Sự việc thật sự giống như những gì Mộc Hàm và Mị Nhi dự đoán, quan hệ giữa
Viên Thiên Chính và Viên gia nhanh chóng được xác nhận, mà Viên gia dù đã nghĩ
biện pháp giải thích nhưng không làm nên chuyện gì, cuối cùng vẫn trở thành kẻ
chết thay cho Hạ Thiên, mà kế hoạch một mũi tên trúng hai nhạn của hắn đã
thành công. Trong thời gian nữa ngày, hai kẻ địch của hắn ở thủ đô đã coi như
bị giải quyết, Nhạc Chi Phong trở thành người chết, mà Viên gia thì cũng trở
thành lịch sử.
Khi cái chết của Nhạc Chi Phong còn chưa làm dư luận hết xôn xao, Hạ Thiên
đang ôm nha hoàn xinh đẹp nhàn nhã ở trong phòng tổng thống của khách sạn, hắn
đã để khách sạn hỗ trợ mua vé xe lửa, nhưng sáng mai xe lửa mới chạy, vì vậy
hắn phải ở lại chờ một buổi tối.
Điều làm cho Hạ Thiên vui sướng chính là Đại sư phụ không tiếp tục quấy rầy,
bây giờ hắn và nha hoàn Cố Hàm Sương xinh đẹp hoàn toàn có thể có được thời
gian của hai người.
Lúc này ở thủ đô có xảy ra chuyện gì thì hắn cũng không quan tâm, vì tuy sự
việc bên kia đã không chấm dứt, nhưng hắn vẫn biết kết quả, hắn biết Viên gia
khó tránh khỏi số kiếp, hắn cũng tin sau này ở thủ đô không còn ai dám cướp vợ
mình.
Còn chuyện trên mạng, bây giờ Hạ Thiên vẫn bị vô số người chửi rủa, nhưng Hạ
Thiên căn bản không lên tiếng, tất cũng không phải ai cũng chờ sẵn để mắng
chửi.
Hạ Thiên ôm Cố Hàm Sương nằm trên giường xem tivi, nhưng ngay sau đó hắn lại
cảm thấy nhàm chán, sự việc bên phía Thục Đô đã làm xong, việc bên phía thủ đô
cũng được hắn xử lý xong xuôi, bây giờ hắn phát hiện mình không còn việc gì
làm, vì vậy muốn tìm vài thứ vui đùa.
Hạ Thiên nghĩ tới nghĩ lui mà không tìm ra thứ gì vui, điều vui vẻ duy nhất
chính là nha hoàn trong lòng hắn. Vì vậy kết quả là hắn hắn đầu không khách
khí xoa bóp người nha hoàn, khi thì hôn, khi thì thử độ co dãn của vài bộ phận
nào đó.
Hạ Thiên “hoạt động” rất siêng năng, Cố Hàm Sương trước kia dù thế nào cũng
không phản ứng, nhưng bây giờ lại bị thiếu gia làm cho nóng hổi và thở hổn
hển, hai gò má đỏ ửng, cặp mắt ngập nước. Nàng bắt đầu đáp lại theo vô thức,
cơ thể mềm mại vặn vẹo, ma xát Hạ Thiên, hai bàn tay cũng thỉnh thoảng chà xát
người hắn, lúc này hắn giống như không phải chơi nha hoàn, mà là nha hoàn chơi
hắn.
Thiếu gia vô lương tâm này chơi trò anh em cùng nhau “hoạt động”, vì vậy một
lúc sau quần áo của cả hai đã không còn. Cuối cùng Hạ Thiên cũng không có kiên
nhẫn chờ nha hoàn trở nên hoàn mỹ, cũng không muốn tiếp tục huấn luyện, bắt
đầu hưởng dụng nha hoàn.
Trước nay chưa từng tham gia trò chơi này thế này, vì vậy Cố Hàm Sương không
có đủ kinh nghiệm, nhưng có sự chỉ bảo của sắc lang Hạ Thiên, vì thế mà nha
hoàn cũng tương đối phối hợp. Với sự chỉ đạo của hắn và năng lực hùng mạnh của
nàng, nàng có thể đón nhận sự xâm lấn của hắn, mà âm thanh đặc sắc của nàng
cũng làm cho hắn thật sự không thể áp chế được, để hắn quên đây là lần đầu
tiên của nha hoàn, vì thế mà không thương hoa tiếc ngọc, còn có chút thô bạo.
