Hộ Hoa Đạo Quán – Chương 1280: Chương 1281: Cách Mạng – Botruyen

Tải App Truyện CV

Hộ Hoa Đạo Quán - Chương 1280: Chương 1281: Cách Mạng

Bột mì lên men còn cần thời gian nữa là tâm tình con người, hiện giờ một lòng muốn phát tài đều là một số bộ lạc nhỏ, thực sự không sống nổi nữa rồi, đại quân rúc ở chỗ nhỏ tẹo, bò dê đã ăn hết cỏ, muốn kiếm mục trường khác cũng không có khả năng, thấy đã tới mùa tăng cân, bò dê lại sụt cân, lòng mục dân như có lửa đốt.

Nam nhân đi đánh trận cả rồi, sắp diệt được toàn bộ người Đường, nhưng người đằng sau chẳng vui vẻ chút nào, người Đường không phải là bộ lạc nhỏ mà giết hai vạn liền không gượng dậy được, nói không chừng sẽ có mười, hai mươi vạn người tới báo thù.

– Kẻ tin thần vương sẽ được cứu.

Một hán tử áo trắng cầm tượng thần vương, thành kính đi qua đường phố, cứ đi mười tiếng hô một câu, thấy người đói lả đi lặng lẽ để xuống một cái bánh, tiếp tục hô.

Những người ăn bánh xong cho chút sức khỏe liền miễn cưỡng đứng dậy, theo người áo trắng ra ngoài thành, sứ giả thần vương không quan tâm là nam hay nữ, già hay trẻ, vẫn cứ giữ bước tiến ban đầu, mười bước hô một câu. Chỉ có điều mới đầu có một mình hô, về sau là mấy người, dần dần cả đội ngũ đồng thanh:

– Kẻ tin thần vương sẽ được cứu.

Trưởng lão nhìn thấy cảnh này nước mắt giàn dụa, Hàn Triệt đang đâm đao vào tim ông ta, không thể để hắn làm thế nữa, nếu không sớm muộn thành Toái Diệp cũng bị vét sạch.

Đát La Tư và A Lạp Mộc Đồ bị đại quân phong tỏa, tình hình nơi đó còn tệ hơn, ở đây ít nhất còn có thể đi bắt hạn thát, dê hoặc sói hoang làm thức ăn, hai thành trì kia không thuận tiện như vậy, quân luật luôn vô tình.

Nước mắt chảy ra mau chóng bị gió nóng sa mạc thổi khô, Hạ Lỗ ít tuổi chưa hiểu Hàn Triệt làm thế ác độc thế nào, chỉ đơn thuần thấy tộc nhân có cái ăn mà vui mừng.

Bác Mã đấm lên bàn, bộ tộc đã dốc toàn lực trở giúp rồi, đại trưởng lão mỗi ngày chỉ ăn một bữa, Hạ Lỗ tham ăn hiện giờ chỉ có một cái bánh khô.

– Trưởng lão, để ta đi, chỉ lần này thôi, nếu không chúng ta không còn đường sống nữa.

Bác Mã quỳ xuống, hắn muốn dẫn thủ hạ đi cướp nước Toa Sách một lần:

– Bác Mã, ngươi là anh hùng người Đột Quyết, đừng tùy tiện quỳ xuống, thanh danh anh hùng không cho phép vấy bẩn, ngươi là chỗ dựa cuối của chúng ta, nếu đã tới thời điểm lấy thanh danh đổi lương thực, vậy để ta đi, ta già rồi, danh tiếng thối một chút cũng không sao.

Hạ Lỗ lớn tiếng nói:

Là người được lợi, bọn họ tự phát bảo vệ tài phú của mình, không ai hiểu đất đai và bò dê quý giá thế nào hơn họ, đáng để bản thân lấy mạng bảo vệ.

Từ lâu Lưu Phương được nghe Vân Diệp nói tới “cách mạng”, mới đầu không hiểu, ông ta không tin lắm, sau khi nghiên cứu tỉ mỉ hai chữ này liền run rẩy, Đại Đường không cần cách mạng, vì thứ này là tổng hợp của thiên tai, binh họa cùng tiền bạc.

Thứ mới sinh ra luôn phải thí nghiệm ở nơi khác, nghe Vân Diệp nói cái thứ các mạng này rất có tính truyền nhiễm, nên tiến hành ở Tiểu Bột Luật, Lưu Phương không đem toàn bộ thủ đoạn cách mạng ra, chỉ muốn nghiệm chứng uy lực của nó.

Tiểu Bột Luật bình tĩnh làm Lưu Phương sởn gai ốc, chẳng qua chỉ ước định với người dân sau này sẽ không còn quý tộc nữa, chỉ có thiên sứ thiện lương mặc khải giáp thống trị Tiểu Bột Luật đã làm bọn họ quên đi thù hận, cam tâm làm mèo con.

Lưu Phương biết đây chỉ là hiện tượng giả, chỉ cần có con người, cuộc sống yên bình sớm muộn sẽ bị phá vỡ, giai cấp mới xuất hiện sẽ bị giai cấp cũ cắn trả, qua vài lần, chẳng cần kẻ địch xâm nhập, đoán chừng Tiểu Bột Luật chẳng còn mấy người.

Mình truyền bá văn hóa cách mạng, Hàn Triệt truyền bá văn hóa tôn giáo cực kỳ ích kỷ, ngay Hi Đồng cũng ra sức truyền bá văn hóa cường đạo, thêm vào đủ loại tôn giáo văn hóa cũ, Lưu Phương không thấy mảnh đất này còn hi vọng gì nữa.

Sau này Đại Đường tuyệt đối không cần mảnh đất này, cho không cũng không cần, nơi này sẽ thành gốc gác của mọi tai họa, nguồn của mọi hỗn loạn, giữ nó không khác gì ôm thùng thuốc nổ.

Thành Toái Diệp có tin tức tốt truyền tới, Bác Mã dẫn năm nghìn quân càn quét phía đông giàu có của nước Toa Sách, hiện đang giao chiến kịch liệt.

Lưu Phương lần nữa gọi hết mọi người tới, chỉ sông Sa Thủy:

– Qua con sông này chúng ta sẽ vào nước Kiện Đà La, quân đội họ đang thủ vệ bên sông Thiên Lam đề phòng chúng ta, muốn đột phá không dễ, giờ thời cơ đã tới, lão phu dám nói một khi Hạ Lỗ có lương thực bổ xung sẽ nhào tới chúng ta, quân chúng ta đại bộ phận là người Đột Quyết, điểm này rất tệ, một khi hai quân va chạm nhau, rất có khả năng quân đội của chúng ta sẽ tan rã.

Đơn Ưng mất kiên nhẫn nói:

– Chúng ta không cần quốc gia này, vậy đi tiếp, theo Huyền Trang đại sư nói chiến lực người Thiên Trúc rất kém, từ có chuyện hai mươi tên cường đạo chiếm cả tòa thành, đánh bại chúng không khó gì. Cùng lắm ta và Tiểu Miêu xung trận, đánh tan bọn chúng, ta chán mảnh đất này lắm rồi.

Gần đây nghiên cứu của hắn không có chút đột phá nào, đang lúc bực bội.

– Chủ nhân, Thiên Trúc rất giàu có.

A Ba Tư nói xen vào: