– Vân hầu, nếu lần trước cho lão phu binh sĩ của mình thì nói không chừng lão phu đã thấy thần sơn rồi, không cần đi lần thứ hai.
Viên Thủ Thành xin kính râm Vân Diệp không cho, binh sĩ nhà mình còn không đủ dùng, ai quan tâm tới đám lão đạo.
– Binh sĩ của ta để tác chiến, không phải để dò đường, tìm thần tiên, đây là chuyện tư, sao có thể lấy tài phú quốc gia cho ông tùy ý phung phí.
Một lão đạo tựa hồ rất tức giận, lão tổ tông của mình bị Vân Diệp không coi ra gì, định phát tác, bị Viên Thủ Thành áp xuống.
Sông băng dài tới hơn trăm dặm, mặt băng làm ánh mặt trời chiếu thủng lỗ chỗ, một số ao nhỏ chứa đầy nước thành thấu kính lồi, Vân Diệp cho tay vào thử, phát hiện nước ấm, liền rửa mặt, bảo mọi người nghỉ ngơi.
– Vân hầu, chúng ta mới đi chưa tới hai canh giờ, nên đi nữa, tranh thủ trước khi trời tối đi hết sông băng.
Đạo sĩ kia cuối cùng cũng tìm được cơ hội chế nhạo Vân Diệp.
Lười nói với bọn ngốc, Vân Diệp lấy trên lưng một tấm da gấu, trải ra, bảo lão binh chuẩn bị đồ ăn nóng, trong hoàn cảnh ác liệt này, hao sạch thể năng của mình là tự sát.
Trong cháo cho bơ và sữa, mùi vị cổ quái, nhưng nhanh chóng bổ xung nhiệt lượng, bơ còn đề phòng môi khô, khó ăn, nhưng là bảo bối không thể thiếu trên cao nguyên.
Vân Diệp không bài xích vị bơ, Lưu Tiến Bảo cũng không bài xích, khi ở trên thảo nguyên, hắn và Vân Diệp đã ăn không ít, đám lão binh thì chưa bao giờ bận tâm bỏ vào miệng cái gì, chỉ cần ăn được là được. Vô Thiệt giống Lưu Tiến Bảo, thích bơ, ông ta nghiên cứu trà đạo cho không ít thứ này.
Người Vân gia chẳng hề gì, chỉ có Viên Thành Thủ và bốn tên đạo sĩ không chịu nổi, nghe Vân Diệp nói phải uống, đành nhấp ngụm nhỏ một, thi thoảng phát ra tiếng nôn ọe.
Ăn xong bữa trưa, đoàn người đi tiếp, đường trở nên khó đi, khắp nơi là thác băng lớn, Vân Diệp nhìn thấy hạn thát không ngừng ra vào tảng đá đen, liền leo lên, giữa băng tuyết thấy khắp nơi là tuyết liên màu lục nhạt, chưa tới tuổi, nên không thấy nó nở, có điều dùng làm thuốc thì như thế này đã là tốt lắm rồi.
Tuyết liên mọc bốn năm năm mới nở hoa, đối với phụ nhân mà nói là thuốc bổ, Vân Diệp lấy dao cắt tuyết liên cho vào ba lô, mang về cho Na Nhật Mộ dùng.
Lưu Tiến Bảo là người thông minh, thấy hầu gia động thù là cũng ra tay, hắn nhanh hơn Vân Diệp nhiều, một lát đã hái cả đống. Vô Thiệt cũng hái một cái, cho vào mồm nhai rồi nhổ đi, nói với Viên Thủ Thành:
– Đúng là không tệ, nhưng dược tính hàn, hẳn là thuốc dành cho phụ nhân dùng.
Chẳng thèm ở chung cùng hoa cỏMột mình xinh đẹp đứng một nơi
Cớ gì không để người thưởng thức chứ
Thâm sơn cùng cốc hay lắm sao?
Vân Diệp ngẩng đầu hát, tiếng ca truyền đi rất xa, làm đám hạn thát giật mình thò đầu nhìn.
– Vân hầu, đây là hiểm địa, chúng ta không nên ở lâu, năm ngoái gặp phải tuyết long ở nơi này đấy.
Viên Thủ Thành cảng báo:
Vân Diệp cười không đáp, thấy mọi người đều hái mấy bông tuyết liên mới đi tiếp, rừng tùng hai bên thấp dần, cũng thưa thớt hơn nhiều, đi tiếp nói không chừng chỉ có bụi cây.
Một con gấu lấy lưng cọ vào cây không coi ai ra gì, người béo tốt, chứng tỏ tháng này ăn uống không tệ, chắc không công kích người. Khi tuyết tan rất nhiều thi thể động vật bị đông lạnh nửa năm lộ ra, đủ cho nó ăn no, huống hồ năm ngoái Viên Thủ Thành để lại hơn bốn mươi thi thể.
Nhặt được ngọc thạch đúng là chuyện làm người ta vui sướng, ngọc thạch trong suốt to bằng nắm đấm, nắm trong tay thấy âm ấm, Vân Diệp vui vẻ cho vào ba lô của Lưu Tiến Bảo.
Sắc mặt Viên Thủ Thành rất khó coi, mình đi tìm thần tiên, còn Vân Diệp như đi du xuân. Có điều hình như mình đi không đúng lúc thật, lần trước tới chỗ này đã mất mười mấy người, còn hiện giờ chẳng những không có nguy hiểm, còn hái được thảo dược, nhặt được ngọc thạch. Uy hiếp lớn nhất là con gấu gãi lưng lúc nãy, cùng con chim ưng lớn không ngừng bay lòng vòng trên trời.
Loại ưng này cực lớn, hai cánh giang ra tới một trượng (~3.3m), nặng sáu bảy chục cân, dê cũng bị nó dễ dàng xách lên. Hi vọng lớn nhất của Vân Diệp là bắt được hai con ưng nhỏ mang về nuôi.
Người Trường An toàn chơi diều hâu, mình không biết chơi, mượn tạm một con của Trường Tôn Xung, bị nó lấy cánh vả vào mặt, nửa tháng trời không thể ra ngoài, thành trò cười trong đám hoàn khố.
Nếu như mình kiếm hai con nham ưng về, lúc đi săn không để nham ưng bắt con mồi, chuyên môn đi bắt chó săn của người khác, xem đám khốn kiếp đó còn dám cười chuyện cũ của mình không?
Hàn Triệt có hai con chim ưng như thế, tiếc là mình thả mất rồi, có điều mảnh sắt khống chế chim ưng vẫn còn, nói không chừng có lúc dùng đến.