Nhưng cuối cùng sức chiến đấu của nha hoàn Cố Hàm Sương là rất mạnh, cũng
tuyệt đối vượt quá sức tưởng tượng của Hạ Thiên, mà điều này cũng làm hắn rất
hưng phấn, vì thế mà chiến đấu không ngừng. Thiếu gia và nha hoàn chiến đấu từ
xế chiều đến tối, chưa từng dừng lại, mà Hạ Thiên cũng nhanh chóng phát hiện
phương pháp huấn luyện tốt nhất chính là thực hành thực tiễn. Lúc đầu Cố Hàm
Sương rất ngốc, nhưng sau đó càng lúc càng tinh xảo, mất một buổi tối, đến
sáng hôm sau nàng đã trở thành nha hoàn hoàn mỹ.
Cố Hàm Sương thanh thuần và quyến rũ, dịu dàng và ngoan ngoãn, lại chủ động,
điều này làm cho Hạ Thiên hưởng được niềm vui thú vô cùng trên người nàng, vì
vậy hắn thiếu chút nữa không muốn bỏ đi, muốn ở lại khách sạn tiếp tục hưởng
thụ. Nhưng Cố Hàm Sương là một nha hoàn hợp cách, nàng vẫn nhớ hôm nay cần làm
gì, vì thế nàng nhắc nhở:
– Thiếu gia, chúng ta nên đến nhà ga.
Hạ Thiên nghĩ đến vấn đề ở thủ đô còn nhiều bà vợ chờ đợi, trước đó hắn lại
đồng ý sẽ đưa Tống Ngọc Mị về Giang Hải, mà ở thành phố Giang Hải cũng có các
bà vợ đang chờ. Vì vậy Hạ Thiên dù muốn hưởng thụ nha hoàn xinh đẹp, nhưng vẫn
rời khỏi cơ thể của nàng.
– Được rồi, chúng ta đi xe lửa.
Hạ Thiên cuối cùng cũng kết thúc trận đại chiến.
… ….
Mười giờ sáng, tàu nhanh đã rời khỏi sân ga thành phố Thục Đô, lúc này trên
một toa tàu, Hạ Thiên và Cố Hàm Sương cùng nằm một chỗ, bộ dạng buồn ngủ. Tuy
hai người không phải người thường, nhưng tối qua chiến đấu quá lâu, hầu như
chưa từng nghỉ ngơi nên cũng có hơi mệt. Trước đó Cố Hàm Sương không mặc quần
áo luôn quyến rũ Hạ Thiên, làm hắn không có ý muốn đi ngủ, nhưng bây giờ nàng
đã mặc quần áo, lại nằm trên xe lửa, Hạ Thiên tất nhiên chỉ có thể áp chế lửa
nóng.
Cố Hàm Sương tối qua giằng co với Hạ Thiên, tất nhiên cũng rất mệt mỏi, vì vậy
xe lửa vừa chạy thì nàng đã nằm trong lòng Hạ Thiên ngủ say mệt.
Khi Hạ Thiên đang buồn bực thì bên cạnh vang lên âm thanh đàn ông:
– Huynh đệ, thương lượng chút nhé?
– Đừng làm phiền, tôi rất buồn ngủ.
Hạ Thiên cũng không mở mắt, hắn dùng giọng mất hứng trả lời một câu.
– Anh bạn, cũng đừng nói như vậy, tôi chỉ muốn tặng cậu chút tiền mà thôi.
Người đàn ông này giống như cũng có chút mất vui:
– Tôi định mua vé của bốn chiếc giường này nhưng không mua được, vì vậy tôi
muốn thương lượng, các người ngồi vào sát vách, để lại vị trí cho tôi, tôi sẽ
cho các cậu hai ngàn, coi như đền bù tổn thất, thế nào? Chuyện tốt thế này
cũng không từ chối chứ?
– Anh cảm thấy đây là chuyện tốt sao?
Hạ Thiên cuối cùng cũng mở to mắt nhìn chằm chằm vào người đàn ông, người kia
hơn bốn mươi, còn có một người phụ nữ trẻ hai mươi tuổi đi theo, nhưng rõ ràng
cô gái kia không phải là con của đối phương, là tình nhân.
– Anh bạn, cậu không có tổn thất gì, vô duyên vô cớ được hai ngàn, rõ ràng là
chuyện tốt.
Người đàn ông trung nhiên tỏ ra giống như Hạ Thiên chiếm được tiện nghi lớn
vậy.
– Đây chính là anh nói đấy nhé?
Hạ Thiên vừa nói vừa rút tiền ra đưa cho tên đàn ông kia:
– Cho anh hai ngàn, anh ra vách ngồi đi.
