Trời còn chưa sáng Vân Diệp đã dậy, hôm qua thương lượng với Sài Thiệu rồi, ông ta cũng cho rằng không tiện ở lại lâu, quyết định mai toàn lực lên đường, về Sóc Phương sớm ngày nào yên tâm sớm ngày đó.
Rời động, gió lạnh buốt xương xua đi chút buồn ngủ cuối cùng, Sài Thiệu không có động để ngủ, đành chợp mắt trong lều, trời lạnh thế này có lều hay không cũng chẳng khác biệt là bao, hôm qua ông không cởi giáp ra, chỉ nằm bên đống lửa ngủ chốc lát, hiện giờ không ngừng ra lệnh, hi vọng binh sĩ bận rộn quên đi chuyện không vui.
Về nhà luôn hấp dẫn người ta, uống bát cháo nóng, toàn quân xuất động, Trình Xử Mặc đem thám báo đi trước, Sài Thiệu xua hơn vạn thớt chiến mã theo sau, chỉ có Vân Diệp đưa thương binh, kéo xe trượt đi ì ạch ở cuối, không còn cách nào, nếu đi quá nhanh, nửa số thương binh chưa tới được Sóc Phương đã xong đời.
Hà Thiệu như một con chuột béo từ đêm qua tới giờ không chịu yên thân, những binh sĩ tập kích Tương Thành liên tục ra vào lều của hắn, khi vào mặt mày ủ rũ, khi ra thì tươi cười hớn hở, không biết tên ngốc ấy có cách gì khiến binh sĩ thương tâm đó vui vẻ trở lại.
Hiện giờ hắn chạy khắp các xe trượt chở thương binh, thì thầm với người này, vỗ tay với người kia, hình như đạt thành giao dịch gì đó, mồm hắn cười toe toét, tinh thần các thương binh cũng tốt hơn nhiều, tới ngay cả Trình Đông cũng không buông tha, hắn khẽ thì thầm bên tai Trình Đông một câu, Trình Đông vừa mới khôi phục tri giác tức thì mắt mở lớn nói:” Nhà?” Sau đó mắt trắng dã ngủ mất.
Bắt lấy con chuột béo hỏi:
– Huynh làm gì? Trình Đông mới tỉnh lại, huynh nói với hắn cái gì khiến hắn kích động như thế, còn ngất xỉu?
– Huynh đệ, giờ ca ca là người làm ăn, đương nhiên bàn chuyện làm ăn rồi.
Lão Hà nói hết sức hiển nhiên:
– Huynh và bọn họ có gì mà để làm ăn? Bọn họ là đại đầu binh không xu dính túi, huynh đừng có bóc lột của bọn họ được không hả?
Những binh sĩ này gặp phải Lão Hà đúng là do kiếp trước tạo nghiệt quá nhiều. Trong mắt Lão Hà giờ chỉ có làm ăn, tất cả mọi thứ với hắn đều có giá, nếu giá hợp lý hắn không ngại đem bán mình như bán thịt.
– Huynh đệ cho rằng những huynh đệ này đều là quỷ nghèo à? Vậy thì sai rồi, lần này tập kích Tương Thành tuy không có quân công, nhưng thế nào cũng không có lỗi, cướp được nhiều như thế, đại tướng quân sẽ không thể nuốt một mình, chiến mã tốt nộp cho triều đình là nên làm, vậy ngựa thứ cấp mà Sóc Phương không dùng tới có nên đem thưởng cho binh sĩ không? Một người thì không được bao nhiêu, nhưng hai nghìn người thì không phải là ít, tìm đại tướng quân đem ban thưởng đổi thành chiến mã kém, rồi sau đó tìm ta đem chiến mã kém đó đổi thành nhà không phải là tốt à? Còn là nhà ở Trường An.
Lão Hà nói rất hùng hồn, nghe ra cũng có lý, nhưng đâu ra nhiều nhà thế cho hắn đổi?
– Nhà trong thành Trường An đương nhiên động lòng người, nhưng mà Lão Hà này, huynh sẽ không lừa bọn họ chứ? Nếu huynh lừa gạt, ta tin huynh không sống nổi mấy ngày đâu, bọn họ có ngàn cách băm huynh ra bã.
Nhắc tới việc này Vân Diệp rất bực tức:– Nhà, thế là sao? Nhà ở đâu ra, liên quan gì tới bổn soái?
– Có một tên thương nhân bất lương, hắn có mưu đồ với phần thưởng đại soái cấp cho binh sĩ, nói với thương binh chỉ cần có thưởng, sẽ đem đổi thành nhà, còn là nhà trong thành Trường An, cho nên họ có nhà liền quên quân công.
Sài Thiệu tức tới toàn thân run lên:
– Kẻ nào, là kẻ nào có gan chó to tới mức lừa quân tốt của lão phu, lão phu phải băm vằm nó.
Vân Diệp ngăn Sài Thiệu đang lên cơn lại:
– Đại soái chẳng lẽ không thưởng cho những binh sĩ theo ngài vào sinh ra tử này?
– Đương nhiên sẽ thưởng, lần này lão phu có lỗi với họ, nếu không trọng thưởng sao có thể bù đắp được áy náy trong lòng, nhưng tên thương cổ kia dám tới lừa gạt bọn họ, mưu đồ với mồ hôi xương máu của họ, lão phu phải ngũ mã phanh thây để răn đe kẻ khác.
Sài Thiệu sắp nổi điên rồi:
– Đại soái, tiểu tử cũng hi vọng có thể ngũ mã phanh thây hắn, nhưng hắn không lừa người, hắn và bọn họ giao dịch công bằng, chúng ta không có lý do.
Vân Diệp ghét hết tất cả những tên thông minh hơn mình, ngũ mã phân thây là ý kiến không tồi:
– Không lừa gạt à? Trong thành Trường An có nhà thật sao? Vậy giá không rẻ, tiền thưởng sao mua nổi.
Sài Thiệu không hiểu, ông không tin trên đời có kẻ làm ăn lỗ vốn:
– Đại soái chớ không tin, thật cả đấy, sĩ tốt mua nhà không có nhiều yêu cầu như chúng ta, bọn họ chỉ mong có chỗ đặt chân trong thành Trường An mà thôi, không cần rộng, chỉ cần cả nhà chui vào là đủ, một tiểu viện tử ba gian, ở mười mấy nhà cũng không thành vấn đề, đại soái con nghĩ hắn lừa gạt không?
Vân Diệp giải thích xong, Sài Thiệu cũng cứng lưỡi giống hệt y, sống mấy chục năm chưa bao giờ nghĩ một tiểu viện bán cho được mười mấy hộ, mà lại còn là huynh ăn chung một nồi, ở cùng nhau không thành vấn đề, tên nghĩ ra cách này đầu óc kiểu gì nhỉ?
– Bảo với tên thương cổ đó, để cho lão phu một nghìn phòng.