– Đám tiểu tử, đây là cơ hội cuối cùng cho các ngươi lập công dựng nghiệp, lấy ra hùng tâm của các ngươi, các ngươi có chiến hạm kiên cố nhất, có đao kiếm sắc bén nhất, đi đi, hãy tìm thấy Thái Dương thần quốc trước hạm đội phía nam.
– Ta biết uy danh của Vân Diệp trên biển làm các ngươi áp lực vô cùng, nhưng không cần quan tâm, lần này y không ra biển, quan chỉ huy bọn chúng cũng là người lớn lên ở phương bắc, không đánh lại Vân Diệp, chẳng lẽ các ngươi không có cả lòng tin đánh bại Trình Xử Lượng? Triệu công gửi gắm hi vọng lớn vào các ngươi, lão phu đảm bảo, chỉ cần các ngươi thắng lợi trở về, phong thê ấm tử là tất nhiên. Vân Diệp từng nói, biển khơi là nơi so xem ai mạnh hơn, ha ha ha, so mạnh mẽ, đó là sở trường của thế gia Quan Lũng chúng ta.
– Đám tiểu tử, đây là thời cơ trời ban, Vân Diệp thông minh cả đời lại ngu xuẩn nhất thời, cho rằng một đi về phía nam, một đi về phía bắc lại gặp nhau cùng một chỗ…
Thần tử Đại Đường là thế, đám quan văn còn khốn nạn hơn cả bọn cướp, một bài phát biển kích động, lập tức lừa cho đám vương bát phía dưới huyết quản muốn nổ bùng, kẻ nào kẻ nấy gân cổ hò hét, nhảy lên chiến hạm.
Trương Lượng đứng sau lưng Chử Toại Lương không nói một lời, nhưng lời Chử Toại Lương nói thì ông ta không bỏ qua chữ nào, thở dài:
– Trên biển bất trắc thất thường, lúc trước còn sóng yên biển lặng, tích tắc sau đã cuộn sóng ầm ầm, mang một bầu nhiệt huyết ra biển là nạp mạng, phó xạ, ông quá khích rồi đấy.
Chử Toại Lương cười nhẹ:
– Ra biển rồi sự cuồng nhiệt của họ sẽ lắng xuống ngay thôi, Trương công nhiều năm trú ở Đông Hải, có ý về Trường An không? Thế nào cũng phải an bài cho con cháu chứ, nghe nói ấu tử và mấy đứa tôn nhi của ông rất xuất sắc, trong nhà lão phu có một tôn nữ, được chuyết kinh dạy bảo rất tốt, hay là chúng ta kết thông gia?
– Lão phu là người mang tội, năm xưa may nhờ bệ hạ khai ân cho một con đường sống, chỉ nguyện kiệt lực báo đáp bệ hạ, còn về chuyện con cái, nếu chỉ đơn giản là kết thông gia, tôn nữ của ngài đâu tới phần khuyển tử, ngài và Triệu công chẳng qua coi trọng cái ghế của ta mà thôi.
Trương Lượng lạnh nhạt nói:
– Lão phu nói thẳng, phó xạ đừng trách, đừng có hại con cháu, ta chỉ là một kẻ không có lập trường, là con rối, còn sợi dây nằm trong tay bệ hạ. Cho nên chuyện kết thông gia thì thôi đi, ta chỉ cần đem hương hỏa truyền xuống là yên tâm rồi, tương lai nếu Triệu công thắng, mong phó xạ nể tình Trương Lượng thân bất do kỷ, tha cho Trương gia một đường sống.
Chử Toại Lương chưa từ bỏ ý định:
– Lúc này ở trên triều đường không trắng thì đen, muốn xám xịt lẫn lộn không được đâu. Trương công bao năm qua ở Đông Hải cũng kiếm đủ rồi, chẳng lẽ không muốn đổi vị trí?Trương Lượng ngửa cổ cười dài:
– Phó xạ, Trương Lượng này tự cho mình là giỏi bao năm, tới già mới hiểu, thực ra làm quan chỉ cần không phạm kỵ húy, tham lam một chút chẳng sao, theo sai người mới là phiền toái. Kẻ tráo trở mới bị người ta xem thường, Trượng Lượng này muốn đổi vị trí sẽ đi tìm bệ hạ, chứ tìm phó xạ làm cái gì?
Chử Toại Lương không ngờ ngôn từ Trương Lượng sắc bén như thế, phất tay áo bỏ đi. Trương Lượng lắc đầu, chuẩn bị lên thuyền, căn cứ của ông ta ở đảo Bồng Lai, theo luật không thể ở lại Đăng Châu lâu.
Mới đi lên thuyền, một nam tử tóc tai bù xù như dã thú đi tới bên Trương Lượng, dụng giọng điệu quái dị n ói:
– Con muốn ăn lão ta.
Trương Lượng vuốt mái tóc rối của hắn, cười hăng hắc:
– Không được ít, ít nhất giờ chưa được ăn, chủ tử chưa bảo chúng ta ăn, chúng ta không thể mở miệng, nếu không sẽ có họa…
Vân Diệp ôm Lại Truyền Phong, đấm mạnh lên giáp ngực của ông ta, cởi áo choàng khoác lên cho ông ta, sau đó vẫy tay, ý bảo bọn họ có thể nhổ neo rồi.
– Đại soái cứ đợi, mạt tướng nhất định sẽ mang cho ngài kỳ trân đại soái chưa từng thấy, ha ha ha, đại soái bảo trọng, mát tướng đi đây.
Lại Truyền Phong phất áo choàng, cười lớn lên thuyền.
Hi Mạt Đế Á đứng bên cột buồm nhìn Vân Diệp, há miệng ra rồi lại nuốt vào, sóng Động Đình hồ đem thuyền đã nhổ neo rời đi, mau chóng biến mất khỏi tầm nhìn, trong mắt chỉ còn trời đất một màu, còn có đỉnh lầu Nhạc Dương cao cao.