– Nhà từ thiện lớn nhất thành phố Nhạc Nam.
Vẻ mặt Trương Chính Nghĩa hơi biến đổi:
– Trình tiểu thư, ý của cô là…
– Năm năm trước, sau khi chồng và con tôi gặp chuyện không may, tôi nhận được
một khoản tiền quyên góp khổng lồ, nhưng tôi còn chưa kịp nói lời cảm tạ với
người kia.
Trình Linh khẽ nói, sau đó nàng đứng lên:
– Xấu hổ quá, phóng viên Trương, tôi phải đi, hy vọng anh không cần nhắc với
bất kỳ ai về cuộc gặp mặt này.
Trình Linh nhanh chóng rời khỏi phòng, Trương Chính Nghĩa cũng lấy trong túi
ra một xấp tài liệu, sau đó cầm đũa, vừa ăn vừa xem.
Bên bờ hồ Nguyệt Lạc, trong căn biệt thự của Hạ Thiên.
Lúc chạng vạng tối, Hạ Thiên ra khỏi phòng, hắn khẽ thở ra một hơi, quá trình
thi châm rất thuận lợi, Ninh Khiết đã thành Kim Đan, nàng đang ở trong quá
trình vận công cũng cố cuối cùng. Toàn bộ quá trình không có bất kỳ kẻ nào
quấy rầy, xem ra Hàn Minh Phi hoặc là không biết chỗ ở hiện tại của bọn họ,
một là vì nguyên nhân yêu mến Dạ Ngọc Mị nên không lập tức tiến hành đuổi
giết.
Hạ Thiên xác định Hàn Minh Phi yêu mến Dạ Ngọc Mị, nếu không chiều qua tám
phần đối phương đã bắt Dạ Ngọc Mị mang đi.
Dưới tình huống mà Hàn Minh Phi không chủ động tấn công, Hạ Thiên tất nhiên
cũng chỉ còn cách tự đi tìm xử lý Hàn Minh Phi, nhưng bây giờ hắn thật sự
không có nắm chắc.
Giải quyết vấn đề theo phương hướng bạo lực là tốt nhất nhưng không phải là
duy nhất, nếu bạo lực không giải quyết được vấn đề thì Hạ Thiên cũng sẽ dùng
phương pháp khác, mục đích không phải là chứng minh sự lợi hại sơ với người
khác, hắn chỉ muốn đánh đuổi và xử lý tất cả kẻ địch mà thôi.
– Nếu Em Chân Dài chịu dùng mỹ nhân kế để cho Hàn Minh Phi trúng độc, như vậy
sẽ rất đơn giản.
Hạ Thiên có chút đáng tiếc, Em Chân Dài rõ ràng không chịu dùng mỹ nhân kế.
– Chẳng lẽ mình phải dùng mỹ nam kế?
Hạ Thiên thầm nói nhưng lại lắc đầu, Hoàng Tĩnh Di kia tuy bộ dạng không tệ
nhưng cũng không phải loại hình mà hắn yêu mến, hắn thấy Hoàng Tĩnh Di thậm
chí không bằng cô gái ngoại quốc vừa xuất hiện ở đây.
Hạ Thiên nghĩ đến cô gái ngoại quốc kia mà đứng lên đi ra biệt thự, các đó
không xa một người đẹp tóc vàng mắt xanh eo nhỏ mông lớn bánh bao nhỏ đang gọi
điện thoại cho ai đó, nói ra những lời mà hắn hoàn toàn không hiểu. Nhưng nghe
không hiểu cũng chẳng có nghĩa là hắn không biết, hắn có thể nghe thấy giọng
điệu phẫn nội của cô gái kia, còn có chút bất đắc dĩ và sợ hãi, rõ ràng không
giống như cảm xúc mà các du khách đến đây
du lịch nên có.
Hôm nay khi người phụ nữ này xuất hiện thì Hạ Thiên có chút ngạc nhiên, vì
nàng quá đẹp và xuất hiện khá đột ngột. Sau đó hắn phải đi giúp Ninh Khiết thi
châm, căn bản không có thời gian để ý đến đối phương, nhưng bây giờ hắn bắt
đầu cảm thấy có chút không phù hợp.
Ninh Khiết là vợ hắn, biết rõ hắn có việc gấp nên nhận được điện thoại và chạy
đến, nhưng cô gái nước ngoài tên là Caroline này sao lại có thể quyết định đi
du lịch với Ninh Khiết nhanh như vậy? Mà nàng còn là người mẫu, chẳng lẽ rảnh
rỗi vậy sao?
Có lẽ vì những ngày qua có khá nhiều chuyện xảy ra nên lúc này Hạ Thiên có
chút nghi hoặc, hắn cảm thấy cô gái này xuất hiện không thích hợp, cũng có lẽ
đó là giác quan thứ sáu của hắn.
