Hộ Hoa Đạo Quán – Chương 1269: Chương 1270: Cái chết của Uyên Cái Tô Văn (1) – Botruyen

Tải App Truyện CV

Hộ Hoa Đạo Quán - Chương 1269: Chương 1270: Cái chết của Uyên Cái Tô Văn (1)

Thì ra một người Hồ nổi điên, cầm đao chém người lung tung, Địch Nhân Kiệt rút Yến sí nỏ ra, chắn giữa người Hồ và bách tính.

Người Đường thích náo nhiệt vướt quá trân trọng sinh mệnh của mình, thấy có người ngăn người Hồ liền dừng lại, nghểnh cổ lên nhìn.

Người Hồ kia cười ha hả, loan đao trong tay bay múa loạn xạ, bên cạnh không có kẻ địch, nhưng hắn lại như đang dốc sức chiến đấu, có sáu bảy người trên mặt đất, trong đó có một Hồ cơ đã đầu một nơi thân một nẻo, số còn lại hô cứu mạng trong vũng mãu, Yến sỉ nỏ trong tay Địch Nhân Kiệt vang lên, ba mũi tên ghim vào mặt hắn.

Địch Nhân Kiệt xuống ngựa, tới trước thi thể người Hồ, xoay đầu hắn lại, nha dịch vội vàng chạy tới đưa người bị thương tới y quán chữa trị, bản thân hắn đi vào cửa hiệu người Hồ đó.

Mùi máu tanh ngày càng nông, trong sân thi thể ngổn ngang, toàn là nữ nhân và trẻ nhỏ, đều là người Hồ, hung thủ vô cùng tàn nhẫn, nhiều vết thương là có sau khi chết, miệng mỗi người đều bị buộc một quả hạch đào, rất quỷ dị.

Mười bảy cỗ thi thể, bên trong phòng còn có hai thi thể người già, khi Địch Nhân Kiệt đếm xong thi thể thì người của Đại lý tự cuối cùng cũng tới.

– Người Hồ này đột nhiên nổi điên, giết hết cả nhà, sau đó xông ra đường chém người, nếu không có thừa nghị lang, hậu quả khó lường.

Địch Nhân Kiệt lắc đầu, đi tới vén y phục người Hồ lên, quả nhiên có dấu vết dây thừng, thương xót vuốt mắt hắn:

– Hắn không giết người nhà, hung thủ là kẻ khác, ta đoán tên hung thủ đó buộc người Hồ này ở cột bên cạnh, bịt miệng hắn, sau đó để hắn nhìn thấy người nhà bị ngược đãi tới chết, đợi sau khi người Hồ mất lý trí, hung thủ mới cởi thừng ra, cho hắn một thanh đao, người Hồ mất lý trí mới ra ngoài cầm đao chém người, trúng bẫy của hung thủ.

– Địch Xuân, về nói với phu nhân, bảo mấy ngày tới ta không về nhà.

Địch Nhân Kiệt xòe bàn tay bóp chặt ra bảo Địch Xuân, hít sâu một hơi, nói với thuộc hạ:

– Chúng ta kiểm tra lại hiện trường lần nữa, không bắt được tên hung thủ điên cuồng này không thôi.

– Địch lang quân, chúng ta phá vụ án thần binh đi, chẳng qua là chết mấy người Hồ thôi mà, đây là chuyện của huyện nha Trường An và hình bộ, không liên quan tới Đại lý tự.

Một vị chưởng cố khuyên, vượt quyền ở bất kỳ đâu cũng không được hoan nghênh, đây là đại kỵ chốn quan trường.

Địch Nhân Kiệt phẩy mấy tờ giấy trước mặt chưởng cố:

Hiện nhà bọn họ bị đại quân vây khốn, Uyên Cái Tô Văn và Vinh Hoa ngồi trong phòng đưa mặt nhìn nhau.

– Bọn chúng không có chứng cứ, chỉ suy đoán mà t hôi.

Hai con mắt của Uyên Cái Tô Văn như có lửa:

– Tô Văn, chúng ta hiện không phải ở Bình Nhưỡng, thiếp biết trong lòng càng có ủy khuất, chúng ta nhẫn nhịn vì tương lai của con, chỉ cần nó vẫn là Cao Ly vương, sớm muộn cũng có ngày Cao Ly phục quốc.

– Hiện là lúc Đại Đường mạnh nhất, chẳng phải chàng phán đoán kẻ chiến thắng cuối cùng trong cuộc đại chiến này là người Đường sao? Vì sao còn làm chuyện vô nghĩa.

Uyên Cái Tô Văn nhắm mắt lại:

– Trong lòng ta có một ngọn lửa, nếu không phát tiết ra, ta sẽ bị nó thiêu chết. Vinh Hoa, nàng không cần ở đây, phong hiệu của nàng khác ta, nàng là quận phu nhân, không nên sống thế này. Mai rời đi tới phủ của mình đi, chăm con cho tốt, ta đã thu hút hết sự chú ý của người Đường tới đây rồi, Cao Kiến Vũ phải chết, bọn ta là sỉ nhục của Cao Ly, chỉ có bọn ta chết rồi thì Cao Lý mới đứng dậy được, bất kể bao lâu.

– Vinh Hoa, ta không cam tâm, Cao Ly bị hủy trong tay ta, vậy để con ta gây dựng lại, đó là trách nhiệm của chúng ta, còn tội nghiệt, ta sẽ dùng máu tươi đền bù.

– Khi chết đừng để bản thân quá thống khổ.

Vinh Hoa nói xong nằm lên đùi Uyên Cái Tô Văn, đặt tay hắn lên ngực mình:

– Sờ cho kỹ nhé, đừng để kiếp sau nhầm.

– Không nhầm được, thân thể nữ nhân khác ta chỉ nhìn trong mắt, còn thân thể nàng ta ghi nhớ trong tim, kiếp này nợ cho ta kiếp sau trả lại.

Uyên Cái Tô Văn giúp Vinh Hoa chỉnh lại vạt áo, cúi đầu hôn lên cái trán sáng trắng của nàng.

– Chàng chưa bao giờ nợ thiếp cái gì, nếu không bị thiếp liên lụy, chàng đã không gặp phải tên ác ma Vân Diệp. Nếu không vì con chúng ta thì chàng không cố sống lâu như vậy, nếu phải trả nợ thì đó là thiếp.

– Ở cầu Nại Hạ đừng đợi thiếp, thiếp khả năng sẽ sống rất lâu, nơi đó quá lạnh quá cô đơn, thiếp không muốn chàng chịu khổ nữa.

Uyên Cái Tô Vân không đáp mà cúi đầu nhìn Vinh Hoa, một giọt nước mắt máu chảy ra, rơi lên trán nàng, như dấu son, vô cùng rực rỡ.