Suối nước biến thành suối phun, sơn cốc biến thành hố lớn, đó là biến hóa Vân Diệp mang tới, cầm ngọc bội hướng về phía mặt trời xem, không thấy gì cả, có lẽ góc độ không đúng, chơi một lúc rồi thúc ngựa đi tiếp.
Vượng Tài đứng bên sườn núi hí lên với đàn ngựa ở chân trời rồi đuổi theo Vân Diệp, bắt đầu kiếm cái ăn trong túi, với nó mà nói kỳ động dục đã qua, cuộc sống quay lại quỹ đạo cũ.
Ngũ lễ tư mã đem nhất cử nhất động của Vân Diệp viết vào tấu chương, phái tâm phúc ngày đêm đưa tới Trường An, miêu tả biến hóa của sơn cốc cực kỳ đặc sắc:” Ngày mùng ba, Vân hầu đào suối, lát sau thủy long vọt cao mười trượng, đất sụt ngàn xích, có u hồn gõ trống, lại có thần tiên hiển thánh, khi mặt trời mọc, mọi thứ an định. Viên sư nói, nơi này phong thủy tuyệt thế, muốn chôn nơ này, Vân hầu nói, nơi này mà mộ ngựa mà thôi..'
Lý Nhị cầm mật tín xem ba lượt, lại lấy tấu chương của quan viên địa phương Lan Châu báo lên, bên trên có viết huyện Kim Thành có địa chất nhỏ, rồng trở mình làm bách tính thất kinh, lập tức ổn định lại.
– Mộ ngựa? Cũng thoải mái thật đấy, thế cũng tốt, Bạch Ngọc Kinh nói cho cùng là hoa trong gương, trăng trong nước, hủy đi cũng không có gì đáng tiếc, chỉ tiếc phong thủy tuyệt địa lại biến thành mộ ngựa.
Vân Diệp đặt ngọc bài theo góc độ ánh mặt trời, xem có biến hóa kinh người gì, dưới hố lại đào được ngọc bài, do ai đặt? Mặt trời chiếu lên ngọc bài, ba cái đầu tiên đều có bóng chiếu ra, chỉ cái cuối không có gì, quái lạ. Vô Thiệt chưa từ bỏ, điều chỉnh góc độ lần nữa, vẫn không có gì. Vân Diệp đưa hết ngọc bài cho ông ta:
– Ông thong thả nghiên cứu, tìm ra chỗ nào khác biệt nói với ta một tiếng là được, đại quân sắp vào thành Sa châu, sự vụ phức tạp, ta không có thời gian chú ý thứ này.
Y phủi tay xong bỏ lại một mình Vô Thiệt run run cho ngọc bài vào túi, cẩn thật cất trong lòng, sau đó bảo với Tiểu Miêu:
– Dám tới gần lều vi sư, giết không tha.
Đại quân không vào Sa châu, đó là thông lệ, khi hoàng triều Lý thị diệt cha con Tiết Cử, các họ Trương, Tác, Tào, Âm, Lệnh Hồ đã dùng chiến công đổi lấy điều kiện đại quân không vào Sa châu, mỗi năm Sa châu cũng tiến cống cho Trường An, thực tế không chỉ Sa châu bị những đại tộc này khống chế, mà cả Túc châu, Lương châu đều thế, đây là mối họa lớn.
Hà Tây là hành lang trọng yếu vào An Tây, Bắc Đình, với tính bá vương của Lý Nhị sao có thể để lại mối họa này, Vân Diệp tới Bắc Đình, nhiệm vụ trọng yếu nhất là diệt trừ ẩn họa.
Đại quân thay phiên của Tô Địch Phương cũng đang chậm rãi tới gần Sa châu, trong thời gian ngắn đất Hà Tây có bảy vạn quân, đây là lực lượng đủ diệt quốc. Vân Diệp không tin đại gia tộc đứng đầu là Lệnh Hồ Chu thứ sử Sa Châu có cách nào phản kháng được.
Quan viên thay thế Lệnh Hồ Chu đang ở hậu doanh, chỉ cần đại quân diệt năm họ lớn kia, bọn họ lập tức tiếp nhận chính lệch địa phương.
Lý Nhị hiện giờ thấy trên mặt đất có cục đá vướng chân cũng khó chịu, làm sao cho người ta cát cứ trên lãnh thổ của mình, Lý Nhị chưa bao giờ cho rằng văn thư năm xưa ký kết có lực ước thúc gì, giận mấy nhà này không biết tiến lui.
Lệnh Hồ Chu dẫn một đám người mặt như tro tàn từ trong thành đi ra, miệng không ngừng lẩm bẩm:– Ta biết thế nào cũng có ngày này mà, ta biết thế nào cũng có ngày này mà.
Vân Diệp phất tay, một đội kỵ binh xông tới, tiếng kêu thảm vừa vang lên đã tắt ngúm, đợi bụi đất lắng xuống, những người kia đã biến thành tử thi.
Ngũ lễ tư mã mặt lạnh tanh tới đếm xác thống kê, phát hiện còn có cái tên chưa bị gạch đi, liền lần nữa lệnh gõ trống, danh sách này hôm qua đã giao cho Lệnh Hồ Chu một bản, là danh sách giết người.
– Đại tướng quân, còn thiếu bảy người, đám người này vì tính mạng của bản thân mà bấp chấp tính mạng cả nhà, xin Đại tướng quân hạ lệnh cho ti chức vào thành lùng sục.
– Lão Phạm, đây là ý chỉ của bệ hạ, chúng ta không làm trái được, đạt được mục đích là quan trọng nhất, đừng giết người quá nhiều, sau đả kích luôn là vỗ về.
Phạm Hồng Nhất chắp tay vâng lời, đại đội giáp sĩ từ bốn phương tám hướng vào thành.
Vân Diệp xuống ngựa, ngồi trên ghế đợi tin, thảo nguyên sơ xuân vô cùng khô ráo, máu thi thể chảy ra mau chóng bị đất hút hết, không có mùi máu tanh quá nồng truyền tới.
Chưa tới trưa thì Phạm Hồng Nhất đã mang bảy cỗ thi thể tới, mang sổ cho Vân Diệp xem, Vân Diệp hỏi:
– Giết bao nhiêu.
– Theo lời dặn Đại tướng quân, không để liên lụy quá nhiều, chỉ chém ba bảy người.
– Báo lên đi, mời thứ sử Sa châu bắt đầu an dân, ba ngày sau đại quân xuất phát.
– Vâng.
Vốn chỉ cần phái vài tên cai ngục tới là xong việc, Lý Nhị lại muốn đại quân tới làm, thực ra là để trút hận thôi.
__________________