Hộ Hoa Cao Thủ Tại Đô Thị – Chương 953: Không có đầu óc thì đổi vị trí. – Botruyen

Tải App Truyện CV

Hộ Hoa Cao Thủ Tại Đô Thị - Chương 953: Không có đầu óc thì đổi vị trí.

Người này khoảng bốn mươi, tướng mạo bình thường nhưng mặt mũi bóng loáng, có
lẽ bình thường ăn uống rất tốt.

– Ngu ngốc.

Hạ Thiên mắng một câu, sau đó hắn đi vào một gian phòng, bên trong có bốn năm
người, ba người trong số đó là Kiều Tiểu Kiều, Kiều Phượng Nhi và Kiều Hoàng
Nhi.

– Sao anh lại đến đây?

Người đầu tiên phát hiện ra Hạ Thiên chính là Kiều Phượng Nhi, nhưng điều này
cũng là bình thường, nàng là vệ sĩ, tất nhiên phải liên tục chú ý những người
tiếp cận Kiều Tiểu Kiều.

Kiều Tiểu Kiều cũng phát hiện ra Hạ Thiên, nàng có chút kinh ngạc, nàng đứng
lên rồi khẽ hỏi:

– Chồng, sao anh đến đây?

– Anh cùng chị Mộng ăn cơm ở bên kia, nghe được bọn em nói chuyện, vì vậy đến
đây xem thế nào.

Hạ Thiên trả lời, sau đo hắn nhìn hai người khác trong gian phòng rồi buồn bực
hỏi một câu:

– Vợ, em đến đây làm gì vậy?

– Chồng, chúng em mời một vài người phòng đầu tư và phòng du lịch huyện Mộc
Dương một bữa cơm, khi chúng em rời khỏi khách sạn thì anh và chị Mộng còn
chưa ngủ dậy, vì thế mà không gọi mọi người dậy. Bây giờ mọi người đã ăn xong,
nhưng trưởng phòng Trình phòng đầu tư vừa nhận được điện thoại nói có vị khách
quan trọng đến đây, vì vậy anh ấy phải ra nghênh đón, có lẽ sẽ về ngay…

Kiều Tiểu Kiều khẽ giải thích với Hạ Thiên, vừa nói xong thì có vài người đi
vào phong, vì vậy nàng chuyển lời:

– Chồng, trưởng phòng Trình đã quay lại.

Kiều Tiểu Kiều quay đầu nhìn về phía vài người ngoài cửa, nàng đang định mở
miệng thì có người đã nói trước.

– Ai cho cậu vào đây? Ai? Cậu biết đây là đâu không? Đi ra ngay.

Người đàn ông trung niên tức giận quát Hạ Thiên, người này thấy Hạ Thiên tức
giận cũng bình thường, vì thực tế hắn chính là người trước đó vài phút muốn Hạ
Thiên xin lỗi Viên Thế Tài.

– Trưởng phòng Trình, anh hiểu lầm rồi, dây là chồng tôi…

Người đàn ông trung niên chính là trưởng phòng Trình phòng đầu tư huyện Mộc
Dương, Kiều Tiểu Kiều cũng không biết vừa rồi hai người có xung đột, nàng
tưởng là hiểu lầm, vì vậy mới mở miệng giải thích. Tuy nàng không quan tâm đến
loại quan chức bé hạt vừng này, nhưng vấn đề là chức quan của đối phương tuy
nhỏ nhưng thực quyền lại lớn, nàng muốn có được quyền đầu tư ở Thanh Phong Sơn
thì thật sự không thể đắc tội với loại quan viên này, nếu không sẽ rất phiền
toái.

– Kiều Tiểu Kiều, cô nói tên này là chồng mình?

Trưởng phòng Trình không đợi cho Kiều Tiểu Kiều nói hết lời, hắn cắt ngang:

– Như vậy tôi khuyên cô nên đổi chồng.

Kiều Tiểu Kiều nghe như vậy thì vẻ mặt trầm xuống:

– Trưởng phòng Trình, tôi tôn trọng ông, hy vọng ông tôn trọng tôi, ông không
thấy những lời nói như vậy là quá đáng sao? Tôi có đổi chồng hay không thì
hình như cũng không đến lượt trưởng phòng Trình phải xen vào.

Lúc này trưởng phòng Trình cười lạnh một tiếng nói:

– Kiều tiểu thư, chồng cô không hiểu chuyện, cô cũng không hiểu chuyện sao?
Hừ, cô là thanh niên, tôi cũng không muốn dạy bảo các người, nhưng tôi nói cho
cô biết, cô có đổi chồng hay không, tôi chẳng xen vào, nhưng nếu cô không đổi
thì nên trực tiếp quay về Giang Hải, huyện Mộc Dương chúng tôi không chào đón
các người, Thanh Phong Sơn cũng không hoan nghênh các người.

– Thằng ngu này muốn ăn đòn sao?

Hạ Thiên rất mất vui, thằng này dám nói vợ mình không hiểu chuyện, đúng là
muốn lên dĩa tế cờ.

– Chồng, không đáng tức giận với loại người này.

