Trời ngả về phía tây, Vân Thọ và Hạ Lan từ hoàng cung đi ra, Lý Nguyên Tường vội vàng chạy tới tóm lấy Vân Thọ hỏi kết quả.
Nhìn thấy hắn, Vân Thọ mới nhớ ra là còn có chuyện đó, giật tay ra chui vào xe ngựa của mình, thúc xe chạy gấp, Hạ Lan vội đuổi theo chui vào, để lại Lý Nguyên Tường một mình đứng ở cửa cung lớn tiếng gọi với theo:
– Rốt cuộc nói thế nào?
Lý Nguyên Tường khao khát vương quốc của mình thì Vân Diệp đang đấu tranh gian khổ vì tình huống mới.
Lạc đà lần lượt quỳ xuống đất cúi đầu che dưới lớp lông, Điền Nguyên Nghĩa báo cáo lốc đen sắp tới.
Thật ra chẳng cần hắn nói, nhìn từng bước tường đèn từ chân trời đi tới, tất cả mọi người đều biết rồi.
Lốc đen sức gió không lớn, thành lạc đà hoàn toàn có thể chống đỡ, nhưng cát bụi dày đặc mới là khủng bố, điều kiện thời tiết như thế tầm nhìn cực thấp, đại quân phủ thành rất bất lợi.
Lộc Đông Tán là chuyên gia hành quân đánh trận, sao có thể dễ dàng bỏ qua thời cơ trời ban như vậy, người Thổ Phồn đã sang kia hào, hưng phấn chuẩn bị xung phong.
Người Đột Quyết ở đầu gió, mặt chúng đeo vải đen, trên hào đã nhanh chóng dựng mười mấy cái cầu, chỉ cần lốc đen tới sẽ tấn công dữ dội nhất.
– Đối phó với người Đột Quyết thuận gió dùng thuốc nổ, đối phó với người Thổ Phồn ngược gió dùng dầu hỏa, lưới sắt chuẩn bị sẵn sàng, không cho địch tới gần thành là nhiệm vụ hàng đầu.
– Trình Xử Mặc sẵn sàng đợi lệnh, lốc đen không thể kéo dài quá lâu, khi lốc đen qua đi, ta muốn ngươi lập tức xuất kích, trọng điểm tấn công người Thổ Phồn.
– Còn lại cứ theo kế hoạch trước đó mà làm là được. Thành lạc đà rốt cuộc cũng nghênh đón trận chiến tàn khốc đầu tiên rồi.
Gió lớn tuy có lợi cho cuộc tiến công của Đột Thi, nhưng cũng tạo thành tổn hại, khí giới công thành cỡ lớn căn bản không thể vận chuyển tới. Thang mây đặt vào thành lạc đà, trường thương sau cự thuẫn đâm ra dễ dàng giết người, dù là võ sĩ anh dũng tới mấy, ở trên thang cũng chẳng có nhiều chỗ mà né tránh.Đáy thành lạc đà có thể nhấc lên, khi một số dũng sĩ Đột Quyết cho rằng tìm được con đường thắng lợi, Đột Thi phát hiện người chui vào không bò ra nữa, bất kể chui vào bao nhiêu cứ như chui vào địa ngục.
Hoành đao của Đột Thi chém lên hộ giáp thành lạc đà, đốm lửa tung tóe, nhưng không gây tổn hại là bao, từng xích sắt đen xì bện lại thành giáp lớn, chính là phòng vệ của thành lạc đà.
Từng mũi trường thương như con rắn độc từ lỗ ngầm đâm ra, Đột Thi rống lớn, vứt hoành đao, nắm lấy trường thương kéo ra, trường thương rụt lại, trong lỗ ngầm có nỏ bắn ra, Đột Thi tránh được chỗ yếu hại song bị trúng vào vai phải, mũi tên xuyên qua đằng sau.
Chủ soái đích thân ra trận là đại kỵ của binh gia, Đột Thi chỉ muốn quan sát kỹ thành lạc đà ở khoảng cách gần, không ngờ thiếu chút nữa mất mạng, đám thân vệ liều mình bảo vệ Đột Thi rút lui, lòng ngổn ngang trăm bề, từ khi người Đường có thứ vũ khí biết phát nổ kia, sự kiêu dũng của tướng sĩ đã thành không quan trọng nữa, cảm giác bất lực lan tỏa toàn thân.
Nếu như Đột Thi còn có thể đột kích tới dưới thành lạc đà thì Lộc Đông Tán ngược gió như sống trong địa ngục, dầu hỏa thuận gió phun ra, cả không khí cũng như bốc cháy, nhìn gió đã yếu đi, trời từ tối đen chuyển sang sang lờ mờ, vậy mà mình tiễn công vẫn không có chút tiến triển nào.
Mũi tên bén nhọn dễ dàng xuyên qua giáp da, Thổ Phồn quá nghèo, Lộc Đông Tán tin tưởng nếu mình có trang bị như người Đường, ắt sẽ vô địch thiên hạ. Học vấn không theo kịp, kiến thức không đuổi được, sai một bước, khoảng cách ngày càng lớn. Ở Trường An tìm mọi cách hi vọng tới thư viện Ngọc Sơn một chuyến, dù kiếm được chiếu thư của Lý Nhị, lão già Lý Cương đáng ghét đó vẫn không chút nể nang từ chối ý nguyện của mình.
Ngày đó thất bại tạo thành kết quả bó tay hết cách như bây giờ, dầu hỏa của người Đường như vô cùng vô tận, chỉ cần người Thổ Phồn xông vào, lập tức mười mấy xe thủy long phun dầu ra, rồi có lửa đốt cháy dầu, chỉ biết điên cuồng lăn lộn trên mặt đất dập lửa.
Kế sách đơn giản mà hữu hiệu, Lộc Đông Tán muốn dừng cái chết vô vị này, nhưng quân lệnh không truyền ra được, khi không ngừng né tránh dầu hỏa, ông ta phát hiện người Thổ Phồn bất giác bị chia thành bốn khu riêng rẽ.
Lộc Đông Tán tuyệt vọng nhìn về phía tường thành, trong ánh sáng lờ mờ, ông ta nhìn thấy vô số máy ném đá dựng lên, không cần suy nghĩ quay đầu ngựa chạy luôn, thân vệ hơi ngẩn ra, đây là lần đầu tiên Lộc Đông Tán lâm trận bỏ chạy.
Đợi khi đạn dầu hỏa ào ào rơi xuống đầu bọn chúng mới hiểu ra, hôm nay thuận gió, đạn dầu hỏa dễ dàng bay xa hơn bình thường hai thành.
Tiếng nổ vang lên, Vân Diệp nhìn thấy quả cầu lửa cực lớn bị gió thổi tản ra bốn phía, Phạm Hồng Nhất ồm ồm nói với thuộc hạ:
– Ghi lại, sử dụng đạn dầu hỏa quy mô lớn sẽ sinh ra hiệu quả như đạn thuốc nổ.