Hạ Thiên suy nghĩ sau đó đưa ra quyết định:
– Băng Băng, chị đợi một chút, tôi sẽ lập tức đến gặp chị.
Lãnh Băng Băng nghe lời nói của Hạ Thiên thì chợt ngẩn người, sau đó nàng mới
lên tiếng:
– Không phải cậu đang ở thủ đô sao?
– Đúng vậy, nhưng chị nôn ói quá nhiều, tôi lo lắng, vì vậy phải về xem,
trước tiên chị cứ nghỉ ngơi ở nhà, tôi sẽ nhanh chóng quay lại.
– Thật ra cũng không có gì, có lẽ là bữa sáng ăn hơi nhiều dầu mỡ một chút,
cậu cũng đừng nên cố ý quay về, từ thủ đô đến đây rất xa, đi máy bay cũng mất
vài giờ… ….
Lãnh Băng Băng bắt đầu cảm thấy Hạ Thiên quan tâm đến mình có hơi quá.
– Băng Băng, tôi cũng rất nhớ chị, tôi sẽ quay lại, nhưng Băng Băng đừng nói
cho người khác biết, tôi không muốn người khác biết mình không còn ở thủ đô.
Hạ Thiên nhanh chóng nói.
– Được rồi, tôi chờ cậu.
Lãnh Băng Băng cũng không nói thêm điều gì, thật ra nàng cũng rất muốn được
nhìn thấy Hạ Thiên.
Sau khi chấm dứt trò chuyện với Lãnh Băng Băng thì Hạ Thiên điện thoại cho Mị
Nhi, để nàng phái người đến bảo vệ Y Tiểu Âm, đồng thời cũng để cho người Ám
tổ điều tra sự kiện ám sát A Cửu.
Y Tiểu Âm vốn là đối tượng được Ám tổ bảo vệ, tất nhiên Mị Nhi sẽ sắp xếp nhân
thủ không chút do dự, mà người của Ám tổ cũng đến rất nhanh, chưa đến năm phút
đã xuất hiện ở Y Nhân Các. Vệ sĩ được phái đến lần này cũng không xa lạ gì với
Hạ Thiên, vì đó chính là hai nữ đặc công trước kia từng bảo vệ Y Tiểu Âm ở
Cảng Thành, là Thập Bát muội và Thập Cửu muội.
Khi các nàng vừa đến thì Hạ Thiên lập tức rời khỏi Y Nhân Các, đợi đến khi A
Cửu tắm rửa và xuất hiện thì cùng Y Tiểu Âm kinh ngạc phát hiện tên khốn Hạ
Thiên đã biến mất, điều này làm cho cả hai tương đối ngạc nhiên. Tên khốn kia
giúp các nàng đại ân, chưa nói đến việc nhân cơ hội để bàn điều kiện, rõ ràng
cũng không muốn dây dưa, đúng là quá mức không bình thường.
Y Tiểu Âm tất nhiên còn không biết, Hạ Thiên lúc này đã rời khỏi thủ đô.
Thực tế không ai biết rõ Hạ Thiên rời khỏi thủ đô, lúc này hắn không thông báo
cho bất cứ ai ngoài Lãnh Băng Băng biết mình sẽ đi, tất cả mọi người đều nghĩ
hắn còn ở lại thủ đô.
Vì giữ bí mật mà Hạ Thiên không dùng bất kỳ phương tiện giao thông nào khác,
hắn lại dùng hai chân chạy về thành phố Giang Hải.
Nhưng lần này Hạ Thiên cũng không phải xúc động nhất thời, trước đó hắn đã
từng nghiên cứu bản đồ, vì hắn từng suy xét đến khả năng sẽ chạy về Giang Hải.
Hắn phát hiện chạy về Giang Hải là khá tốt, vì nơi đây có một cung đường cao
tốc, lấy thủ đô là điểm đầu và Giang Hải là điểm cuối thì chỉ cần chạy trên
đường cao tốc kia là được. Thực tế chạy từ thủ đô về Giang Hải cũng không khác
gì từ Cảng Thành về Giang Hải, với tốc độ của hắn thì chạy về chỉ cần mất vài
giờ mà thôi, thậm chí bây giờ hắn còn có thể ngự khí phi hành, nếu không phải
lo lắng bay lên trời sẽ lạc đường và người ta dễ nhận biết, hắn còn có thể đi
nhanh hơn.
Khi Hạ Thiên chạy vội trên đường cao tốc thì lúc này trong Y Nhân Các, Thập
Bát muội và Thập Cửu muội đang hỏi thăm A Cửu, đang cố gắng tìm ra hung thủ.
– A Cửu tiểu thư, chị hoàn toàn không biết chút nào về bộ dạng của hung thủ
sao?
Thập Cửu muội mở miệng hỏi.
