Vân Diệp thấy mình oan hơn Thị Kính:
– Oan uổng quá, tiểu tử tới giờ còn chưa chạm vào cơ thể nàng, sao có thể bị mê hoặc, chỉ thích sự thuần phác của nàng mà thôi. Và lại nàng từng cứu mạng bọn tiểu tử trong tuyết lớn, cho nàng bãi cỏ để nàng có bát cơm ăn, thuần túy là tâm địa bộ tát, sao tới chỗ ngài lại thành cẩu nam nữ?
– Hừ, có phải cẩu nam nữ hay không thì trong lòng các ngươi biết, ông trời biết, không cần lão phu giải thích, dù sao khu này không có người nữa, cho ả ta cũng được. Có điều ngươi phải rõ, đại tộc trên thảo nguyên kia từ bộ lạc nhỏ phát triển lên, nữ nhân kia có ngươi bày mưu tính kế, có quân đội Đại Đường hỗ trợ, lão phu cho rằng không tới mười năm sẽ thành một bộ lạc lớn của thảo nguyên, ngươi nắm cho chắc đừng để mười năm sau lão phu lại phải tới nơi này thảo phạt kẻ không chịu thuần phục.
Lý Tịnh nói không sai chút nào, trên thảo nguyên sinh tử ly hợp là chuyện thường, một bộ lạc nhỏ có đủ bò dê là có chỗ dựa đủ mạnh, phát triển sẽ như quả cầu tiết, tụ tập hơn vạn khống huyền chi sĩ không cần nhiều năm lắm:
– Tiểu tử muốn lấy nàng làm thí nghiệm, xem xem rốt cuộc phải làm sao để khống chế hữu hiệu bộ lạc thảo nguyên, chứ như bây giờ có vài năm lại chinh phạt là không được, nếu thành công có thể làm một lần giải quyết rốt ráo ẩn họa thảo nguyên.
Đó là chuyện Vân Diệp muốn làm, nếu mục dân thảo nguyên không thể thiếu sự giúp đỡ của người Hán, hai tộc từ quan hệ đối địch thành cộng sinh, trăm năm sau có khi không còn cách nói dân tộc man mọi nữa.
– Ồ, dã tâm không nhỏ, lão phu rửa mắt chờ xem, xem xem tiểu tử ngươi vác đá đập chân mình hay là giải quyết vấn đề mãi mãi được. Nói trước, nếu ngươi mất khống chế phải lập tức hạ sát thủ, không được do dự chút nào. Lão phu sẽ chú ý từng động tĩnh của cái bộ lạc này.
Hai người nghiên cứu trên bản đồ một hồi, quyết định chọn bãi cỏ dưới chân Âm Sơn, triều định chuẩn bị lập đô hộ phủ để tăng cường khống chế thảo nguyên, đây là nơi trọng binh tập kết, với tiểu bộ lạc mới thành lập toàn thiếu niên mà nói vô cùng thích hợp, vô cùng an toàn.
– Vùng này không phải đã chia cho Chấp Tư Thất Lực sao? Sao còn lấy một phần lớn như thế cho Na Mộ Nhật, hắn không phản đối chứ?
Vân Diệp rất lo Chấp Tư Thất Lực, kẻ này về sau trung thành tuyệt đối với Đại Đường, thay Đại Đường diệt vô số bộ tộc thảo nguyên, nếu ép hắn tạo phản thì được không bằng mất.
– Ha ha ha, một kẻ đầu hàng không có tư cách mặc cả với lão phu, lần này bệ hạ mệnh lệnh cho ta chủ trì phân chia lại lãnh địa của người Đột Quyết, chính là muốn kiềm chế bọn chúng về lâu dài, tuy triều đình đã phân phối xong, lão phu vẫn có quyền tùy cơ ứng biến, thay đổi một chút sẽ không ai nói gì.
Lý Tịnh cười lớn:
– Lần này lão phu mất máu vì tiểu tình nhân của ngươi, tiểu tử, xem bản lĩnh ngươi ra sao, đừng để lão phu thất vọng.
