Hộ Hoa Đạo Quán – Chương 210: Chương 210: Trường An mưa gió – Botruyen

Hộ Hoa Đạo Quán - Chương 210: Chương 210: Trường An mưa gió

Đám võ tướng liên tục báo công, đám văn thần đều ghen đỏ mắt. Bọn họ không có khả năng tới biên quan giết địch lập công, nếu muốn lập công huân chỉ có thể ở mặt quốc nội. Làm sao dẹp yên được họa châu chấu liền trở thành công tác chủ lực được các văn thần lựa chọn.

Sự thực chứng minh, một khi đám văn thần ra tay, đám võ tướng còn xa mới bì kịp. Trong lúc nhất thời hàng loạt mệnh lệnh được ban ra, vì để trù liệu đủ lương thực, bọn họ liên tục mở các kho lúa, mỗi đấu 5 văn tiền, dùng giá lương thực trước đại tai mà thu mua.

Huyện lệnh Trường An Ngô Bằng Ngô Minh Xa khiêng hòm lệnh bọn nha dịch mở kho lúa Vũ Dương công chúa, 6000 thạch lương thực bị cưỡng chế mua, đồng thời chỉ trong một đêm phát chẩn cho nạn dân. Sau đó vị huyện lệnh này chân trần vác gạo cứu tế, tự mình thị chúng, một đường báo cho bách tính Trường An bản thân đã mắc tội tày trời, khinh nhờn tôn nghiêm hoàng gia, để người thiên hạ lấy làm gương. Sau đó quỳ gối trước cửa hoàng cung quỳ không dậy, tự xin tử tội.

Phòng Huyền Linh cởi y phục khoác lên người Ngô Bằng, Đỗ Như Hối tháo mũ đội lên đầu Ngô Bằng, chúng quan văn mỗi người kéo xuống một góc áo, đặt quanh hai chân hắn, cùng nhau quỳ gối trước cửa cung xin tội cho Ngô Bằng.

Hoàng đế bệ hạ giận dữ, chỉ trong một ngày giáng quan mười hai người, Phòng Huyền Linh bị trách cứ, Đỗ Như Hối phạt 500 đồng, Ngô Bằng bị đày đến Bá Châu, không có chiếu triệu không được tự ý hồi kinh. Vũ Dương công chúa vì trữ hàng đầu cơ, phò mã Đô úy Lương Côn bị trừ tước vị, giáng làm thứ dân. Vũ Dương công chúa xuất gia ba năm, thu hồi đất phong, vô cớ không được vào cung.

Toàn gia Ngô Bằng rời Trường An khi vạn dân chưa dậy, sau khi uống một chén nước Trường An thì rời cửa nam một đường hướng Bá Châu. Không ngờ tại Trường Giang Yến Tử Cơ tao ngộ cướp phỉ, toàn gia lâm nạn. Hung thủ làm không sạch sẽ, có ba người bị bắt, sau khẩu cung thì khai ra bị phò mã Đô úy Lương Côn sai khiến, thiên hạ ồ lên.

Ngụy Chinh thượng thư minh oan cho Ngô Bằng, thỉnh cầu hoàng đế bắt Lương Côn, vì thiên hạ thể hiện chính khí, nghiêm triều cương. Trong nhất thời quần thần sôi trào, lấy tử sĩ ám sát quan viên chỉ có loạn thế mới xuất hiện, Lương Côn không chết, thiên lý bất dung.

Chưa đến ba ngày sau, Đại Lý tự đã trình báo lên. Lương Côn bị chém đầu thị chúng, phơi thây ba ngày. Vũ Dương công chúa bị bắt vĩnh viễn xuất gia, không được hoàn tục.

Đại tỷ Lý An Lan có vài lần muốn nói lại thôi, thấy như vậy Lý Thừa Càn chỉ có thể lắc đầu thở dài, nhân duyên vừa bỏ lỡ, quay lại đã trăm năm. Hắn rất hy vọng Vân Diệp trở thành tỷ phu của hắn. Hai người kiêu ngạo cùng một chỗ đã định trước không có kết quả tốt. Mấy ngày này phụ hoàng, mẫu hậu đã bắt đầu thảo luận hôn sự của đại tỷ, dù sao tỷ tỷ cũng đã 16 tuổi, nếu như là công chúa khác, thì tuổi này sớm đã làm mẫu thân rồi.

Vân Diệp đính hôn rồi, phụ hoàng nghe được tin tức này tinh thần sa sút vài ngày. Mẫu hậu tiếc hận thay cho đại tỷ, vì cầu thắng, đại tỷ đã chọn nhầm thời gian, nhầm địa điểm, nhầm phương pháp, cuối cùng trở nên chia cách thế này.

Lại đến giờ học lễ nghi, nội thị khiêm tốn mà cố chấp tiếp tục dạy hắn. Lý Thừa Càn phát hiện bản thân không tức giận nũa, chỉ thẫn thờ theo nội thị chỉ huy làm các động tác lễ nghi.

Ngươi nhất định phải làm một vị đế vương vĩ đại, ngươi nhất định sẽ trở thành một quân vương huy hoàng, là hình mẫu muôn đời, cho nên phải bắt đầu từ lễ nghi. Đây là lời Vân Diệp khuyên hắn. Diệp tử trở về liền bị mẫu hậu trói trên ghế huấn luyện, nghĩ đến Vân Diệp vốn tùy tiện bị trói trên ghế, Lý Thừa Càn không nhịn được cười, thì ra thế giới này còn có gia hỏa ghét lễ nghi hơn cả hắn.

– Thái tử điện hạ, vừa rồi chúng ta đã học lễ nghi tế thiên, ngài vô cớ cười là đại bất kính với thượng thiên, cho nên…

Nội thị còn chưa nói xong, Lý Thừa Càn đã tiếp lời:

– Phải làm lại 30 lần, cô biết rồi.

………………………

Đầu mùa xuân gió mát nhẹ nhàng thổi qua bình nguyên, trên Ngọc Sơn vẫn không có nhiều thay đổi. Gió lạnh thổi qua khuyết khẩu của Ngọc Sơn khiến mọi người chưa cảm giác được xuân ý. Thác nước sau núi không còn vẻ hùng vĩ ngày hè, chỉ còn lại một dòng nước nhỏ chảy từ núi xuống, còn chưa tới chân núi đã bị gió lạnh thổi tan, hóa thành hơi nước bay khắp trời. xem tại TruyenFull.vn

Lý Thái khoác áo da cừu lạnh run, môi thâm đen run rẩy, hai hàm răng va nhau lập cập, hộ vệ cường tráng che phía trước hắn ngăn không cho hơi nước dính vào người vương gia. Trên áo da của hộ vệ từng giọt nước chảy xuống, cả người cũng sắp đông cứng lại rồi.