– Không, người này đi xe máy, trùm đầu, căn bản không thấy rõ ràng, thậm chí
tôi còn không thể xác định đối phương là nam hay nữ. Người này cũng không nói
gì mà
trực tiếp rút súng bắn người, sau đó tôi chẳng biết gì nữa.
A Cửu lắc đầu nói.
– Tôi đã xem xét camera giám sát ở phụ cận, tìm được người này, A Cửu tiểu
thư, chị xem, có phải là hắn không?
Thập Bát muội chỉ vào một tấm hình trong máy tính.
A Cửu nhìn kỹ một lúc rồi khẽ gật đầu:
– Hắn…Đúng là hắn.
– Vậy thì tốt rồi, tôi sẽ cho người lần theo chiếc xe máy này, để xem có tìm
ra được thân phận của hung thủ hay không?
Thập Bát muội rất thỏa mãn vì kết quả này.
– Y tiểu thư, gần đây chị có đắc tội với người nào không?
Thập Cửu muội ở bên cạnh lại hỏi một câu.
Y Tiểu Âm không trả lời ngay, trước đó nàng rất hoảng loạn bất an, bây giờ
nàng tỉnh táo lại, nàng nhanh chóng nghĩ đến một người, đó là Trình Chí Cao..
Cho tới nay Y Tiểu Âm đều ở thủ đô giúp người chữa bệnh, tuy thu phí rất cao
nhưng đối tượng trị liệu cũng là kẻ phú quý, bọn họ không quan tâm đến số tiền
này. Vì vậy trước đây tuy nàng cũng có khá nhiều kẻ thù, ít nhất cũng không có
những tên muốn mạng của nàng, dù là đám người Âm Y môn cũng không có người
muốn sát hại nàng.
Mà Trình Chí Cao hôm qua xuất hiện đã nói ra những lời uy hiếp, lúc đó Y Tiểu
Âm không thèm quan tâm, nhưng bây giờ nàng nghĩ lại và cảm thấy, có lẽ A Cửu
trúng đạn
là đòn cảnh cáo của Trình Chí Cao, đối phương đang cảnh cáo nàng không nên
giúp Hạ Thiên.
– Không đúng, không phải là cảnh cáo.
Y Tiểu Âm nhanh chóng bác bỏ ý nghĩ của mình, đối phương thật sự muốn giết A
Cửu, nếu chỉ đơn giản là cảnh cáo thì không đến mức ra tay ác liệt như vậy.
Trình Chí Cao không phải không biết quan hệ giữa Y Tiểu Âm và A Cửu, nếu theo
lý thì Trình Chí Cao cũng có thể có chút kiêng kỵ. Phương án trực tiếp giết
chết A Cửu rõ ràng không phải là cảnh cáo bình thường, đó là một hành động trả
thù điên cuồng.
Điều này làm cho Y Tiểu Âm nghĩ mãi mà không rõ, nàng chỉ trị thương cho
Thường Đông Lâm mà thôi, đáng giá trả thù nàng như vậy sao? Dù Trình Chí Cao
hận Hạ Thiên thấu xương nhưng cũng không nên dùng biện pháp này để trả thù, ít
nhất nàng thấy hôm qua tuy Trình Chí Cao vẫn rất phẫn nộ và kiêu ngạo, nhưng
cũng không đến mức sáng hôm qua đã tìm người bắn chết A Cửu, trừ khi… ….
– Tối qua ở thủ đô có chuyện gì phát sinh sao?
Y Tiểu Âm nghĩ đến đây thì mở miệng hỏi.
Y Tiểu Âm dừng lại một chút rồi bổ sung:
– Có chuyện lớn gì đó liên quan đến Thường Đông Lâm và Trình gia hay không?
– Tối qua sao? Để tôi điều tra thêm.
Thập Cửu muội bắt đầu xem xét.
Ngay sau đó Thập Cửu muội đã đưa ra đáp án cho Y Tiểu Âm:
– Y tiểu thư, tối qua Thường gia thật sự đã xảy ra một sự kiện, thế lực thủ
hạ của Thường Đông Lâm là Biên Vân Hiệp bị tận diệt, nhưng nếu nói một cách
tương đối thì điều này còn chưa phải quan trọng. Quan trọng là tối qua thế lực
hắc đạo ở thủ đô chợt chỉnh hợp với một tốc độ kinh người, bây giờ thế lực
thuộc về Thường gia và của Bạch Tiểu Lỗi thuộc về Bạch gia đã đều thuộc về một
người.
– Ai?
Y Tiểu Âm không khỏi hỏi một câu.
– À, Sở Dao.
Thập Cửu muội có chút mất tự nhiên:
– Nghe đồn Sở Dao là… ….
– Không cần nói, tôi biết cô ấy là ai.
Y Tiểu Âm thản nhiên nói.
– À, Y tiểu thư, mặt khác còn có một tin đồn chưa được chứng thực, đó là Biên
Vân Hiệp tìm được sự trợ giúp của Trình gia, đang chuẩn bị cướp lấy quyền lực
của Thường gia, vì vậy chuyện này cũng có quan hệ với Trình gia.
