Hộ Hoa Cao Thủ Tại Đô Thị – Chương 1357: Đưa chị đi làm vợ diêm vương – Botruyen

Hộ Hoa Cao Thủ Tại Đô Thị - Chương 1357: Đưa chị đi làm vợ diêm vương

– Thế nào? Cậu sợ tôi nói vị trí của Nguyệt Thanh Nhã cho Hàn Minh Phi sao?

Dạ Ngọc Mị lạnh lùng hỏi.

– Em Chân Dài, tôi chỉ lo lắng chị cắm sừng mình mà thôi.

Hạ Thiên lười biếng nói:

– Tuy bây giờ chị không phải là vợ tôi, nhưng vì có thể đánh chị, tôi quyết
định sớm muộn gì chị cũng là vợ, vì thế tôi cũng phải đề phòng hơn.

– Mơ mộng hão huyền.

Dạ Ngọc Mị vẫn rất lạnh lùng, nàng không ra tay đánh người, không biết giờ này
tâm tình của nàng rất tốt hay là biết đánh Hạ Thiên cũng chẳng được gì?

– Hừ, tôi cũng thấy mình nằm mơ, chị sao có thể cắm sừng tôi được? Chị chỉ
cần làm vợ tôi thì xong hàng ngay.

Hạ Thiên cười hì hì nói.

Dạ Ngọc Mị xoay người nhìn Hạ Thiên, vẻ mặt có chút khinh thường, trong mắt
lại có chút đồng tình, chỉ có trời mới biết người phụ nữ này có sự đồng tình
hay không?

Nhưng khi nhìn ánh mắt của Dạ Ngọc Mị thì Hạ Thiên có chút khó chịu, người phụ
nữ chết tiệt này dám xem thường mình?

– Tuy cậu đã có năng lực của người tu tiên, nhưng cậu chỉ thuộc về phàm nhân
mà thôi.

Dạ Ngọc Mị nói.

– Này, Em Chân Dài, có phải tôi chỉ ngủ một giấc mà đầu óc của chị bị hư hại
rồi không?

Hạ Thiên rất mất vui:

– Tôi là phàm nhân thì sao? Không phải một người phàm nhân như tôi mới có thể
làm cho chị trở nên lợi hại như vậy sao? Không nhờ một người phàm nhân như tôi
thì vài ngày qua chị đã chết mấy lần rồi. Vài ngày trước chị còn bình thường,
sao bây giờ lại đột nhiên trở nên kỳ quái như vậy?

Hạ Thiên không đợi Dạ Ngọc Mị trả lời, hắn chợt tỏ ra bừng tỉnh:

– À, tôi biết rồi, có phải là vợ quỷ keo kiệt đến đây, vì vậy nên chị ghen?

– Trong đầu của cậu ngoài phụ nữ ra thì không có gì sao?

Dạ Ngọc Mị lạnh lùng hỏi.

– Tôi là đàn ông, yêu phụ nữ là bình thường.

Hạ Thiên cũng không thấy có gì là không đúng:

– Nhưng này, Em Chân Dài, tôi cảm thấy chị không bình thường, chị là phụ nữ,
sao lại không thích đàn ông? Chẳng lẽ chị thích phụ nữ? Nghe tôi nói này, chị
nếu thích phụ nữ cũng không có vấn đề, chỉ cần đừng thích thần tiên tỷ tỷ của
tôi là được.

– Cậu không nên vì mình bị điên mà cũng xem tất cả mọi người đều bị điên.

Dạ Ngọc Mị tức giận nói.

– Em Chân Dài, tôi không bị điên, nhưng chị thật sự bị điên rồi.

Hạ Thiên nghiêm trang trả lời.

Dạ Ngọc Mị nhìn Hạ Thiên, ánh mắt của nàng không còn lạnh băng như trước mà có
chút kỳ quái, ngay cả Hạ Thiên cũng không nhìn ra được.

