– Lão Hồng, ngươi nhớ chưa, huynh đệ kiếm cho ngươi một con đường thăng tiến rộng rãi, theo ước định của chúng ta, Khang Tô Mật thuộc về ngươi, những thứ còn lại thuộc về ta, không được nuốt lời.
Nghe Khang Tô Mật nói xong Vân Diệp chẳng có chút hoảng loạn nào mà lớn tiếng nói vọng ra sau lưng: Bạn đang xem tại – www.TruyệnFULL.vn
Hồng Thành mặt đầy kích động từ tầm màn sau lưng Vân Diệp đi ra, miệng cười gian:
– Hầu gia, điều đó là tất nhiên rồi, hạ quan chỉ cần thứ ngọc tỷ truyền quốc kia trình lên cho bệ hạ, còn những thứ khác tùy hầu gia xử trí.
Mặc dù cùng Lý Tịnh bàn tính rồi, nhưng để bảo hiểm hơn, Vân Diệp kiếm Hồng Thành tới, để hắn chúng kiến, Vân Diệp không muốn dính thứ xúi quẩy ấy. Chỉ là từ xa nhìn thấy Khang Tô Mật toàn thân châu báu, Vân Diệp thấy mình không thể làm việc không công, vì thế cùng Hồng Thành định ra kế hoạch chia chác.
– Vân hầu, chẳng lẽ ngài không sợ xét nhà diệt tộc hay sao? Chỉ cần lão phu trình ngọc tỷ lên cho bệ hạ, những kẻ dính dáng tới ngọc tỷ sẽ phải chết, lão phu bẩm báo các ngươi có âm mưu bất lương.
Khang Tô Mật cảm giác được hai kẻ này không tốt đẹp gì, vì thế lớn tiếng cảnh báo:
Vân Diệp và Hồng Thành nhìn nhau một cái, đột nhiên cười phá lên, Hồng Thành cười tới chảy cả nước mắt, thở mất nửa ngày mới nói được:
– Bệ hạ lo ta tham tài, cũng lo ta háo sắc, chỉ không lo ta tạo phản. Khi bệ hạ còn là công tử ca, ta chính là mã đồng của bệ hạ, ngươi nói xem bệ hạ tin ngươi hay tin ta? Còn về Vân hầu, ngài ấy đánh nhau với thái tử còn chẳng sao, ngươi cáo trạng như thế có hiệu quả không?
Nói xong hai người lại cười tiếp.
– Chỉ cần ngọc tỷ nộp lên tay bệ hạ, ta nghĩ bệ hạ sẽ không hứng thú muốn biết có thứ châu báu nào khác hay không, ngươi nói có phải không Khang Tô Mật?Vân Diệp từ lâu mơ ước làm một tên hoàn khố ngang ngược tàn ác, chỉ là mãi không có cơ hội, lần này khó khăn lắm mới kiếm được một đối tượng không khiến y áy náy, làm gì có chuyện không thử.
Khang Tô Mộc muốn cướp lại cái hộp gỗ trên mặt đất, kết quả là bị Hồng Thành đá lăn sang một bên, tự nhặt hộp lên, đặt lên bàn cung kính mở ra, một cái ấn ngọc xuất hiện trước mắt hai người, quả nhiên là thiếu một góc lấy vàng bù vào, đây chính là Hòa Thị Bích nổi danh đấy à? Vân Diệp nhìn qua chẳng thấy gì hay ho, chẳng qua chỉ đến thế thôi sao?
Hồng Thành lấy từ trong lòng ra một tờ giấy, bên trên không ngờ là một cái dấu, hắn nâng ngọc tỷ lên, chậm rãi nhắm chuẩn cái dấu đặt xuống, trùng khớp, Hồng Thành lau mồ hôi trên trán, lại đặt ngọc tỷ vào hộp gỗ, buộc lên người mình, lúc này mới đi ra ngoài, hắn không định ở lại thêm một khắc nào.
Khang Tô Mộc nhào tới định cướp, bị Hồng Thành đạp mạnh một phát vào mặt, ngã vật ra đất, làm Vân diệp nhìn cũng phải nhăn mặt lại.
– Vân hầu trách Lão Hồng đánh hắn quá mạnh sao?
– Ngươi đánh hắn thế nào ta cũng không có ý kiến, chỉ là ngươi có thể tháo châu báu trên người hắn xuống rồi mới đánh có được không?
Một nghìn kỵ binh kéo mười cái xe trượt tuyết mới chế tác phóng thẳng về phía Trường An, dọc đường có ai dám cản trở giết không tha, có ai dám nhìn trộm giết không tha, nếu có quan viên tùy ý dây dưa giết không tha.
Hồng Thành mang theo một thân sát khí về Trường An, cũng đem theo mấy phong thư của Vân Diệp, còn phiếu của Hà Thiệu, Hà Thiệu thực sự không muốn bị Sài Thiệu Đại tướng quân truy sát, cho nên phải xử lý xong chuyện vụn vặt trước khi đại quân về kinh, chỉ cần tài vật của binh sĩ Quan Trung, Hà Thiệu cần phải phái người nhà đưa tới từng nhà một, rồi lấy biên lại từ chỗ lý chính, chuyến giao dịch này mới tính là xong.
Sau khi đem tất cả hàng hóa cho Lý Tịnh, Hà Thiệu thành không xu dính túi, Vân Diệp cũng chung số phận, chỉ là vừa rồi y phát tài lớn, Khang Tô Mật bị Hồng Thành đưa đi, chẳng biết đưa đi đâu, Vân Diệp cho rằng nếu ai muốn tìm Khang Tô Mật thì tới âm phủ có lẽ còn tìm được.