Na Mộ Nhật ở đó, nấp ở bên lều không chịu ra, ôm một con dê, Trình Xử Mặc bất lực không làm gì nổi nàng, Na Mộ Nhật nhìn thấy Vân Diệp tới vội vàng ôm con dê chạy tới chỗ y.
Nhìn con dê trong lòng nàng, chỉ mới chừng một tháng tuổi, lông trắng toàn thân mềm mại, là vật liệu làm áo tốt nhất. Na Mộ Nhật giơ con dê tới trước mặt Vân Diệp, nói liến thoắng cái gì đó, Vân Diệp nghe không hiểu, phụ binh hiểu tiếng Đột Quyết phiên dịch:
– Hầu gia, Na Mộ Nhật nói đây là một con dê cái nhỏ, năm sau sẽ sinh ra rất nhiều dê con. Không thể giết, nàng ấy còn nói, mục dân muốn sống đều không giết dê cái nhỏ.
– Xử Mặc, vậy giết con dê khác được không? Sao cứ phải chấp nhặt với nàng ấy?
Vân Diệp trợn mắt lên:
– Diệp Tử, cô nàng của ngươi khó tính quá đấy, thiếu chút nữa làm ta bị ngã lộn cổ, ta không muốn ăn thịt dê, mà là muốn tấm da.
Vân Diệp bảo Na Mộ Nhật xin lỗi Trình Xử Mặc, không ngờ nàng bĩu môi không thèm nhúc nhích, ôm con dê quay đầu ra ngoài nhìn tuyết, rất lâu sau mới nói:
– Không có, phân trâu, chúng ta sẽ chết.
Lời này phát ra Trình Xử Mặc không còn tâm tư dây dưa với nàng nữa, hắn không biết Đại tổng quản đang đợi cái gì, vì sao thời tiết như vậy còn kiên thủ trên thảo nguyên, đây không phải là quyết định của một tướng lĩnh sáng suốt.
Hắn và Vân Diệp đi ra ngoài, tản bộ trong tuyết lớn, lớp tuyết xốp bị dẫm rào rạo, Trình Xử Mặc nhìn tuyết dính trên mũ Vân Diệp hỏi:
– Diệp Tử, nay thiên thời địa lợi đều không ở trong tay chúng ta, Đại tổng quản vì sao cố chấp ý mình? Hiệt Lợi qua trận vừa rồi đã không làm nên trò trống gì nữa, vì sao chúng ta không về Định Tương?
Vân Diệp phủi tuyết trên mũ, lấy đậu phộng đã rang trong túi ra, chia cho Trình Xử Mặc một ít, ném một hạt vào miệng rôm rốp, nhìn tuyết trắng mênh mông bốn phương, tựa hồ không nghe thấy hắn hỏi.– Diệp Tử, rốt cuộc ngươi biết cái gì, nói cho ta được không?
Trình Xử Mặc truy hỏi:
– Xử Mặc, ngươi biết điều lệ đầu tiên của quân nhân là gì không?
Vân Diệp nhìn Trình Xử Mặc có chút sốt ruột, cuối cùng cũng chịu nói:
– Tất nhiên là ta biết, dũng mãnh. Đó chính là điều lệ đầu tiên, chỉ có dũng mãnh không biết sợ mới có thể đánh thắng trận, quân nhân Đại Đường dựa vào giáp cứng kiếm sắc, dũng mãnh không sợ sệt mới quét sạch khói lửa các phương, lập nên thiên hạ Đại Đường. Truyện được copy tại
Máu của Trình Xử Mặc lúc nào cũng nóng cháy:
– Ta lại không cho là như vậy, quân đội chỉ có dũng mãnh, không có kỷ luật thì bất kể thế nào cũng không thể hùng mạnh được. Chuyện Tôn Vũ chém sủng phi, còn cả chuyện Tế Liễu Doanh, không cái nào không nói lên một đạo lý, quân nhân lấy phục tùng mệnh lệnh làm thiên chức, nay ngươi ở dưới trướng Đại tổng quản, phải phục tùng quân lệnh của Đại tổng quản, chứ không phải mang oán giận trong lòng, đó là đại kỵ làm tướng, cũng là đại kỵ của kẻ làm thuộc hạ. Từ biểu hiện của ngươi hôm nay mà xét, ngươi chưa xứng là một quân nhân hợp cách, tiến như núi lở biển gầm, lui như sông lớn vỡ đê, vạn người một lòng mới là đạo giành phần thắng trên chiến trường. Hôm nay ngươi đầu tiên là nặng tay với Hồng Thành, sau lại xung đột với Na Mộ Nhật, những điều đó nói lên lòng ngươi không bình tĩnh, trong lòng ngươi đầy phẫn nộ, vì sao thế?
Từ lúc gặp nhau ở Sóc Phương tới giờ Vân Diệp chưa cùng Trình Xử Mặc tâm sự đàng hoàng lần nào, y luôn cảm thấy hiện giờ Trình Xử Mặc trở nên xao động hấp tấp, không biết phiền muộn của hắn từ đâu ra.
Trình Xử Mặc nằm thẳng cẳng trên tuyết, mở to mắt nhìn bầu trời, dù tuyết rơi vào mắt cũng không nhắm lại.
Vân Diệp nằm bên cạnh hắn, cũng không nói gì, cứ thế nằm cùng hắn, mặc cho tuyết bao phủ hai người, giống như trên đống cỏ ở Lũng Hữu, Trình Xử Mặc im lặng bầu bạn cùng y.