– Em Chân Dài, tôi biết mình rất tuấn tú, nhưng chị cũng đừng nhìn tôi như
vậy, nếu không tôi sẽ nghĩ bây giờ chị muốn làm vợ của tôi. Tuy chị rất đẹp,
dáng người cũng tốt, nhưng tôi còn chưa muốn chị làm vợ ngay, chị phải chờ
thêm một thời gian mới được.

Hạ Thiên thấy ánh mắt của Dạ Ngọc Mị nhìn mình có chút mất tự nhiên, vì thế
hắn bắt đầu lên tiếng đùa giỡn.

Hôm nay tính tình của Dạ Ngọc Mị hình như là khá tốt, giống như những gì Hạ
Thiên nói trước đó, giống như chỉ sau một đêm mà nàng đã không còn giống như
trước, còn vì sao lại có biến đổi đó thì hắn thật sự không rõ. Ngày trước nếu
nàng bị hắn đùa giỡn như vậy, dù không ra tay thì ít nhất cũng tỏ ra tức giận,
mà bây giờ nàng không nổi giận, trong ánh mắt lại có chút đồng tình, thương
cảm. Ánh mắt như vậy làm cho hắn buồn bực, thậm chí còn có chút ý nghĩ phát
điên, người phụ nữ chết tiệt này đồng tình với mình sao? Mình có gì cần người
ta đồng tình?

– Cậu thật sự cho rằng mình có thể bảo vệ được Nguyệt Thanh Nhã sao?

Một lúc lâu sau Dạ Ngọc Mị mới lạnh lùng nói, trong giọng nói của nàng vẫn
mang theo cảm giác cực kỳ khinh thường với Hạ Thiên.

– Tất nhiên tôi có thể làm thần hộ mệnh cho thần tiên tỷ tỷ, ai dám cướp thần
tiên tỷ tỷ của tôi, như vậy tôi sẽ xử lý đối phương.

Hạ Thiên lại không có chút do dự:

– Em Chân Dài, nếu chị muốn cướp thần tiên tỷ tỷ, tôi cũng không muốn lấy chị
làm vợ, sẽ cho chị xuống làm vợ của Diêm Vương.

– Cậu chẳng qua chỉ là một tu sĩ Kim Đan Kỳ, những chất độc và thuốc mê của
cậu dùng một lần sẽ không sao, nhưng nếu muốn dùng lại nhiều lần thì quá ngây
thơ rồi.

Dạ Ngọc Mị lạnh lùng nói:

– Đứng trước mặt một kẻ tu tiên có cấp bậc như Hàn Minh Phi, cậu căn bản
không có cơ hội sử dụng độc dược.

– Này, tôi biết rõ tình nhân cũ của chị rất lợi hại, nhưng cũng đừng hạ thấp
tôi như vậy chứ? Tôi nói cho chị biết, sau này tôi sẽ có thể xử lý người tình
cũ của chị.

Hạ Thiên bất mãn nói.

– Lần này Phiêu Miểu tiên môn đến hơn mười hai người, Hàn Minh Phi chắc chắn
không phải là kẻ mạnh nhất, cậu thật sự cho rằng có thể giữ lại Nguyệt Thanh
Nhã được sao?

Dạ Ngọc Mị vẫn rất lạnh lùng:

– Tôi khuyên cậu nên dứt khoát một chút, để cho Nguyệt Thanh Nhã theo chân
bọn họ bỏ đi, như vậy cậu còn có thể ở đây hưởng thụ cuộc sống trái ôm phải
ấp.

– Em Chân Dài, chị nói gì, mười hai người sao? Sao chị biết Phiêu Miểu tiên
môn có mười hai người đến đây? Có phải tình nhân cũ của chị lén nói cho biết?

Hạ Thiên xem nhẹ nửa câu sau của Dạ Ngọc Mị, hắn chỉ quan tâm đến nửa câu
trước mà thôi.

– Ngày hôm đó cậu không nghe thấy sao?

