– Luyên thuyên, lão phu chỉ chuẩn bị hai con ngựa, lúc đó ai mà có thời gian thu thập hành lý?
Đỗ Như Hối ba hoa một hồi, cũng là để Vân Diệp cảm thấy chút khoan khoái.
Đà thành hành quân cực kỳ tráng lệ, khắp nơi là tiếng mã phu quát lạc đà, trên nhiệt khí cầu luôn có tiếng kèn ngắn truyền tới. Chỉ cần mọi chuyện bình thường, thì mỗi khi đồng hồ cát chảy hết là tiếng kèn lại vang lên.
Gian khổ nhất chính là kỵ binh tuần tra phía trước, dù thời gian hành quân luôn là sáng sớm và tối muộn, nhưng nhiệt độ trong sa mạc thay đổi rất lớn khiến bọn họ chịu ảnh hưởng không nhỏ.
Người trên Đà thành lộ vẻ ung dung thoải mái, truyền lệnh binh nhảy từ phương cách này đến phương cách (ô vuông) khác, đại đa số quân sĩ cũng nằm dưới vải che ngủ. Quân sĩ phụ trách nước thì cứ múc nước từ thùng này sang thùng khác, tránh cho nước phát sinh mùi vị.
Na Nhật Mộ bê bụng bầu nhàn nhã dưới vải che hóng mát, Hoạn nương ngàn dặm từ Quan Trung chạy tới Bắc Đình chỉ là để chăm sóc Na Nhật Mộ. Phụ nữ có bầu cần tránh nóng, bên cạnh nàng có đặt hai đại chậu băng lớn, Vân Diệp không cho nàng ăn đồ lạnh, cho nên chỉ đành uống ô mai giải nhiệt.
– Để ta đưa ngươi về Quan Trung thì không chịu, giờ thì hay rồi, Hầu gia còn phải dẫn theo bụng bự ngươi đi đánh giặc, đến lúc chiến đấu kịch liệt ai có thể lo được cho ngươi?
Hoạn nương khẽ trách Na Nhật Mộ.
– Không cần ai quan tâm, hài tử ta sẽ sinh, tự ta có thể lo được. Trước kia khi còn trên thảo nguyên, có đầy người cũng sinh con trên đường chăn dê đó thôi. Nam hài tử phải khí phách một tí, như vậy mới có thể rắn rỏi được.
– Cẩn thận không khi về phu nhân bóp chết ngươi, vạn nhất chuyện gì xảy ra là ngươi đừng mong có đường sống.
Na Nhật Mộ hạnh phúc sờ bụng:
– Đó là chuyện sau này, phu quân ta bản lĩnh lớn sẽ đánh thắng địch quân. Đến lúc đó ta ôm hài tử vào nhà, ta không tin nàng có thể xuống tay được. Cùng lắm là cầm chổi lông gà quất mấy cái, chuyện này trước ta cũng từng bị qua. Có bản lĩnh thì nàng ấy đợi 10 năm sau hãy quất, đến lúc đó dù phu quân không quản thì hài nhi ta cũng không cho phép. Vân Mộ thật là tên vong ân phụ nghĩa, uổng công nuôi nó lớn như vậy, giờ lúc nào cũng mách phu nhân, tức chết ta thôi, về nhà phải dạy dỗ một chút. Nơi các nàng ở là một phương cách đặc biệt mở ra cho gia quyến, trên dưới một trăm phụ nữ trẻ nhỏ sống nơi đó, trên một tấm ván đang có bảy, tám đứa trẻ đang vui đùa.
Na Nhật Mộ mang bầu thích nhất là nhìn thấy trẻ nhỏ, nàng lấy ô mai thêm chút đá cho bọn chúng, được bọn chúng hết lời nịnh nọt. Đang lúc mặt trời sắp lặn, Đà thành cũng dừng lại dựng trại, trên nhiệt khí cầu bỗng nhiên vang lên một tiếng dài, Lưu Chính Vũ cụt tay hét lớn:
– Lập thành.
Đà thành vốn đang từ hàng dài, chỉ trong thời gian một nén hương đã biến thành tòa thành hình vuông, mộc liêu (súc gỗ) to lớn từ phương cách hạ xuống. Theo tiếng thét của mã phu, lạc đà thoát khỏi Đà thành liền rạp gối quỳ trên mặt đất ăn cỏ, có một số còn há mồm uống nước chảy ra từ ống trúc.
Tiếng kèn từ nhiệt khí cầu lại vang lên, chỉ có năm tiếng ngắn, có nghĩa địch nhân đã đến gần trong vòng 5 dặm.
– Bố trí hộ giáp, lập thuẫn, chuẩn bị bát ngưu nỗ, dầu lửa, hỏa dược.
Tiếng Lưu Chính Vũ được phóng theo loa truyền ra xa, về phần Na Nhật Mộ cùng với những phụ nhân dưới mái che đang tán gẫu thì lập tức chui vào trong phòng, đó là nơi an toàn nhất trong Đà thành.
Cảnh báo này đã có không dưới chục lần nên cũng không ai còn lạ, mỗi người đều vô cùng trấn định. Đám Vân Diệp, Đỗ Như Hối, Lưu Chính Vũ, Phạm Hoằng Nhất, Điền Nguyên Nghĩa thì chỉ mong địch nhân nhào lên đấu một trận, một trong số đó muốn kiểm nghiệm chiến lực của Đà thành, phần còn lại muốn kiến công lập nghiệp.
Từ nhiệt khí cầu truyền tới một tiếng dài, chính là dấu hiệu cho thấy địch nhân đã tới gần, dây cung bát ngưu nỗ đã căng, nỗ thương cũng đã chuẩn bị xong, các kỵ binh trong Đà thành cũng sẵn sàng bên vật cưỡi, bất cứ lúc nào cũng có thể xông ra khỏi thành tác chiến.
Vân Diệp cũng đã mặc xong chiến giáp, đứng trên đài chủ soái cầm ống nhòm nhìn địch quân đang tiến lại gần, thậm chí y còn thấy rõ cả khuôn mặt dữ tợn của người Đột Quyết.
Địch nhân đến cũng không nhiều, chỉ cần nhìn bụi bốc lên sau chiến mã cũng biết số lượng không quá 3000, đây chính là tìm chết, cho nên y chuyển hướng nhòm sang tòa núi nhỏ, quả nhiên trên đó đứng rất nhiều người, phỏng chừng đều là nhân vật trọng yếu của Đột Quyết, muốn tới nơi này xem Đà thành.