Vân Diệp cười hăng hắc:
– Chắc là thấy nương nương tới, sợ không dám ra, hay là chúng ta đào họ ra? Chỉ là không biết người nương nương mang tới có kín miệng không?
Trường Tôn thị thu ngọc bài lại, mặt trở nên nghiêm túc:
– Ngươi phát hiện ra cái gì rồi? Hôm nay ta mang tới toàn lão nhân trong cung, tất nhiên bất cái gì nên nói cái gì không nên nói, Thiên Ngưu vệ ở ngoài, đi vào toàn là thị vệ hoàng cung, nếu cả họ cũng không tin được, bản cung không biết phải tin ai.
– Khi đồ đệ thần thành thân, có một lão nông tới chúc mừng, khi đi để lại mấy hạt giống, hiện giờ hạt giống đã thành cây, loại hoa này thích ăn thịt, khi đó lão nông nói với đồ đệ thần, chỉ cần trồng nó, ông ta sẽ nói chuyện với thần.
Vân Diệp gật đầu, quay sang hỏi Vô Sắc mặt biến đổi liên hồi:
– Ngươi xem, ta đã mang hoa tới, không biết Vô Sắc chủ trì nói chuyện với ta hay vị lão nông chất phác kia, ta cực kỳ ngạc nhiên, rất muốn biết các ngươi có được hạt giống này ở đâu? Ta rất muốn tới đó, có một loại cây tên là cao su, ta muốn đem về trồng.
Địch Nhân Kiệt lấy trong giỏ mình xách một chậu cây bắt ruồi đặt ở trên mặt đất, Trường Tôn thị từ bồ đoàn đứng dậy, xem kỹ một lượt, chẳng thấy có gì lạ, chỉ là loài hoa trông hơi kỳ quái thôi, thế giới rộng lớn, bà ta nhìn thấy vô số kỳ hoa dị thảo rồi.
Vô Sắc ni cô nhìn Vân Diệp nói:
– Vân hầu, chuyện thế ngoại vì sao ngài để nương nương liên lụy vào, chẳng lẽ thân phận Tân Mỵ Nhân, Hồ Mỵ Tử nói ra không dễ nghe à?
Trường Tôn thị nghe vậy lập tức hứng thú, ngồi xuống bồ đoàn:
– Không ngờ trong miếu hoàng gia lại có thế ngoại cao nhân, Trường Tôn thị thất lễ rồi, không sao, các ngươi cứ nói chuyện, coi như ta không tồn tại, ta tò mò lắm.
Vân Diệp cũng kiếm cái bồ đoàn ngồi xuống:
– Thần cũng biết nương nương tò mò nên mới mời tới nghe kể chuyện, thần đảm bảo câu chuyện của họ cực kỳ đặc sắc, biển khơi bao la, một cái thuyền như lá khô giữa cuồng phong. Vân Diệp ta là mãnh tướng tung hoành bốn biển cũng không thể tới được nơi đó, cho nên ta rất tò mò, nói ra đi, nếu được, ta sẽ mời nương nương triệu hồi thủy sư Lĩnh Nam, toàn lực tìm nơi đó.
Vô Sắc thấy chuyện tới nước này, cũng ngồi xuống:
– Bần ni chỉ có cái cải vỏ thối này có thể mặc người người xử lý, sinh tử không dao động được bần ni, ẩn thân du tẩu ở nhân gian nhưu gió mát phất qua mặt đất, thế nhưng mặt đất này là của hoàng gia, đó là lỗi của chúng tôi, xin nương nương lượng thứ.Trường Tôn thị lắc đầu:
– Đại Đường không phải thiên hạ không cho phép người ta lên tiếng, chợ Trường An vô số kẻ chất vấn quân vương, có ai vì lời nói mà bị hạch tội chưa? Ẩn thân giấu mình như thế là vì sao? Chẳng lẽ Đại Đường lại không chứa nổi một học phái mới sao?
– Bản cung từ nhỏ đi học tới giờ, chỉ học chính đại quang minh, đại sư học vấn tinh thâm, phật pháp vô biên mới được hoàng gia mời làm chủ trì Cảm Nghiệp tự. Xin đại sư dùng Phật pháp cao thâm vỗ về những phi tần và cung nhân rời cung này, để được giải thoát. Nhưng đại sư lập thân bất chính, làm sao quản thúc hơn nghìn tu sĩ này?
Vô Sắc chắp tay:
– Nguyên nhân trong đó không thể nói ra ngoài, nương nương là quý nhân, không nên hỏi thì hơn.
Nói xong câu này, Vô Sắc cúi đầu tụng kinh, không nói thêm nữa.
Vân Diệp thở dài nói với Trường Tôn thị:
– Bọn họ đúng là có nỗi khổ không thể nói ra, Điền Tương Tử là con rết trăm chân chết vẫn còn ngo ngoe, năm xưa ông ta bị vây ngoài thiên môn gào thét mà không vào được, cuối cùng thân tử đạo tiêu. Các ngươi là đệ tử của Điền Tương Tử, ta không ngờ các ngươi lại vượt qua được băng nguyên tới vùng đất khác, đi mấy vạn dặm tới Thái Dương thần quốc.
– Ý chí kiên cường đó làm Vân Diệp khâm phục vô cùng, ta không biết chuyến thám hiểm này của các ngươi chết bao người, nhưng ta tin, đoạn đường đó đẫm máu.
– Vô Sắc, ta sở dĩ mời nương nương tới đây, không phải để diệt từ các ngươi, mà muốn đem câu chuyện truyền kỳ của các ngươi qua tay nương nương, tuyên cáo cho thiên hạ.
– Nay thiên hạ thanh bình, chúng ta không cần hành hiệp nữa, làm tấm gương cho thiên hạ hẳn không thành vấn đề chứ?
– Hành trình đó có thể nói là đại trí đại dũng, nếu có thể đem điều mắt thấy tai nghe cho thiên hạ biết, sẽ thành người sánh với tiên triết thượng cổ. Điền Tương Tử tự cho rằng tội nghiệt nặng nề, thấy thiên môn mà không vào được là sự trừng phạt lớn nhất của ông ta, đại sư cớ gì phải giữ rịt lấy cái quy củ cũ kỹ đó, chẳng lẽ cũng muốn bước theo vết xe đổ của Điền Tương Tử sao?
Mặt Vô Sắc thoáng co giật, xen vào:
– Chẳng lẽ Bạch Ngọc Kinh ngươi có thể triệt để mở rộng lòng mình với người đời sao? Tân Mỵ Nhân, Hồ Mỵ Tử, nghìn năm quanh quẩn nhân gian, chẳng lẽ giờ ngộ ra, thành phật thành thánh rồi?
Trường Tôn thị vươn cổ nhìn Tiểu Vũ, bà ta căn bản không quan tâm Vân Diệp là người thế nào, từ khi Vân Diệp không chịu gả Tiểu Vũ vào hoàng gia, bà ta liền cho rằng Tiểu Vũ chính là Hồ Mỵ Tử trong truyền thuyết, giờ nhìn kỹ lại Tiểu Vũ, chỉ thấy nàng dáng người tha thướt, ánh mắt sóng sánh, thoáng đưa mắt mà mỵ hoặc vô tận, khuôn mặt như tiên tử trong tranh, bất xác nhận nhận mười phần Tiểu Vũ là Hồ Mỵ Tử.
__________________