Hộ Hoa Đạo Quán – Chương 1325: Chương 1326: Đe dọa – Botruyen

Hộ Hoa Đạo Quán - Chương 1325: Chương 1326: Đe dọa

Tiểu Vũ vừa mới cho con bú xong, cẩn thận đặt đứa bé vào nôi, khẽ đung đưa, mặt tràn ngập dịu ngọt, nàng vừa mới qua tháng ở cữ, thân thể khôi phục không tệ, nơi này không thiếu đồ bồi bổ, nên nàng khỏe lại rất nhanh.

Trong phòng có một cái chuông bạc nhỏ vang lên, mặt Tiểu Vũ hiện vẻ quỷ dị, đợi lâu như thế, nữ nhân đáng chết đó vẫn tới.

Ấn nôi một cái, đứa bé chậm chậm trượt vào một cái ngăm ngầm ấm áp, một cái tã bọc tinh xảo khác từ ngăm ngầm trượt ra, Tiểu Vũ bế lấy cái tã bọc, nhét lại cái đuôi màu vàng không cẩn thận nhô ra, giết được nữ nhân đó không phải xem bố trí hôm nay, mấy ngày qua nữ nhân đó tới không chỉ một hai chuyến, lần này là vào sâu nhất, khả năng hiện ở ngoài tiểu viện rồi.

Hôm nay tiểu viện tử chỉ có một mình nàng, Hỏa Trú đi vào mê lâm truy tìm bọ cạp bị mất tích, thê tử của hắn ra chợ mua đồ. Địch Nhân Kiệt có công việc, không tới tối không về được. Đây hẳn là cơ hội tốt nhất của quỷ nữ nhân đó rồi.

Tiểu Vũ rời phòng, từ bóng tối thình lình ra ngoài mặt trời, Tiểu Vũ hắn hơi mạnh hai cái, khi nước mắt lèm nhèm chuẩn bị lau đi thì trên tường có một hắc y nữ tử cụt tay nhìn nàng.

Xoay người muốn chạy vào trong phòng, lưng bị trúng một cước, Tiểu Vũ ngã sấp xuống đất, tay vẫn ôm chặt tã bọc không buông, hắc y nữ tử chẳng chút thương xót dẫm lên cánh tay Tiểu Vũ, cơn đau nhói tim từ hai tay truyền tới, phải buông tã bọc ra. Hắc y nữ tử khẽ móc chân, tã bọc liền rơi vào lòng, đúng lúc này một cái đuôi màu vàng nhanh như chớp chích vào mặt hắc y nữ tử.

Hắc y nữ tử thất kinh, chỉ thấy một con bọ cạp vàng to bằng bàn tay chui ra, tốc độ rất nhanh, thoắt cái biến mất trong đống loạn thạch ở góc tường…

Hắc y nữ tử cứng người, con bọ cạp vàng đó hình dạng hung ác, trông là biết không phải thứ lành, cơn đau thoáng lan đi trên vai, mau chóng biến mất, nâng tay không thấy có gì khác thường, không hợp lý, cảm giác này có lẽ là sai lầm.

Quay đầu lại tìm Tiểu Vũ mới phát hiện nàng đã chui vào gian phòng, cửa đóng chặt, đang tựa vào ô cửa sổ cười hì hì nhìn mình, dáng vẻ cực kỳ đắc ý. Tã bọc trên mặt đất rời ra, để lộ con búp bê vải ngửa mặt lên trời, đôi mắt lạnh băng làm bằng hắc bảo thạch nhìn mình.

Không hợp lý mới là hợp lý, từ nụ cười trào phúng của Hồ Mị Tử, hắc y nữ tử biết hôm nay mình chết chắc rồi, đối diện với Hồ Mị Tử và Tân Mỵ Nhân, mình vốn không nên xem thường, lần trước bị ám khí ác độc của của chúng làm mình mất một cánh tay, hiện mình lại rơi vào tròng.

Tiểu Vũ khẽ hé môi hồng cười duyên:

– Có gì thì nói ra đi, nể tình chúng ta cùng là một loại người, ta nhất định sẽ thực hiện di ngôn của ngươi.

