– Chàng nói lão đạo đó tới từ Long Hổ Sơn?
Tiểu Vũ trầm ngâm hỏi:
– Đúng, tên ông ta là Tham Thương, chính là Long Hổ sư, trời mới biết vì sao ông ta chạy tới Trường An giả chết, còn làm trò kinh tởm như thế, nuốt giòi vào bụng là tự hạ thân phận, tự xỉ nhục bản thân, không hiểu chuyện gì xảy ra ép ông ta tới mức ấy.
Địch Nhân Kiệt lấy que trúc chọc con bọ cạp đỏ.
– Ôi, người ta nói nữ nhân sinh con sẽ trở nên ngu xuẩn, thiếp phát hiện từ khi chúng ta thành thân, chàng lại biến thành ngu xuẩn, thế này tới khi con sinh ra không biết chàng đủ trí tuệ dạy nó đọc sách không?
Tiểu Vũ gạt cái tay mò tới của Địch Nhân Kiệt đi, rất lo lắng cho tương lai gia tộc.
– Nàng nghĩ ra thì nói đi, nàng cho rằng suốt cả ngày suy nghĩ dễ chịu lắm à? Phu quân nàng ngày đêm lo lắng cho quốc gia, chẳng những tra gian tặc, còn phải tìm hắc y nữ tử, giờ còn đá Long Hổ sư hai cái, đừng có nhử ta nữa.
Địch Nhân Kiệt gạt con bọ cạp sang một bên, vùi đầu vào giữa cổ Tiểu Vũ, tham lam ngửi mùi thơm từ tóc nàng.
– Ngốc ạ, Tham Thương tới để hóa giải nguy cơ của Long Hổ Sơn, có điều họ tới nhanh quá, đoán chừng phía Trường An vừa có động tĩnh, bọn họ đã hay tin, cố ý biểu diễn màn người chết sống lại ở chợ đông đúc, chẳng hiểu họ nghĩ gì, bệ hạ đang tìm kiếm khắp thế giới người có thể cứu Hủy Tử, họ lại dám chơi trò này, chẳng lẽ họ có cách giải quyết bệnh của Hủy Tử.
Tiểu Vũ ôm ngược lại Địch Nhân Kiệt:
– Ha ha ha, ta biết nên ta mới trốn vào mê lâm, người Long Hổ Sơn chỉ muốn sống, không hại cho quốc gia, nên ta không làm khó họ.
Trường An, thậm chí cả Đại Đường đều nháo nhào, Tây Vực nhờ một trận chiến của Vân Diệp mà trở nên yên tĩnh, nhưng chỉ cần hướng về phía tây thêm chút nữa còn loạn gấp mấy lần …
Hi Đồng không lừa được ai, tiểu lâu của mình bị người ta phát hiện, chém đầu, ném từ tường thành xuống, Hi Đồng ôm đầu người nổi giận, chỉ lên thành nói, một khi phá thành nhất định giết hết người dám phản kháng.
Tự xách đao leo lên tường thành, loạn thạch bên trên ném xuống như mưa, Hi Đồng không chỗ né tránh đành bỏ chạy, còn bị người Ba Tư chế nhạo.
Đỗ Như Hối thực sự không chịu nổi nữa, chui từ phòng gỗ ra nói:Na Nhật Mộ vẫn nằm trên giường nổi giận, Vân Diệp nhíu mày đặt con vào lòng nàng:
– Con đói rồi, mau cho bú, nhi tử và khuê nữ có khác gì, đều là con chúng ta, chỉ cần nó bình an lớn lên là phúc đức.
Hoạn Nương thấy sắc mặt Vân Diệp khó cói, thở dài đỡ Na Nhật Mộ dậy, thấy Na Nhật Mộ miễn cưỡng cho con bú mới thở phào, đứa bé này ăn rất tham, nó quá đói rồi.
Na Nhật Mộ cho con bú, dần dần tiến vào vai trò người mẹ, dầu sao là cốt nhục của mình, dù nhất thời nghĩ không thông, cũng không thể bỏ mặt con mình.
– Na Nhật Mộ, nàng cả nghĩa rồi, sau này khuê nữ có giá hơn nhi tử nhiều, nhất là khuê nữ của Vân Diệp ta càng quý, ông trời ban cho chúng ta hai đứa con, vậy phải hài lòng tiếp nhận, không thể oán trách, nếu không ngay cả khuê nữ cũng không giữ được. Nàng xem con đẹp chưa, trông rất giống nàng, có điều đầu giống ta, người Vân gia luôn có cái đầu to, trẻ như vậy mới thống minh, tương lai nhất định sẽ khuynh quốc khuynh thành.
Vân Diệp nhìn con bú, vừa an ủi Na Nhật Mộ.
– Thiếp luôn muốn sinh cho chàng một nhi tử, tử tự của Vân gia ta dù sao hơi ít, trước khi thiếp thân đi, lão nãi nãi có nói, nhất định phải thêm cho Vân gia một nam đinh.
Na Nhật Mộ thút thít đáp:
– Chỗ nãi nãi không cần lo, có ta đi nói, sinh con là chuyện mừng rồi, đâu phải muốn gì có nấy? Ông trời như thế thì làm gì còn đáng tiền nữa.
Thói quen này của nãi nãi thật không còn cách nào, bà chỉ mong chạy khắp sân là tiểu tử, Lý Dung, Vân Thọ, Vân Hoan được yêu thương tới tận tim, mấy đứa tôn nữ thì không chú ý mấy, nguyên nhân vì nữ nhân của Vân gia quá nhiều.
Nghe thấy tiếng trống, Vân Diệp vội vàng về lều soái, kỵ binh phái đi hẳn đã về, thành Toái Diệp trống không làm.
Vân Diệp ngẩng đầu lên phát hiện đứng trước lều là Cẩu Tử, tên này khắp người bẩn thỉu, xem ra đã chạy trong sa mạc lâu lắm rồi.
– Hầu gia, Lưu tiên sinh bảo tiểu nhân nói với ngài, ngài phải tiến vào nước Toa Sách, giúp đám Đơn Ưng, Tiểu Miêu thu hút trọng binh của nước Toa Sách sang phía đông, nếu không khi bọn họ xông vào Đại Thực sẽ không còn đường lui.
Chuyện này Vân Diệp và Đỗ Như Hối đã dự liệu trước, hiện cần làm dựa vào kế hoạch vào nước Toa Sách, áp sát Đại Thực, ép tổng đốc Đại Thực Ưu Tố Phúc phái binh đề phòng mình đột kích, nhưu thế mới sáng tạo ra được hành lang thu hút người Đột Quyết về phía tây.