Một trận chiến thật sự đã được mở màn, đối với Viên Thiên Chính thì đây chính
là một cuộc chiến bất đắc dĩ, là cuộc chiến mà hắn phải tiến hành. Thật ra
cũng không phải hắn nổi giận vì những lời nói của Hạ Thiên, nhưng những lời
của Hạ Thiên vừa rồi thật sự làm hắn bỏ đi ảo tưởng.
Trước đây thật sự Viên Thiên Chính còn ảo tưởng để Hạ Thiên đến Thanh Phong
sơn truyền lời, để cho chủ nhân hiện tại nhường Thanh Phong sơn cho mình,
nhưng lời nói vừa rồi đã chứng tỏ chủ nhân bây giờ chính là Hạ Thiên, cũng
không còn là Viên Thiên Chính.
Viên Thiên Chính không còn lựa chọn nào khác, hắn cũng chỉ có thể lựa chọn
biện pháp cưỡng chế lấy lại Thanh Phong sơn, không phải, hắn phải buông tha ý
nghĩ lấy lại Thanh Phong sơn. Nhưng hắn biết rõ mình khó thể nào bỏ qua, trăm
năm qua đi, hoàn cảnh của địa cầu đã hư hại cực kỳ lợi hại so với trước kia,
linh khí càng thêm mỏng manh, càng không thích hợp cho người tu tiên sinh tồn.
Nếu hắn muốn sống tốt, muốn kết thành Kim Đan để sinh mệnh kéo dài, hắn nhất
định phải trông cậy vào Thanh Phong sơn, không phải chỉ vì linh khí trên Thanh
Phong sơn rất nồng hậu, mà trên đó còn có rất nhiều kỳ hoa dị thảo, là những
thứ có lợi cho quá trình tu luyện.
Điều làm cho Viên Thiên Chính càng cảm thấy bất đắc dĩ chính là bây giờ chủ
nhân của Thanh Phong sơn là rất mạnh so với mình, chỉ cần uy lực của Càn Khôn
Đại Trận cũng đủ làm hắn cảm thấy sợ hãi. Vì vậy hắn mới về thủ đô điều tra
một phen, sau đó biết Hạ Thiên có liên quan đến Thanh Phong sơn. Trước đó vài
ngày hắn tận mắt thấy Hạ Thiên ngự khí phi hành, vì vậy càng xác nhận Hạ Thiên
xuất thân từ Thanh Phong sơn. Nhưng hắn cũng khẳng định mình không phải là đối
thủ của Hạ Thiên, dù bế quan trăm năm cũng không phải là đối thủ của một kẻ
chưa đến hai mươi tuổi đầu như Hạ Thiên.
Điều này càng làm cho Viên Thiên Chính cảm thấy mình căn bản không thể nào
cưỡng chế lấy lại Thanh Phong sơn, cũng vì như vậy mà ý nghĩ muốn thỉnh cầu
chủ nhân hiện tại trả lại Thanh Phong sơn của hắn mới trở thành ảo tưởng.
Nhưng Hạ Thiên bị thương, điều này làm cho Viên Thiên Chính tìm được cơ hội
ngàn năm một thuở, cũng là cơ hội duy nhất của hắn, vì vậy hắn cần phải ra
tay.
Kế hoạch của Viên Thiên Chính rất đơn giản, đó chính là chụp được Hạ Thiên,
sau đó đi đến trao đổi với chủ nhân của Thanh Phong sơn. Chỉ cần hắn có thể
vào trong Thanh Phong sơn, như vậy hắn có thể bố trí lại trận pháp để ngăn cản
người khác tiến vào, khi đó dù hắn không mạnh bằng Hạ Thiên và sư môn của Hạ
Thiên, nhưng hắn cũng không cần phải lo lắng.
Tống Ngọc Mị xuất hiện thật sự làm Viên Thiên Chính bất ngờ, nhưng cũng thật
sự làm Viên Thiên Chính kiên định với quyết tâm của mình. Tống Ngọc Mị tuy rất
mạnh nhưng Viên Thiên Chính cảm thấy chẳng phải không có cơ hội, vì hắn có thể
thấy công lực của nàng là không quá mạnh, có lẽ còn không bằng hắn. Điều làm
hắn lo lắng là bây giờ có Tống Ngọc Mị xuất hiện, ai biết còn có kẻ nào lợi
hại hơn xuất hiện bảo vệ Hạ Thiên?
Nếu bây giờ Viên Thiên Chính không ra tay, sau này chỉ sợ không còn cơ hội,
nếu Hạ Thiên khôi phục lại công lực, sợ rằng hắn sẽ hoàn toàn mất đi Thanh
Phong sơn, vì vậy chẳng bằng bây giờ buông tay đánh cược một lần, sợ rằng còn
có thể thành công.