Hắc y nữ tử lạnh lùng nói:

– Đây vốn là quy củ, ngươi dám không tuân thủ à?

Nghe hắc y nữ tử rõ ràng đã nhận thua, Tiểu Vũ càng vui vẻ, lúc lắc ngón tay như cọng hành:

– Thiên Ma Vũ!

Hắc y nữ tử tuy ẩn thế đã lâu, nhưng thời gian qua ở Trường An luôn nghe thấy ba chữ Thiên Ma Vũ, biết chuyện năm xưa Cao Sơn Dương Tử dùng Thiên Ma Vũ điên đảo Trường An, mọi người nhắc tới Vân Diệp không thể không nói tới y có thể kháng cự Thiên Ma Vũ, không muốn biết cũng khó.

Hắc y nữ tử cực kỳ phẫn nộ, váy sa đen không gió mà lay chuyển, Tiểu Vũ thấy chuyện chẳng lành, cẩn thận đóng cửa sổ lại, chỉ để một khe hở nhìn ra ngoài.

Một luồng bạch quang từ ống tay áo hắc y nữ tử bay ra, cheng một cái đánh vào song cửa sổ, song cửa sổ làm bằng tinh cương không ngờ lõm vào rõ ràng.

Thấy hắc y nữ tử đánh một đòn lại có thanh thế ấy, Tiểu Vũ thầm lo sợ, rất lo cửa sổ không chịu nổi ả điên này phá phách, mình chẳng qua muốn ép ả tự sát thôi mà.

Hắc y nữ tử chém liền mấy phát, trường kiếm choang một cái gãy làm đôi, song cửa sổ ở giữa đã bị ả chém như cá bị lột vẩy.

Thấy ả cuối cùng đã dừng lại, Tiểu Vũ thở phào, nấp sau cửa sổ nói:

– Có giỏi chém thêm vài cái, một khí máu cuộn lên, càng tăng tốc cổ độc lan đi, thế nào, giờ thấy vai tê đi chưa?

Hắc y nữ tử tái mặt, tung mình định rời khỏi tiểu viện, Tiểu Vũ cười lớn:

– Ngươi ở lại đây đi, một khi ngươi lưu lạc nơi hoang dã, nói không chừng bị dã hán thôn phu nhặt được, cưới ngươi làm tức phụ, khi ấy ngươi chỉ có thể không ngừng sinh con cho người ta, sinh cho tới chết. Ta chẳng qua chỉ muốn ngươi nhảy Thiên Ma Vũ thôi, là cùng loại người, ta sẽ không quá vũ nhục ngươi, đợi khi ngươi già cho ngươi một kiếm toàn thây.

Hắc y nữ tử lục thắt lưng lấy ra một cây ngân châm, đâm vào vai, mặt lộ vẻ quyết tuyệt, tấm thân thạch bạch của mình sao có thể để người ta lăng nhục.

Đúng lúc châm đâm xuống, một mũi nỏ lẵng lẽ từ sau cửa sổ bắn vào sườn ả, hắc y nữ tử không hiểu nhìn Tiểu Vũ, rõ ràng mình đã sắp chết, Tiểu Vũ vì sao còn làm thế? Nhưng cảm giác tê dại từ sườn dâng lên, lúc này mới hiểu, Hồ Mị Tử lo mình chạy mất.

Nhìn hắc y nữ tử nhũn người ngã ra đất, Tiểu Vũ cao hứng vỗ tay, mở cửa phòng đi ra, nàng luôn tin vào thuốc tê của Tôn Tư Mạc.

Hắc y nữ tử gian nan muốn bò dậy, Tiểu Vũ kéo khăn che mặt của ả, nhìn khuôn mặt diễm tuyệt nhân gian, lấy ngón tay vuốt khẽ:

– Đúng là mỹ nhân! Không nhảy Thiên Ma Vũ thật đáng tiếc.

Hắc y nữ tử cắn môi, dựa vào cơn đau để mình tỉnh táo, trong miệng chạy máu đột nhiên phát ra một câu:

– Nguyên Anh xích tử, duy ngã tâm đăng, Nguyên Anh xích tử, duy ngã tâm đăng, Nguyên Anh xích tử, duy ngã tâm đăng…