Hộ Hoa Đạo Quán – Chương 1248: Chương 1249: Quân thần đối đáp – Botruyen

Tải App Truyện CV

Hộ Hoa Đạo Quán - Chương 1248: Chương 1249: Quân thần đối đáp

Sáng hôm sau Ngụy Trưng đeo hoành đao đứng gác ở cổng Trường Lạc, lão già sức yếu, đứng một lúc đã toát mồ hôi, ho không ngừng.

Bất kể người khó chịu ra sao, Ngụy Trưng đều đứng gác, chưa hết một buổi sáng, ông ta đã chặn lại hai vị công chúa, ba huân quý, mười mấy tên hoàn khố nghênh ngang thúc ngựa ra ngoài thành, cuối cùng còn có hai đứa bé, một hòa thượng.

– Ngụy gia gia, tiểu tử không nghịch ngợm nữa, người tha cho tiểu tử một lần đi.

Vân Thọ hôm qua tới nhà Trình Giảo Kim chơi, hôm nay dẫn Hạ Lan ngồi xe ngựa vào cổng nam, hai đứa bé cãi nhau trong xe, Vân Thọ nổi giận ném ấm trà ra ngoài, không ngờ gặp phải Ngụy Trưng.

– Phạt đứng nửa canh giờ, nguôi giận rồi hẵng đi.

Ngụy Trưng xoa cái đầu tròn của Vân Thọ, nó đành cùng Hạ Lan đứng dựa lưng vào tường thành, mặc cho người qua lại nhìn.

Ba vị huân quý thì chẳng nóng vội, cung kính hỏi thăm Ngụy Trưng xong đứng bên chờ xử lý, đồng liêu bao năm, biết nói gì cũng vô ích.

Một tên hoàn khố mới tới Trường An vừa chửi một câu liền bị đám bạn đè ra đất đánh một trận, đánh xong còn bị Ngụy Trưng thêm vào tội danh đánh nhau, cầu xin mãi không được, lòng thầm chửi rủa, mình ăn no rửng mỡ mới đi cửa Trường Lạc.

Hòa thượng tỏ ra bình tĩnh, đứng đó ai cũng khen phong thái tốt, tăng y xanh nhạt mặc trên người, nếu không trọc đầu thì ai cũng cho rằng là thế gia công tử. Tội danh của hắn là mang quá nhiều tiền, kiểm tra xong xác định không có vấn đề mới cho đi.

Trong thoáng chốc đó, hòa thượng tuấn tú đã cũng hai vị công chúa cách cửa sổ xe nói chuyện vô cùng vui vẻ.

– Điện hạ còn chưa biết, ở trên thảo nguyên bao la, tới mùa xuân đẹp tới mức làm người ta ngạt thở, hoa tươi nở rộ, cừu dê trắng muốt, cỏ non tận tình sinh trưởng dưới trời xanh, mục dân hát ca dao, sự an nhạc nơi đó làm bần tăng một dạo muốn phạm giới, không về Trung Nguyên nữa, chỉ muốn ở lại cho tới giấc ngủ dài.

– May mà Phật tổ từ bi, bần tăng nhìn thấy tòa miếu vàng son lộng lẫy, hùng vĩ tráng lệ, đó mới là phật quốc. Bầng tăng biết, có tăng tất nhiên có miếu, có bồ tát tất nhiên cần đạo tràng, nên bần tăng hạ ý nguyện muốn xây dựng đạo tràng phật quốc hùng vĩ ở thảo nguyên, khấn bá cho những người thiện lương khảng khái kia.

Trong xe truyền ra một giọng nữ lười nhác:

– Hòa thượng thanh tú ngươi không ngờ lại là đệ tử của Huyền Trang đại sư, muốn hóa duyên vậy hãy giải thích phật pháp cho tỷ muội ta, nếu giải thích thông, sẽ giúp ngươi hoàn thành ước nguyện.

– Hướng thế nhân truyền bá phật pháp cũng là trách nhiệm tăng nhân của Biện Cơ.

Hòa Thượng chắp tay, cung kính đáp: – Ngươi quan tâm tới thanh danh sau khi chết vậy sao?

– Tất nhiên, cả đời thần không bận tâm tới tiền tài, không để ý tới quan chức, ngược lại cực kỳ để ý tới thanh danh, hổ chết để lại gia, lão thân muốn để lại tấm da tốt, có gì không được?

Ngụy Trưng vẫn bình thản nói:

– Ngươi muốn để lại thanh danh tốt trẫm không cản, chỉ muốn hỏi bao năm qua ngươi kiệt lực bảo hộ sĩ tộc Sơn Đông là sao, dưới thanh thiên bạch nhật, đừng nói lời ma quỷ nữa.

Lý Nhị gần như rít lên từ kẽ răng:

– Ha ha ha, đúng là có chút lòng riêng, song làm thế thần chẳng có lợi gì, thần lại muốn hỏi bệ hạ, hiện quyền lực của bệ hạ đã tới đỉnh cao, nói một lời có thể khiến giang sơn biến sắc, bốn biển chấn động, nhưng lòng bệ hạ có yên ổn không?

– Trẫm là thiên tử, có quyền lực vô thượng thì có gì không được? Lão thất phu, ngươi luôn tìm mọi cách ngáng chân trẫm, đáng hận.

– Bệ hạ, tuấn mã thoát cương không phải tuấn mã nhanh nhất.

– Trẫm là thần long, ở chín tầng trời làm mưa gió, cầm lôi điện quất thế nhân.

Ngụy Trưng ngẩn ra, giang tay nói:

– Bệ hạ tất nhiên là thần long, dám hỏi bệ hạ đám kiến bọ nhân gian có phải dù bệ hạ giáng sương giá hay bão tố đều phải vỗ tay khen ngợi? Mấy năm trước bệ hạ nói nước có thể chở thuyền cũng có thể lật thuyền, thần vô cùng vui mừng. Hiện bệ hạ thành thần long nuốt mây phun khỏi, có thể khiến thế nhân phải làm sao ý chỉ của mình?

– Nếu bệ hạ đã là thần long chín tầng trời thì nước nhân gian không cản trở gì được bệ hạ nữa, thần không còn gì để nói, thần chỉ mong làm chức này tới chết, nếu chết rồi cũng không mong có mộ, xin đốt thần thành tro, rải ở cổng thành, có lẽ khi địch tới, u hồn của thần còn kéo chân được một tên địch.

– To gan, ngươi dám nguyền rủa Đại Đường diệt quốc.

– Nếu bệ hạ cứ tiếp tục cố chấp, không nghe can gián, họa vong quốc sớm muôn cũng tới, nếu không phải dị tộc vào thành thì cũng là hương nông nổi dậy. Bất kể thế nào, thần sống là thần tử Đại Đường, chết làm ma Đại Đường, bệ hạ yên tâm, thần không nguyển rủa nó đâu, vì quốc gia này có mồ hôi nước mắt của thần.

– Đến giờ rồi, xin bệ hạ quay về, thần còn đi canh cổng.

HẾT

__________________