Người đàn ông trung niên chợt sững sờ, sau đó thẹn quá hóa giận:
– Anh bạn, cậu có ý gì?
– Anh có vấn đề sao? Không phải nói đây là chuyện tốt à? Là chuyện tốt thì
anh đi làm, tranh thủ thời gian lấy tiền rồi biến đi, đừng làm phiền tôi.
Hạ Thiên dùng ánh mắt bất mãn nhìn người đàn ông trung niên.
– Hừ, gọi cậu là anh bạn là nể tình rồi, tiểu tử cậu đừng ngốc nghếch như
vậy.
Người đàn ông trung niên chợt nổi giận:
– Nếu tiểu tử ngươi thức thời thì lấy tiền rồi ra ngồi sát vách, tôi còn nói
cho cậu biết, ông đây có anh em là cảnh sát trên tàu, nếu cậu thấy không tốt,
tôi sẽ trực tiếp tố cáo cậu cướp tiền.
Hạ Thiên dùng ánh mắt bực bội nhìn người đàn ông trung niên, sao lại xuất hiện
loại không biết sống chết thế này?
Khi thấy Hạ Thiên không nói lời nào thì người đàn ông trung niên lên tiếng:
– Sao? Biết sợ rồi à? Không sao, anh rất độ lượng, bây giờ còn là người giữ
lời, chú lấy tiền ra ngồi sát vách, anh xem như chưa có gì phát sinh…
Hạ Thiên cũng không nhiều lời mà đá người đàn ông ra khỏi phòng.
– Á.
Người phụ nữ trẻ lên tiếng:
– Anh làm gì vậy?
Hạ Thiên không trả lời, hắn lại vung đá, người phụ nữ vô tội này bị hắn đá một
cước văng ra, sau đó hắn khóa lại. Vì thế mà phòng giường mềm bốn người thành
thế giới của riêng Hạ Thiên và Cố Hàm Sương.
– Ầm ầm…
Tiếng đập cửa dữ dội vang lên, đồng thời còn có âm thanh tức giận:
– Con bà mày, mở cửa ra cho ông, muốn chết sao? Ông cho mày chết không yên
thân…
– Đúng là phiền toái.
Hạ Thiên rất mất vui, hắn mở chụp người đàn ông trung niên rồi mở cửa sổ trực
tiếp ném ra.
– Anh, anh, anh…
Người phụ nữ trẻ bị dọa cho sợ hãi, vẻ mặt trắng bệch, nhưng nàng vừa nói được
vài chữ thì đã bị Hạ Thiên ném luôn ra ngoài.
– Cuối cùng cũng thanh tịnh.
Hạ Thiên lại quay về trong phòng, lại khóa cửa, ôm Cố Hàm Sương tiến vào giấc
ngủ.
Hạ Thiên ngủ cả ngày, đến khi tỉnh lại thì đã bảy giờ tối, nhưng xe lửa mới
chạy được một phần ba đoạn đường, từ Thục Đô đi xe lửa về thủ đô cần ba mươi
giờ, bây giờ còn chưa được mười tiếng.
– Thiếu gia, chúng ta đi ăn cơm tối nhé?
Cố Hàm Sương cũng đề nghị, nàng dùng giọng mềm mại nói với Hạ Thiên..
– Tốt!
Hạ Thiên đồng ý, dù sao bây giờ hắn cũng đói bụng.
Hai người rời khỏi phòng, đi vào toa ăn, bây giờ là lúc ăn cơm tối, bên trong
toa ăn không thiếu người, cũng may vẫn còn ghế trống, vì thế hai người tìm chỗ
ngồi xuống, sau đó gọi vài món. Hương vị thức ăn trên xe lửa không quá tốt,
nhưng Hạ Thiên rất đói nên vẫn ăn được nhiều. Cố Hàm Sương cũng ăn không ít,
cuối cùng bọn họ ăn vài ngàn đồng, thậm chí còn mắc hơn cả tiền vé xe lửa.
Thời gian bọn họ ăn cơm cũng rất lâu, đến khi bọn họ ăn xong thì trong toa đã
không còn nhiều khách, chỉ có một cặp vợ chồng và đứa con nhỏ, còn có một cặp
tình nhân có vẻ trẻ tuổi.
– Sương nha đầu, chúng ta đi thôi.
Hạ Thiên ăn uống no say thì định bỏ đi, nhưng đúng lúc này có hai cảnh sát đi
vào toa ăn, một tên hỏi:
– Ai báo cảnh sát?