Do dự một lúc, Vân Diệp bước thật nhanh đi tìm Hà Thiệu.
Lão Hà thuê tới ba trăm phụ binh, bọn họ đang bận sửa xe trượt tuyết thành xe trâu, không cần lo xe quá đơn giản, vị hắn có đủ trâu đề kéo xe. Chỉ có một vấn đề nhỏ, trâu nuôi trên thảo nguyên không biết kéo xe, bọn chúng rất vô tổ chức, vô kỷ luật, cứ thấy cỏ là dừng lại ăn. Thi thoảng lại đứng ì một chỗ không động đậy, quất roi cũng không đi. Chậu nước lạnh đó làm nhiệt tình phát tài của Lão Hà lạnh thấu.
Nhìn từng con trâu được hắn nuôi cho béo mũm, kéo xe một cái là làm xe lật nghiêng, Hà Thiệu ôm đầu ngồi trên mặt đất, vô cùng tội nghiệp.
Hàng hóa quá nhiều, xe ngựa quá ít, kho hàng của hắn đã có tới bốn cái rồi, tuyết trắng trên thảo nguyên đang tan, mặt đất cứng như sắt biết thành ướt át, có một số nơi đã biến thành đầm lầy. Một mùa đông có bốn trận tuyết lớn, tuyết tan đi sẽ mang tới nguồn nước sung túc cho thảo nguyên, năm nay cỏ nhất định sẽ mọc rất tốt, với mục dân mà nói đây là tin tức tốt lành, với Vân Diệp và Lão Hà sắp phải đi xa mà nói lại thành tai họa.
Trên thảo nguyên không có đường theo nghĩa truyền thống, chỉ cần ngươi thích, có thể đi đâu tùy ý, tiền đề là phương hướng chính xác, chỉ cần. Chỉ cần giải quyết vấn đề này, ngươi sẽ tới được đích.
Trâu kéo xe mà phải học à? Đó là câu Vân Diệp hỏi Tôn Tư Mạc, kết quả bị đám Đường Kiêm, Hứa Kinh Tông đồng loạt khinh bỉ.
– Lại gặp phải một kẻ ăn sẵn, còn gặp hai tên, lão phu về Trường An nhất định phải hỏi khuyển tử câu này, nếu nó cũng trả lời tương tự, lão phu sẽ thanh lý môn hộ.
Đường Kiệm nói một cách đau đớn, nhìn Vân Diệp và Lão Hà như nhìn thấy hai đống phân.
Lão Tôn tốt bụng, giảng cho Vân Diệp nghe tập tính của trâu, nghé non từ khi xuống đất là cần theo trâu mẹ học kéo xe, học cầy cấy, các loại kỹ năng công tác, được trâu mẹ dảo bảo, nghé non sau khi trưởng thành tự nhiên mà biết những điều đó. Trâu trên thảo nguyên không có kinh nghiệm đó, thường ngày thả rông quen, giờ lắp tròng vào, tất nhiên không thoải mái, kéo được xe mới là lạ.
– Thứ này trẻ con Đại Đường cũng hiểu, vì sao ngươi không biết?
Tôn Tư Mạc thấy khó tin:
Y thừa biết tim lão đạo làm bằng đậu hũ, không chịu được cảnh sinh linh thiên hạ chịu khổ, chuyện xỏ mũi cho trâu không bị ông nhìn thấy thì thôi, một khi thấy rồi làm gì có chuyện không ngăn cản? Vừa rồi bảo Hà Thiệu ra xa mà làm chuyện này, ai ngờ tên thiếu i-ốt đó nóng vội làm ngay ở sau lều.Vân Diệp không khuyên còn đỡ, vừa khuyên đã dẫn lửa thiêu thân, Tôn Tư Mạc kéo y sang một bên chĩa tay vào mặt chửi mắng:
– Chuyện này là chủ ý xấu của ngươi, giờ ra vẻ người tốt cái gì, tâm địa ác độc như thế ngươi có mặt mũi nào dạy học sinh trong thư viện? Cho dù có dạy ra được toàn học sinh tài ba hơn đời cũng chỉ là những thứ tai họa, bản lĩnh càng lớn càng hại nhiều.
Tôn Tư Mạc hoàn toàn có tư cách mắng mỏ Vân Diệp như thế, Đường Kiệm miễn cưỡng coi là chính nhân quân tử, ông ta mặt mày phẫn nộ cũng đành đi, vì sao tên âm hiểm như Hứa Kính Công cũng bày ra vẻ cao nhân đạo đức đứng cùng Tôn Tư Mạc, Đường Kiệm chỉ trích Hà Thiệu, còn chạy tới tháo giây cho con trâu, vuốt ve lưng nó đầy vẻ đau đớn, tựa hồ bị khốc hình không phải con trâu mà là lão bà của hắn.
Không biết tổ chức bảo vệ động vật thế giới có phán tội minh không chứ giờ tội ngược đãi trâu không thoát được rồi, lão đạo lấy dược cao ra cẩn thận bôi lên mũi trâu, Vân Diệp thấy động tác còn nhẹ nhàng hơn so với lần bôi thuốc cho mình. Trâu còn quý hơn người à? Đám này bị cái bệnh gì thế?
Nhân lúc bọ họ yên tĩnh, Vân Diệp sai người đem xe tới, nói đứt lưỡi mới thuyết phục được Tôn Tư Mạc để con trâu này thử.
Một cái giấy thừng xuyên qua vòng mũi, phụ binh nắm trong tay, vỗ nhẹ lên mông trâu, con trâu đi về phía trước, tay cầm giây thừng khống chế phương hướng, đi một vòng lớn quanh trại, con trâu vô cùng ngoan ngoãn, bảo nó đi đâu là nó đi đó, bảo nó dừng là nó dừng. Chỉ là con mắt lớn có nước mắt chảy ra, lỗ mũi cũng có máu.
Nhìn thấy có hiệu quả, Tôn Tư Mạc chỉ biến thở gian, bước chân gian nan trở về lều, nói cho cùng ông ta hiểu trâu để phục vụ người, càng nghe lời càng tốt. Từ hiệu quả mà xét thì không ta không thể cản trở, chỉ biết buồn bã.
– Vân hầu, hay là chúng ta liên danh dâng tấu, lấy chuyện xuyên mũi trâu này làm cớ được không.
Vẻ chính khí rạng ngời của Đường Kiệm biến mất, thành nhân sĩ cao thượng lo cho dân cho nước:
– Chỉ một cải biến nhỏ mà có thể làm con trâu ngoan ngoãn như thế, đức là một chuyện lợi đương đại, công nghìn đời, dùng biện pháp này trâu thịt ở thảo nguyên có thể thành trâu cày, tài trí của Vân hầu, lão phu không bằng.
– Chuyện lớn thế này sao có thể thiếu ta, không bằng do ta chấp bút, làm người chứng kiến viện này nhé?
Hứa Kính Tông mắt sáng lên, cũng muốn dây máu ăn phần.