Kiều Tiểu Kiều dịu dàng khuyên Hạ Thiên một câu, sau đó nàng nhìn cục trưởng
Trình:

– Chúng tôi có hiểu chuyện hay không, cũng chẳng đến lượt trưởng phòng Trình
dạy bảo. Còn nữa, theo tôi biết thì huyện Mộc Dương cũng khong phải nhà của
trưởng phòng Trình, chỗ này có chào đón chúng tôi hay không, chẳng đến lượt
trưởng phòng Trình đứng ra lớn lối. Tôi chiêu đãi ông, điều này là nể mặt ông,
nếu ông đã không biết sĩ diện, cũng không biết sử dụng cái đầu, tôi sẽ nói cho
ông rõ, tôi không đổi chồng, nhưng nếu đầu óc của ông không đổi, vị trí của
ông sẽ đổi.

– Ơ, hình như cơn tức của cô cũng không nhỏ, cô uy hiếp tôi sao?

Trưởng phòng Trình cười ha hả:

– Tôi đây không sợ uy hiếp, tôi nói cho các người biết, đường tưởng có tiền
thì thích làm gì cũng được, bây giờ đầy kẻ có tiền, cô không đầu tư thì sẽ có
người khác đầu tư, còn vị trí của tôi có đổi hay không, đây cũng không phải
chuyện cô có thể quyết định.

– Trưởng phòng Trình, chỉ những lời này cũng đã nói rõ ông không đủ tư cách
làm một trưởng phòng đầu tư, tôi thấy ông nên về nhà làm ruộng thì thích hợp
hơn.

Kiều Tiểu Kiều hừ lạnh một tiếng, sau đó nàng quay đầu nhìn Kiều Phượng Nhi và
Kiều Hoàng Nhi:

– Hai đứa đi tính tiền, chúng ta về.

– Vâng, Kiều tiểu thư.

Kiều Phượng Nhi và Kiều Hoàng Nhi lên tiếng, sau đó đứng lên rời khỏi phòng,
rõ ràng là đi tính tiền.

– Chắc hẳn đây là Kiều Tiểu Kiều tiểu thư nổi tiếng là thiếu nữ thiên tài
thành phố Giang Hải?

Lúc này Viên Thế Tài mới mở miệng, giọng điệu bình thản, còn duỗi tay phải với
Kiều Tiểu Kiều:

– Tôi là Viên Thế Tài, cha tôi đã nhắc về cô, nói cô là niềm kiêu ngạo của cả
tỉnh Bình Hải, còn nói năng lực của Nhị bá cô rất mạnh, có ông ấy thì tỉnh
Bình Hải cũng yên ổn hơn. Cũng vì có Nhị bá của cô mà nhiều chuyện cha tôi
không cần xem xét quá chặt.

– Thì ra là công tử của bí thư Viên, thật xin lỗi, tôi không có thói quen bắt
tay với người khác.

Kiều Tiểu Kiều không bắt tay với Viên Thế Tài, tuy đối phương nói không rõ
ràng nhưng khoảnh khắc sau nàng đã phân biệt được thân phận của đối phương.
Người cha trong miệng của Viên Thế Tài không thể là ai khác mà chính là bí thư
mới đến nhận chức ở tỉnh Bình Hải, là Viên Lam Quang. Lúc này Kiều Tiểu Kiều
đã hiểu vì sao trưởng phòng Trình kia lại kiêu ngạo như vậy, rõ ràng vị trưởng
phòng kia đã dựa lưng vào đại thụ, có công tử của bí thư tỉnh ủy cho chỗ dựa,
hắn cần gì phải quan tâm đến Kiều Tiểu Kiều?

– Không sao, mỗi người đều có thói quen của mình.

Viên Thế Tài bình tĩnh thu tay về:

– Dù thế nào thì gặp mặt tiểu thư cũng là vinh hạnh cho chúng tôi.

– Viên tiên sinh, thật sự có lỗi vì không thể chiêu đãi anh, chúng tôi đi
trước.

Kiều Tiểu Kiều không có ý tiếp tục trò chuyện với Viên Thế Tài, nàng nói xong
những lời này thì kéo Hạ Thiên đi ra ngoài.

Hai người bọn họ vừa đi đến cửa thì sau lưng truyền đến một giọng nói mỉa mai:

– Có nhiều người tự cho mình là rất giỏi, cho rằng có chút tiền là muốn thay
đổi vị trí của ai cũng được sao? Những năm nay những đứa không biết trời cao
đất rộng là rất nhiều, mấy đứa nít ranh không biết chút lễ nghi nào ra hồn.

Lời này tất nhiên là của trưởng phòng Trình, nghe qua có vẻ là nói chuyện với
Viên Thế Tài nhưng âm thanh lại rất lớn, rõ ràng là cố ý cho Kiều Tiểu Kiều
nghe thấy.

– Ngu ngốc, kẻ không biết trời cao đất rộng chính là ông.

Hạ Thiên đột nhiên xoay người dùng ánh mắt bất mãn nhìn vị trưởng phòng đầu
tư;

– Vợ tôi nói ông sẽ thay đổi vị trí, chắc chắn vị trí của ông sẽ đổi.

– Phải không? Tôi cũng muốn xem, các người thay đổi vị trí của tôi như thế
nào?

Trưởng phòng Trình cười ha hả:

– Này đám nít ranh, các người về nhà mà nói chuyện yêu đương, với độ tuổi của
các người thì xuống phố xem phim mới hợp.