Đúng lúc này Caroline cuối cùng cúp điện thoại, sau đó quay người thấy được Hạ
Thiên đứng ở bên cửa biệt thự, vì vậy mà trên mặt có chút kinh hoàng nhưng
ngay sau đó đã khôi phục lại như thường. Nàng đi về phía Hạ Thiên, trên mặt
đẹp lộ ra nụ cười ngọt ngào, trong miệng còn nói gì đó, sau đó đi qua hắn, đi
vào trong biệt thự.
– Đóng kịch rất hay, rõ ràng có vấn đề.
Hạ Thiên lầm bầm, sau đó lấy điện thoại gọi cho Mộc Hàm:
– Vợ, giúp tôi điều tra một người.
Tám giờ tối, có một chiếc xe Santana màu đen dừng lại trên đường cái trước tòa
nhà Ái Quốc, chỉ có một người ngồi trong xe, là Trương Chính Nghĩa.
Tòa nhà Ái Quốc thật ra chỉ có năm lầu, chủ nhân của nó tên là Tạ Thân Quốc,
đối phương mở tòa nhà Ái Quốc này để làm tổng bộ từ thiện.
Người giàu nhất thành phố Nhạc Nam là ông lão Đinh Hương, mà nhà từ thiện lớn
nhất Nhạc Nam chính là Tạ Thân Quốc.
Tạ Thân Quốc vừa qua tuổi sáu mươi, lão là nhân vật truyền kỳ của Nhạc Nam,
khi còn trẻ từng đi lính, sau khi xuất ngũ thì làm công nhân bốc vác, làm bảo
vệ, làm rất nhiều ngành nghề, cuối cùng mới mở một công ty bảo vệ, chính thức
làm giàu. Trong thời gian hơn mười năm, người này kiếm được vài trăm triệu, mà
trước đó mười năm hắn đã tuyên bố mình đã kiếm đủ tiền, vì thế mà bán tất cả
những sản nghiệp mình có, lại thành lập quỹ từ thiện Ái Quốc, bắt đầu đi làm
từ thiện. Có người từng nói, hầu như tất cả mọi người ở thành phố Nhạc Nam này
đều hoặc nhiều hoặc ít tiếp nhận sự hỗ trợ của Tạ Thân Quốc. Những năm qua số
tiền mà Tạ Thân Quốc đưa ra làm từ thiện đã vượt qua con số cả tỷ, nói lão là
nhà từ thiện số một Nhạc Nam cũng hoàn toàn xứng đáng.
Trong thành phố Nhạc Nam ai cũng nói Tạ Thân Quốc là người tốt, là nhà từ
thiện lớn, vì gần đây những nhà từ thiện như vậy là không nhiều, ngẫu nhiên
làm việc thiện thì có nhưng kiên trì làm việc thiện thì rất khó, vì thế mới có
câu nói, làm người tốt thì không khó nhưng cả đời làm người tốt mới khó.
Ngày hôm trước Trương Chính Nghĩa cũng cho rằng Tạ Thân Quốc là người tốt, mãi
đến giữa trưa, Trình Linh nói ra một câu làm hắn phát hiện ra vấn đề, có lẽ sự
việc cũng không đơn giản như những gì được thấy ở vẻ bề ngoài.
Chiều nay Trương Chính Nghĩa xem xét lại những tư liệu điều tra của mình, sau
đó hắn chính thức tìm được vài thứ.
Sáu năm trước Tạ Thân Quốc tiến hành quyên góp cho một trường học, đó chính là
trường mà Trình Linh đang dạy, trong quá trình đó Trình Linh từng tiếp xúc với
Tạ Thân Quốc.
Năm năm trước chồng và con của Trình Linh đều gặp tai nạn xe hơi, cả hai đều
mất mạng, Tạ Thân Quốc đã quyên cho Trình Linh một triệu.
Bốn năm trước Trình Linh tiến vào quỹ từ thiện Ái Quốc, trở thành một nhân
viên làm công, nghe nói vì cảm tạ sự trợ giúp của Tạ Thân Quốc với mình. Nhưng
cũng khó thể không thừa nhận, sau đó Trình Linh trở thành một công nhân viên ở
bên cạnh Tạ Thân Quốc.
Trưa qua Trình Linh đã nói với Tạ Thân Quốc, cho đến bây giờ nàng còn chưa
từng cảm tạ người giúp đỡ mình, có lẽ cũng vì không phải đối phương chỉ trợ
giúp một lần.
Trương Chính Nghĩa đã điều tra vài hạng mục quyên góp của Tạ Thân Quốc, có vài
xí nghiệp lớn ở thành phố Nhạc Nam đã quyên góp không ít tiền cho quỹ từ thiện
của Tạ Thân Quốc. Sau khi cẩn thận xem xét thì những ông chủ xí nghiệp này lại
có chút liên hệ với Bách Hoa Lâu mà trước đó Trương Chính Nghĩa từng điều tra.
