Vân Diệp không nói cho Lý Tịnh biết xuất sứ của văn thư này, Hứa Kính Tông càng chẳng thèm làm, Tôn Tư Mạc tuy muốn nói nhưng bị Vân Diệp ngăn lại, nói với ông ta một loại phương pháp truyền đạt cơ mật. Lại lần nữa làm Hứa Kính Tông và Tôn Tư Mạc chấn động không nói được gì.
Lý Tịnh đang suy nghĩ làm sao tăng cường độ an toàn của tín sứ, phái nhiều hộ vệ thì không được, trên chặng đường xa xôi, mười người và một trăm người gần như không có gì khác nhau. Cách này không được, cách kia cũng chẳng xong, Lý Tịnh phát hiện ra mình không có biện pháp giải quyết tình huống này, chuyện này cần phải giải quyết, một khi mệnh lệnh của mình đi ngược với ý kiến của tướng lĩnh, tướng lĩnh sẽ hoài nghi tính chính xác của văn thư, một khi hoài nghi thì còn đánh trận sao được nữa, rốt cuộc là kẻ nào tráo văn thư vẫn chưa tra rõ, giờ Hiệt Lợi truân binh mười vạn ở ngay phía trước, trong quân nếu có sai sót gì, ông ta không dám nghĩ tới hậu quả.
Tôn Tư Mạc tới thăm, bọn họ là bằng hữu nhiều năm, thực sự không đành lòng để Lý Tịnh bị dày vò, nên tới giải tỏa ưu lo cho ông ta.
– Vì sao lại khổ sở như thế?
Thấy lão hữu mặt mày tiều tụy, Tôn Tư Mạc thở dài, biết rõ vẫn hỏi:
– Đều là chuyện vụn vặt trong quân, lão phu thân là Đại tổng quan, hiện giờ tiến thoái lương nan, trên không báo được hoàng ân, dưới không thể chém Hiệt Lợi an thiên hạ, thật là hổ thẹn.
Thấy lão hữu hỏi, Lý Tịnh cũng không giấu diếm, chỉ là không nói khổ sở vì việc gì:
– Kỳ thực đại tổng quản vì sao lo lắng thì lão đạo cũng biết vài phần, mặc dù lão đạo không thể san xẻ ưu lo giúp ngài, nhưng biết ai có thể giúp Đại tổng qản.
Tôn Tư Mạc cười khà khà, vuốt râu làm cái vẻ cao nhân đắc đạo:
Lý Tịnh đứng bậy dậy, chắp tay thi lễ:
– Nếu đạo trưởng có thể giải được khó khăn này, Lý Tịnh cảm kích bất tận, chỉ là chuyện quá trọng đại, không biết người đạo trưởng tiến cử có chắc chắn không?
Có được xác thực của Tôn Tư Mạc là chuyện Lý Tịnh phải làm, vì liên quan tới an nguy của đại quân, ông ta không thể không thận trọng.– Đi tìm Vân Diệp đi, y biết phong văn thư này là giả lâu rồi, y chuyên môn vượt đường xa vạn dặm tới chỗ Đại tổng quản, nghe nói là vì muốn chứng kiến phong thái chỉ huy thiên quân vạn mã của ngài, thuận tiện phát tài chút thôi. Nguồn cơn sự việc y biết rõ ràng, trên đường tới đây còn tiếp xúc với kẻ làm giả văn thư, nhưng không biết rốt cuộc là ai, trải qua một phen nguy hiểm.
Tôn Tư Mạc không quen vòng vo, nói hết cho Lý Tịnh nghe:
Lý Tịnh không phải Trình Giảo Kim, Lão Trình tin tưởng Vân Diệp vô điều kiện, còn ông ta sẽ trừ đi vài phần.
– Văn thư này dù bản thân ta cũng không phân biệt được thật giả, làm sao y biết?
Lý Tịnh hỏi:
Tôn Tư Mạc lấy kính lúp trong lòng ra đưa cho Lý Tịnh, bảo ông ta xem lại văn thư kia.
Có phương thức phân biệt thật giả, lo lắng của Lý Tịnh chớp mắt tan đi quá nửa, sau khi học được cách sử dụng kính lúp, nhìn thấy dấu vết làm giả, thở phào nhẹ nhõm.
Có thể lên mặt trưởng bối với Vân Diệp thì chỉ có Trình Giảo Kim và Ngưu Tiến Đạt, Lý Tịnh biết rõ điều ấy, Vân Diệp không phải là thủ hạ của ông ta, ông ta đành lấy lễ chủ khách tiếp đãi. Vân Diệp không làm cao, y biết hiện chưa phải lúc tìm Lý Tịnh trả thù một đá kia, trước đại địch, không cho phép y giở trò.
– Đại tổng quản, ngụy tạo văn thư là một đám mã tặc, kẻ cầm đầu tên Dạ Đạ, sau lưng có thế lực không nhỏ hỗ trợ, vãn bối còn chưa biết là ai, nhưng có thể phán đoán đều là hạng tài trí cao tuyệt, không thể xem thường. Vãn bối suýt mất mạng trong tay chúng, mong Đại tổng quản cẩn trọng.
– Dạ Đà à? Chỉ là một tên vô danh tiểu tốt của Khang quốc thôi, hắn dám giở thủ đoạn với đại quân ta, lão phu há có thể cho hắn sống sót! Tướng sĩ Đại Đường khi nào lại lo lắng vì một tên tiểu mã tặc, đợi lão phu san bằng Đông Đột Quyết xong, xem xem tên mã tặc này có phải là có gan gấu tim báo hay không.