Hộ Hoa Đạo Quán – Chương 192: Chương 192: Đại tiệp và ngọc tỷ – Botruyen

Hộ Hoa Đạo Quán - Chương 192: Chương 192: Đại tiệp và ngọc tỷ

Đại tướng quân Úy Trì Cung thủ vệ thành trì lửa giận vạn trượng, đang bình an yên lành thì xảy ra sự kiện này, vậy mà ông ta không hay biết gì, đúng là sỉ nhục trong đời. Ông ta quyết định phải giáo huấn tên to gan kia tới nơi tới trốn.

Úy Trì Cung đứng trên tường thành nhìn thấy hồng linh cấp sứ đi đầu, khôi giáp đỏ sậm cực kỳ bắt mắt trong bụi đất.

– Chỉ có một nghìn kỵ binh.

Úy Trì Cung làu bàu, tiếp đó sai mở cổng thành, ông ta xuống thành lâu, một mình cưỡi ngựa cầm sóc đứng trước cổng thành, đợi hồng linh cấp sứ tới. Một nghìn kỵ binh chưa lọt vào mắt Úy Trì Cung.

Hồng linh cấp sứ còn chưa tới gần đã hô to:

– Đại tiệp, đại tiệp, Âm Sơn đại tiệp, quân ta đại thắng, chém hai vạn Đột Quyết, bắt sống vô số.

Vừa hô vừa chạy qua bên cạnh Úy Trì đại tướng quân, như ông ta không tồn tại.

– ***, Lý Tịnh chuyến này phát lớn rồi, không ngờ hắn làm thịt được Hiệt Lợi.

Ông ta không để ý tới sự vô lễ của hồng linh cấp sứ, thực ra chỉ cần không phải hoàng đế, những sứ giả này có thể ngó lơ tất cả.

Hồng linh cấp sứ thì ông ta không chọc vào nổi, vì sao đám chó má đằng sau cũng coi mình không ra gì, còn dám cưỡi ngựa xông vào cổng thành, chán sống rồi! Vừa định cầm mã sóc xông tới thì thấy đi đầu là Hồng Thành, tên này rõ ràng là chạy một lèo đến đây, đội hình kỵ binh đằng sau cũng tán loạn bung bét, đây không phải là trận hình tác chiến. Hồng Thành phất tay một cái, kỵ binh đằng sau như nước lũ dọc theo tường thành chạy về quân doanh, chỉ để lại năm mươi Bách kỵ theo hắn vào thành.

Chớp mắt cổng thành chỉ còn lại độc mỗi Úy Trì đại tướng quân đang định thể hiện thần uy, cùng với bụi đất mù mịt. Bịt mũi từ trong bụi đất đi ra, áo choàng đỏ thắm của Úy Trì đại tướng quân toàn bụi, nghe iếng rao hò rung trời trong thành Trường An, cũng há miệng cười ha hả.

Huyên náo lan từ cổng thành tới tận hoàng thành, không bao lâu sau vệ binh hoàng thành cũng hoan hô, Lý Nhị toàn thân giáp trụ ngồi ở ngự tọa buông trường kiếm trong tay ra, đặt nó về giá kiếm, khẽ vỗ hai cái, lẩm bẩm:

– Cơ hội trẫm đích thân giết địch càng ngày càng ít rồi.

Lập tức tới cửa Thái Cực điện, đợi tin tức thắng lợi, chỉ thấy một người vén áo bào chạy vội vàng trên bậc thềm, còn chưa đứng vững đã báo:

– Chúc mừng bệ hạ, chúc mừng bệ hạ, Lý Tịnh tướng quân ở Âm Sơn đã đánh bại hoàn toàn Đột Quyết, chém địch hai vạn, bắt sống vô số.

– Trẫm đã nghe thấy tiếng bách tính hoan hô, đó là âm thanh êm tai nhất trên đời, trẫm mừng vô kể, triệu quần thần tới điện Thái Cực mừng đại tiệp.

Hồng Thành nghĩ tới chuyện này là đắc ý, công lao to lớn này Vân Diệp không muốn, Lý Tịnh không dám, thế là hắn hưởng lợi, chỉ là nghĩ tới điều kiện của Vân Diệp, trái tim hắn nhỏ máu, năm nghìn quan, tính lũy nửa đời người của mình thế là bay mất.

Lý Nhị cúi đầu nhìn Hồng Thành, lại nhìn ngọc tỷ trong tay:

– Ngươi tốn bao nhiêu tiền mua âm phù?

Hồng Thành đang đau lòng không kịp suy nghĩ đã vọt miệng:

– Năm nghìn quan, y đòi năm nghìn quan.

Lời vừa mới ra khỏi miệng hắn thấy không ổn, vội vàng quỳ xuống thỉnh tội.

– Nếu đã là thứ của Vân Diệp vậy thì âm phù đó đáng tin, làm trẫm yên tâm hơn thứ ngươi viết nhiều. Chỉ là chẳng phải sau này mọi bí mật trong quân ta đều không qua được mắt y sao?

Thấy Lý Nhị không nổi giận, Hồng Thành hiểu chuyện này không thể hồ đồ cho qua rồi, nghe Lý Nhị hỏi, ưỡn ngực lên nói:

– Bệ hạ không cần lo, lão nô đảm bảo âm phù này trừ lão nô không ai giải được, dù là Vân hầu cũng không thể.

Nhìn thấy Hồng Thành tràn trè tự tin, nếu Lý Nhị không hiểu hắn thì sớm đã sai người kéo đi xử trảm rồi, cho nên tò mò nổi lên, hỏi:

– Vì sao thế?

– Lão nô học được một cách từ Vân hầu, có thể khiến âm phù thiên biến vạn hóa, Vân hầu tuy thông minh, nhưng muốn phá giải âm phù của lão nô là tuyệt đối không thể, vì làm thành âm phù này trước tiên phải tìm được một cuốn sách.

– Khốn kiếp, bằng vào mấy cái chữ trong bụng ngươi mà qua được mắt Vân Diệp à? Mấy mấy cuốn sách vỡ lòng ngươi xem được sách vở gì?

Lý Nhị dở khóc dở cười, thấy Hồng Thành bị Vân Diệp lừa rồi:

– Bệ hạ, cuốn sách này chưa xuất hiện, lão nô chuẩn bị tự viết mà.

Lý Nhị thấy váng đầu, tên ngốc chỉ viết được chữ to lại muốn viết sách?

– Ngươi định viết sách gì, viết thế nào?

Lịch sử luôn đi với quân sự, mình lại không ưa mảng quân sự, may là phần này sắp hết rôi, sắp về Trường An rồi.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.