Dạ Ngọc Mị lạnh lùng nói:

– Hoàng Tĩnh Di nói rất rõ ràng, mười hai người, chia làm bốn tổ, ba người ở
thành phố Nhạc Nam này chỉ là một tổ mà thôi.

– Vậy sao?

Hạ Thiên thật sự không nghe thấy những lời đối thoại giữa Hoàng Tĩnh Di và Dạ
Ngọc Mị, còn mười hai người kia, hắn nào có nghe thấy?

Dạ Ngọc Mị lạnh lùng tiếp tục:

– Pháp trận có bốn điểm, một cái ở thành phố Nhạc Nam, những thứ khác chắc
chắn ở các thành phố gần đây, có thể là gần thủ đô, phía nam thành phố Nhạc
Nam, hoặc phía bắc thủ đô. Nếu không có bất ngờ gì xảy ra thì những phương
hướng kia còn có người, ba tổ kia đã đi vào thế giới này khá lâu rồi, nếu cậu
thật sự vì muốn tốt cho Nguyệt Thanh Nhã, tốt nhất bây giờ nên cho Nguyệt
Thanh Nhã đến gặp Hàn Minh Phi, nếu không đến lúc Nguyệt Thanh Nhã chết đi thì
cậu hối hận cũng không còn kịp.

– Này, chị không phải muốn theo chân bọn họ cùng quay về đại lục Tiên Vân
sao?

Hạ Thiên dùng ánh mắt bất mãn nhìn Dạ Ngọc Mị:

– Chị muốn về thì cứ về, đừng chú thần tiên tỷ tỷ của tôi, chị muốn về thì đi
mà tìm tình nhân cũ, để hắn đưa về.

Trên mặt Dạ Ngọc Mị cuối cùng cũng có chút phẫn nộ:

– Cậu đúng là ngu dốt hay giả vờ ngu dốt? Cậu cho rằng đám người Phiêu Miểu
tiên môn thật sự muốn đưa Nguyệt Thanh Nhã về sao? Tuy tôi không biết nguyên
nhân gì nhưng Hoàng Tĩnh Di rõ ràng không muốn cho Nguyệt Thanh Nhã quay về,
mà suy nghĩ như vậy chắc chắn không phải chỉ có một mình cô ta mà thôi. Nếu để
cho bọn họ tìm được Nguyệt Thanh Nhã, đến lúc đó chờ đón cô ấy sẽ là tình
huống đồng môn đuổi giết.

– Chị mới là ngu dốt.

Hạ Thiên trừng mắt nhìn Dạ Ngọc Mị:

– Chị cũng đã nói rồi, bọn họ muốn làm bất lợi cho thần tiên tỷ tỷ, như vậy
chị còn muốn cho thần tiên tỷ tỷ đi gặp mặt bọn họ, không phải đầu óc chị có
vấn đề sao?

– Tôi có thể thấy Bạch Vân Sơn và Hàn Minh Phi muốn đưa Nguyệt Thanh Nhã quay
về, còn Hoàng Tĩnh Di, cô ta có tu vi thấp nhất, tất nhiên không thể làm gì
được, nhưng ba tổ còn lại nghĩ thế nào thì khó nói.

Dạ Ngọc Mị lạnh giọng nói:

– Chỉ cần Nguyệt Thanh Nhã lập tức tụ hợp với Hàn Minh Phi, sau đó nàng nhanh
chóng quay lại Phiêu Miểu tiên môn, như vậy cô ấy sẽ tuyệt đối an toàn.

– Em Chân Dài, chị đã nghĩ sai hai chuyện.

Hạ Thiên nhìn chằm chằm vào Dạ Ngọc Mị:

– Thứ nhất, chị quá tin tình nhân cũ của mình mà tôi thì không, thứ hai là dù
có chuyện gì phát sinh, tôi cũng sẽ không để cho thần tiên tỷ tỷ rời khỏi tôi.

– Cậu sẽ hối hận.

Dạ Ngọc Mị lạnh lùng nói.

