Đậu gia à?

Câu này làm ông già nhảy dựng lên, mắt đỏ luôn:

– Thứ yêu nghiệt như ngươi lão phu sống bảy mấy năm chỉ thấy một, ta không tin trên đời này đâu đâu cũng là loại người như ngươi, nếu như tùy tiện kiếm kẻ nào đó cũng có thể xem cơ quan của lão phu như không thì hôm nay lão phu nhảy từ trên tháp nước này xuống, còn mặt mũi nào diễu võ giương oai ở thư viện.

Vân Diệp xoa lỗ tai, ông gia bảy mấy tuổi còn lớn tiếng như thế, xem ra còn sống khỏe mạnh mấy năm nữa, có sự đảm bảo này là Vân Diệp yên tâm rồi, nhìn Đậu Yến Sơn đi lòng vòng, Vân Diệp cười như con hồ ly.

Thế gia chân chính mạng sống không đáng tiền, ít nhất so với truyền thừa gia tộc, dù tính mạng của tộc trưởng cũng không cao quý hơn tính mạng một con gà.

Vân Diệp không dám so thực lực với Đậu gia, y chưa có cái thực lực đó, nếu chẳng phải Lý Nhị ép, y sẽ giữ khoảng cách xa nhất với Đậu gia, gặp Đậu Yến Sơn cười hì hà chào hỏi, nói không chừng còn mời hắn ăn cơm uống rượu gì đó.

Có ai thích trêu chọc vào kẻ địch cường đại? “dữ nhân đấu, dữ địa đấu, dữ thiên đấu, kỳ nhạc vô cùng” đó là là thái tổ, chuyện khó siêu cấp như thế cứ giao thái tổ lão nhân gia làm. Vân Diệp chỉ muốn ở nhà hưởng thụ cuộc sống, nuôi lão nãi nãi tới khi hưởng hết số trời, đem mấy đứa muội muội gả đi thật phong quang, sau đó mình sinh mấy đứa bé, không có việc gì thì ở nhà đánh con chơi, còn hơn đi liều mạng với con quái vật Đậu gia.

Hết cách trốn mà trốn cũng đếch nổi, Lý Nhị chỉ đợi Vân Diệp về là phát động chuyện này, tới giờ Vân Diệp vẫn không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, không dám đi hỏi Bùi Anh, tựa hồ nhà hắn đã vứt bỏ hắn rồi, người đi cùng tới thư viện cũng chẳng có, để hắn lẻ loi nấp ở thư viện đợi chết.

Trái tim đại gia tộc đều là đá, không biết hoàng đế và Bùi gia trao đổi với nhau cái gì, dù sao Bùi Anh bị vứt bỏ rồi, trừ Đậu gia một lòng muốn lấy hắn làm nhân bánh bao ra thì không ai quan tâm tới sự sống chết của hắn nữa.

Bản thân Bùi Anh tựa hồ cũng chấp nhận số mạng rồi, nằm trên giường nhìn nóc phòng, mắt không chớp cái nào, Vân Diệp lấy ít bánh bao, một bát cháo đưa cơm cho hắn, đá hai cái mới phản ứng, mặt cười toe toe, nhưng con mắt như người chết.

– Mấy ngày tới ngươi ở đây, nếu buồn quá thì kiếm sách học, khóa trình thư viện ngươi không hiểu, phải ôn tập trước, nhất là toán học, với ngươi mà nói là một trời đất chưa bao giờ thấy. Bạn đang xem tại – www.TruyệnFULL.vn

Vân Diệp đưa bánh bao cho hắn, lại nói:

– Hiện chỗ ngươi đang ở là địa lao của thư viện, ngươi không biết thôi, tất cả học sinh của thư viện sợ nhất là tới đây, bọn chúng thà ăn roi như không muốn tới đây, nếu người ở không quen thì đổi phòng, nơi này tuy an toàn, nhưng ở lâu sẽ sinh bệnh.

– Vân huynh, tiểu đệ thích chỗ này lắm, thật đấy, rất thích, đệ muốn ở nơi này cả đời, đệ thích sự yên tĩnh ở đây.