Thập Cửu muội lại bổ sung một câu.
– Tôi biết rồi.
Y Tiểu Âm khẽ gật đầu, lúc này nàng đã xác định được vấn đề, A Cửu trúng đạn
là do Trình gia trả thù.
Sự việc rất đơn giản, Thường Đông Lâm bị thương rõ ràng là Trình gia âm thầm
bày ra, Trình gia muốn lợi dụng thời điểm Thường Đông Lâm bị thương để lợi
dụng Biên Vân Hiệp mà giành lấy quyền khống chế một nửa hắc đạo ở thủ đô. Đáng
tiếc tất cả đều đã thất bại, mà có lẽ Trình gia đã đổ nguyên nhân thất bại cho
Y Tiểu Âm, quy tội nàng làm cho Thường Đông Lâm tỉnh lại, vì vậy mà tiến hành
trả thù.
– Y tiểu thư, có phải chị cũng nghĩ ra ai là hung thủ rồi không?
Thập Cửu muội nhịn không được phải nói.
Y Tiểu Âm lắc đầu:
– Không biết, tôi chỉ hỏi mà thôi, mà dù có nói ra cũng vô dụng, dù sao cũng
không có chứng cứ.
– Y tiểu thư, nếu như chi có đối tượng hoài nghi, chúng ta sẽ có thể tìm được
chứng cứ.
Thập Bát muội ở bên cạnh đón lời.
– Đợi đến khi tôi có đối tượng hoài nghi sẽ nói cho hai người biết.
Y Tiểu Âm thản nhiên nói.
– Được rồi.
Thập Bát muội cũng không hỏi thêm điều gì, nàng dừng lại một chút, sau đó nói
thêm:
– Y tiểu thư, còn có chuyện chúng tôi cần trưng cầu ý kiến của chị. Vì vấn đề
an toàn của chị, chúng tôi định thiết lập một hệ thống bảo vệ ở trong Y Nhân
Các, tăng thêm vài chiếc camera và giám sát, như vậy có thể tránh sự việc hôm
nay lại phát sinh.
– Không có vấn đề, các người cứ tự nhiên.
Y Tiểu Âm cũng không cự tuyệt mà sảng khoái đồng ý.
– Y tiểu thư, chúng tôi đi làm việc, nếu chị có vấn đề gì thì có thể phân phó
bất cứ lúc nào.
Thập Bát muội bắt chuyện, sau đó cùng Thập Cửu muội bận rộn đi sắp xếp hệ
thống bảo vệ.
Khi thấy hai cô gái kia đi xa, A Cửu cuối cùng cũng không nhịn được mà hỏi:
– Tiểu thư, chị cảm thấy Trình Chí Cao phái người đến giết em sao?
– Trừ hắn ra thì chị không nghĩ còn ai khác.
Trong giọng nói của Y Tiểu Âm có chút phẫn nộ:
– Chị sẽ không bỏ qua cho bọn họ.
– Tiểu thư, nếu chị đã nghi ngờ Trình Chí Cao, sao không nói ra cho Ám tổ?
A Cửu cảm thấy rất khó hiểu.
– Em còn nhớ hôm qua Trình Chí Cao nói thế nào không? Hắn nói nếu không có
Nhạc Chi Phong thì ở thủ đô này không còn ai xem chị ra gì, bây giờ chúng ta
nên nghiệm chứng xem thế nào.
Y Tiểu Âm bình tĩnh nói:
– Chị muốn xem, không có sự hỗ trợ của Ám tổ, chúng ta có thể có năng lực đối
phó với Trình gia hay không?
– Chúng ta bây giờ nên làm thế nào? Có phải nên điện thoại cho những người
bệnh của tiểu thư hay không?
A Cửu lại hỏi.
– Không, bây giờ chúng ta không nên làm gì.
Y Tiểu Âm lắc đầu, chỉ cần tin tức chúng ta bị tập kích ở nơi đây truyền ra
ngoài là được.
Y Tiểu Âm dừng lại một chút rồi tiếp tục nói:
– A Cửu, đừng để cho người ta biết em được Hạ Thiên chữa tốt, cứ để bọn họ
tưởng lầm là chị cứu chữa, em hiểu chưa?
– Biết rồi, tiểu thư.
A Cửu khẽ gật đầu.
– Nhưng trước tiên chị phải truyền tâm pháp của tên khốn kia cho em, bây giờ
thủ đô không còn là thủ đô trước kia, hai chúng ta đều phải có năng lực tự bảo
vệ mình.
Y Tiểu Âm còn nói thêm.
– Vâng!
A Cửu gật đầu.
Đúng lúc này Thập Cửu muội đã đi đến:
– Y tiểu thư, Nhạc Chi Phong muốn gặp chị, chị có muốn gặp mặt anh ta không?