Na Mộ Nhật bước trên tia nắng cuối cùng trong ngày đuổi dê bò về, Vân Diệp đứng bên chuồng bò nhìn nàng bận rộn, cô nương này rất cần mẫn, mũ da đeo sau lưng, tay cầm roi không ngừng quất đen đét trên không trung, miệng phát khẩu lệnh, những con bò dần tráng kiến xếp hàng đi vào chuồng, lau mò hôi, khuôn mặt nhỏ nhắm liền dính bẩn, há miệng lộ ra hàm răng trắng cưới với Vân Diệp.
Trường An không thích hợp với Na Mộ Nhật, hoa dại trên thảo nguyên không thể sinh tồn trong đại viện tường cao đại viện, nơi đó không có mục trường và trâu bò quen thuộc của nàng, chỉ có bầu trời xanh ở giếng trời. Nàng thuần phác thiện lương, lại ngang bướng, sẽ chỉ chết khô ở Trường An phồn hoa.Nàng là nữ nhi thảo nguyên, sinh ở đây, lớn lên ở đây, sẽ yên nghỉ ở đây, với nàng nói đó là chốn về tốt nhất.
Vân Diệp chuẩn bị cho nàng một vùng trời rộng lớn để tận tình rong ruổi, có trời xanh, có mây trắng, cỏ tươi, trâu bò làm bạn, có lẽ có thể giảm bớt đau thương của nàng.
– Đây là bản đồ phân bố mục trường của nàng, ở ngay dưới Âm Sơn, chu vị tới trăm dặm, nơi đó cỏ cây tươi tốt, khí hậu ôn hòa, là mục trường tốt nhất, nàng đưa những thiếu niên kia tới đó chăn đê.
Vân Diệp lấy ra văn thư trong lòng, đặt trước mặt Na Mộ Nhật:
Hoạn Nương phiên dịch từng câu của Vân Diệp cho Na Mộ Nhật, càng nghe nhiều nước mắt trên mặt nàng càng nhiều, cuối cùng tụ thành dòng, chảy từ cái cằm thon thon xuống.
Đau khổ là tất nhiên, Vân Diệp đành dằn lòng nói tiếp:
– Bây giờ nàng cần đặt tên cho bộ lạc của nàng, sau đó điền lên văn thư, thế là xong, văn thư này lập tức có hiệu lực, nàng không cần lo bộ lạc khác tới cướp mục trường của nàng, ta đã nói với trú quân ở đây, một khi phát hiện ra uy hiếp hãy nói với họ, sẽ có người xử lý, không cần nàng ra tay, chỉ cần chăn dê cho tốt là được, nuôi thật nhiều dê và bò, mỗi năm trước khi mùa đông tới ta sẽ phái người tới đổi với nàng, dùng trà, muối, vải lương thực, đương nhiên còn có ít đồ sắt. Ngoài ra mỗi năm tới tháng tư khi trời tiết ấm dần, cắt hết lông dê ( cừu), nếu thì nghiệm thành công, ta nghĩ mỗi năm chỉ cần tiền lông dê đủ nuôi sống bộ lạc nhỏ của nàng.
Nói xong một hơi, Vân Diệp dừng lại, đợi Hoạn Nương phiên dịch.
– Chàng đừng đi!
Na Mộ Nhật chưa nghe Hoạn Nương nói gì đã ôm lấy tay Vân Diệp lắc lấy lắc để:
– Ta, chăn dê, chàng, ngủ.
Có lẽ Na Mộ Nhật nghĩ một người không làm gì cả, ăn no rồi ngủ trong lều là chuyện hạnh phúc nhất trên đời, cho nên nàng không chút do dự đưa ra cái giá cao nhất nàng có thể.
Van Diệp ôm Na Mộ Nhật, sau đó gật đầu với Hoạn Nương, buông Na Mộ Nhật ra rời lều, còn chưa đi được vài bước đã nghe thấy tiếng khóc xé lòng của Na Mộ Nhật.
****
(Dê với cừu cùng một chữ, trâu với bò cũng là một, đúng là phát điên.)