Trương Chính Nghĩa căn cứ vào tính mẫn cảm nghề nghiệp mà có một ý nghĩ khó
thể tưởng, nhưng bây giờ xem ra đó là một dự đoán tương đối hợp lý. Nếu Tạ
Thân Quốc kia là người đứng sau màn của Bách Hoa Lâu, quỹ từ thiện của Tạ Thân
Quốc hiến tặng tiền cho nhiều nơi, thực tế không phải là quyên góp hiến tặng
mà giúp Bách Hoa Lâu thu vào thêm nhiều, năm xưa Tạ Thân Quốc giúp đỡ Trình
Linh cũng không phải là vì nghĩa, căn bản là muốn mua một thứ gì đó…Nếu nói
như vậy thì tất cả cũng đều có tính thuyết phục.
Nhưng đây chỉ là suy đoán, Trương Chính Nghĩa không có chứng cứ, mà vừa rồi
Trình Linh cũng không nói trắng ra, vì vậy lúc này hắn cũng không nói rõ cho
Hạ Thiên biết. Hắn muốn mình tiếp tục điều tra, khi nào có đầy đủ chứng cứ sẽ
báo với Hạ Thiên, vì hắn sợ mình tính sai, nếu lỡ may phạm sai lầm và hại chết
một người tốt, như vậy nửa đời sau cũng khó thể tha thứ cho chính mình.
Lúc này một chiếc xe dừng lại trước tòa nhà Ái Quốc, Trương Chính Nghĩa phục
hồi tinh thần từ trong trầm tư, khi hắn thấy hình bóng quen thuộc từ chiếc xe
kia đi ra thì không khỏi nhíu mày, người kia chính là Trình Linh.
– Lúc này Trình Linh đến đây làm gì?
Trương Chính Nghĩa có chút mê hoặc, hắn nhìn tòa nhà Ái Quốc vẫn sáng đèn mà
trong lòng thầm suy đoán, chẳng lẽ Tạ Thân Quốc gọi Trình Linh đến?
…
Tầng năm tòa nhà Ái Quốc, phòng làm việc của hội trưởng.
Trình Linh đi đến, nàng nhìn ông lão ngồi trên chiếc ghế ông chủ, trong lòng
thầm mắng lão súc sinh nhưng trên mặt lại nở nụ cười quyến rũ, âm thanh cũng
rất ngọt ngào:
– Hội trưởng, tìm tôi muộn thế này rồi, không biết có chuyện gì?
– Năm năm qua cô phục vụ tôi rất tốt, vì vậy tôi mới cho cô thêm nhiều tự do.
Tạ Thân Quốc tuy đã hơn sáu mươi nhưng tinh thần vẫn rất tốt, cũng không có
dấu hiệu già lão:
– Nhưng cô quên một việc.
Vẻ mặt Trình Linh có hơi biến đổi, nhưng cũng lập tức khôi phục lại như
thường, nàng nở nụ cười ngọt ngào nói:
– Hội trưởng, có phải anh nghe được vài lời bàn tán của kẻ nào đó?
– Trình Linh, cô cho rằng tôi không biết những chuyện mờ ám của cô sao?
Tạ Thân Quốc lắc đầu:
– Tôi biết chuyện cô cùng uống cà phê với Điền Bác Phong, hôm nay cô lại cùng
tên phóng viên kia ăn cơm, tôi biết rất rõ. Cô đã làm gì tôi đều biết rất rõ,
nhưng cô thì không biết mình chỉ là một con chim hoàng yến, luôn bị nhốt trong
*g, chút tự do của cô chỉ là không gian nhỏ hẹp trong *g sắt mà thôi.
Vẻ mặt Trình Linh có chút trắng bệch, nàng cuối cùng cũng phát hiện mình đánh
giá thấp lão già súc sinh này.
– Tiểu Tứ, xuất hiện đi.
Tạ Thân Quốc hừ một tiếng, sau đó một người hắc y cao lớn xuất hiện trong
phòng làm việc.
– Tiểu Tứ, xử lý cô ta.
Tạ Thân Quốc phất tay hời hợt nói.
Trình Linh chợt cười lên như điên:
– Ha ha ha ha…Lão già súc sinh, ông cho rằng anh Tứ còn nghe lời mình sao?
Anh Tứ, giết chết lão súc sinh kia.
Người đàn ông hắc y chợt động, cũng không phải đánh về phía Tạ Thân Quốc như
những gì Trình Linh suy nghĩ, hắn tiến về phía trước chụp lấy cổ nàng.
– Anh…Anh Tứ, anh…
Trình Linh dùng ánh mắt khó tin nhìn người đàn ông hắc y, nàng thật sự khó thể
tin, vì sao đối phương lại thoát khỏi sự khống chế của mình.