– Không có việc gì, tôi là thần y, nếu tôi thật sự hối hận, sẽ tạo ra thuốc
hối hận là được.

Hạ Thiên hời hợt nói, cuối cùng hắn dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn Dạ Ngọc Mị:

– Em Chân Dài, tôi chỉ kỳ quái là làm sao chị lại đột nhiên quan tâm đến thần
tiên tỷ tỷ như vậy? Tôi dù thế nào cũng cảm thấy thật ra chị chỉ muốn về một
mình, vì vậy muốn tiện đường đưa cả thần tiên tỷ tỷ đi theo sao?

Dạ Ngọc Mị lại tiếp tục dùng ánh mắt nhìn kẻ điên để nhìn Hạ Thiên, nàng không
nói lời nào, chỉ xoay người và biến mất.

– Người phụ nữ chết tiệt, tôi vừa chữa tốt cho chị, bây giờ lại dám kiêu ngạo
trước mặt tôi, một ngày nào đó tôi sẽ đẩy ngã chị xuống, sẽ đánh vào mông chị.

Hạ Thiên có chút tức giận, người phụ nữ chết tiệt này giả vờ làm tiên nữ, hơn
nữa còn liên tục nói hắn là phàm nhân.

Hạ Thiên tuy khó chịu nhưng cũng không đuổi theo Dạ Ngọc Mị, hắn dứt khoát
ngồi trên Thiên Thần Đỉnh, trong lòng thầm nói, người phụ nữ chết tiệt kia sao
lại thích đến chỗ này? Chẳng lẽ đã tìm được cửa vào, là chỗ này? Nếu là như
vậy thì phải đi rồi mới đúng chứ?

Hạ Thiên suy nghĩ một lát mà thật sự không hiểu Dạ Ngọc Mị đang giở trò gì,
ngay sau đó hắn quyết định không suy nghĩ nhiều. Tuy lần này thần tiên tỷ tỷ
giao nhiệm vụ cho hắn là làm mọi cách lấy Dạ Ngọc Mị làm vợ, nhưng đối với hắn
thì bây giờ quan trọng nhất là bảo hộ thần tiên tỷ tỷ, không cho đám người
Phiêu Miểu tiên môn đưa thần tiên tỷ tỷ đi. Còn Dạ Ngọc Mị, dù nàng chạy đi
thì hắn cũng chỉ cảm thấy có chút đáng tiếc mà thôi, sẽ không quá quan tâm.

– Không biết vợ Dao Dao đã đến chưa?

Hạ Thiên thì thào nói, tuy Dạ Ngọc Mị nói ra những lời kia chưa hẳn là thật
nhưng cũng có vài lời không giả, ví dụ như bây giờ hắn không phải là đối thủ
của Hàn Minh Phi, nếu Phiêu Miểu tiên môn thật sự có mười hai người đến đây,
như vậy xử lý hết bọn họ cũng không phải chuyện dễ. Đối với hắn thì chuyện
quan trọng nhất lúc này là tăng thực lực của mình, chỉ như vậy mới có thể bảo
vệ tốt thần tiên tỷ tỷ.

Muốn tăng thực lực thì phải chờ Sở Dao đưa dược liệu đến, điều này rất quan
trọng, hắn phải nhanh chóng dùng dược liệu chế tạo đan dược, sau đó cho vợ
dùng để tăng công lực. Sau đó hắn thi triển đệ ngũ châm cho các bà vợ, đẩy
mạnh thực lực của các nàng, đồng thời cũng tăng thực lực của mình.

Hạ Thiên lấy điện thoại ra, hắn chuẩn bị gọi điện thoại cho Sở Dao, nhưng vừa
lấy ra thì một giọng nói kinh ngạc vang lên sau lưng:

– Chồng, sao cậu lại đến đây?

Hạ Thiên quay đầu nhìn, hắn thấy Ninh Khiết, còn có cả cô gái nước ngoài
Caroline.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.