Viên Thiên Chính vừa ra tay đã không che giấu thực lực, hắn tấn công Tống Ngọc
Mị với chiêu thức mãnh liệt nhất, với hắn mà nói thì trận chiến này chỉ có thể
thắng, không được phép thất bại.
Tống Ngọc Mị dùng một tay vung vẫy sợi tơ trắng, tay kia lại tung ngọc chưởng,
đối với nàng thì trận chiến này thật ra cũng chỉ có thể thắng, không cho phép
thất bại.
Nếu nói theo hướng tư tâm, nếu Tống Ngọc Mị thua, Hạ Thiên sẽ rơi vào tay Viên
gia, đến lúc đó chỉ sợ sẽ có kết cục không tốt. Có lẽ nàng thật sự không biết
mình có yêu Hạ Thiên hay không, nhưng có một việc mà nàng hiểu, đó chính là
nàng rất quan tâm đến người đàn ông này, nàng không thể trơ mắt nhìn hắn rơi
vào tay Viên gia, vì vậy nàng mới xuất hiện ở đây.
Nếu xét từ lợi ích của Tống gia, thật ra Tống Ngọc Mị càng không thể thua. Gần
đây động tác của Viên gia là rất lớn nhưng vẫn không giảm lại, thậm chí nàng
còn nhận được tin tức, Viên gia còn có ý với mình. Mà Viên gia sở dĩ dám làm
như vậy cũng vì một nguyên nhân rất đơn giản, chính là Viên gia đột nhiên xuất
hiện một siêu cấp cao thủ như Viên Thiên Chính.
Đây không phải là xã hội mà bạo lực có thể giải quyết được tất cả, nhưng Tống
Ngọc Mị lại hiểu rất rõ, nếu trong gia tộc thật sự có thêm một siêu cấp cao
thủ thì thật sự làm được rất nhiều chuyện. Năm xưa Tống gia cũng chỉ là một
gia tộc nho nhỏ, vì đi theo dì Mị mà tất cả mọi thứ đều có thể phát sinh.
Tống Ngọc Mị bây giờ là người quyết định của Tống gia, nàng cũng không còn đại
biểu cho chính mình, còn đại biểu cho Tống gia, vì vậy bây giờ nàng mới phải
trợ giúp Hạ Thiên. Thật ra điều này cũng tính là nguy hiểm rất lớn, nếu nàng
thua thì sau này sẽ phải đối mặt với rất nhiều phiền toái từ Viên gia, mà nếu
nàng thua chỉ sợ cũng khó thể nói năng với Tống gia. Thực tế phần lớn đám
người Tống gia đều không tình nguyện giúp sức cho Hạ Thiên, thậm chí trong mắt
đám người Tống gia, Hạ Thiên thật sự là kẻ địch số một.
Nhưng muốn thắng cũng không dễ dàng, Tống Ngọc Mị tuy đã được Hạ Thiên tẩy
tủy, lại tu luyện Phiêu Miễu thân pháp, hơn nữa còn được Dạ Ngọc Mị tự tay chỉ
bảo trong một thời gian ngắn. Dù sao nàng cũng chỉ tu luyện được một thời gian
ngắn ngủi, công lực còn chưa đủ sâu, đối mặt với Viên Thiên Chính thật ra cũng
không có được bao nhiêu ưu thế.
– Vợ Mị Mị, càng ngày càng giống Thần tiên tỷ tỷ, nhưng sao chị ấy lại dùng
sợi tơ yếu đuối như vậy làm vũ khí? Đây chẳng phải giống như Dạ Ngọc Mị kia
sao?
Hạ Thiên nhìn Tống Ngọc Mị vung vẫy sợi tơ chiến đấu trên không trung như tiên
nữ mà không khỏi lầm bầm.
Trước đó Hạ Thiên gặp Tống Ngọc Mị, thật sự có thể nói Tống Ngọc Mị là phiên
bản của Thần tiên tỷ tỷ, cũng là một cách ăn mặc, cũng là một khí chất. Nhưng
bây giờ Hạ Thiên thấy Tống Ngọc Mị có biến đổi không nhỏ so với lần gặp mặt
trước đó, tuy vẫn mặc áo bào trắng, nhưng đã có vài biến đổi nhỏ, điều này
không khỏi làm hắn phân biệt hai người ra.
Hạ Thiên cũng không biết, những thay đổi này chính là thứ mà Tống Ngọc Mị muốn
làm ra.
Đã từng có thời điểm Dạ Ngọc Mị muốn biến Tống Ngọc Mị thành Nguyệt Thanh Nhã
thứ hai, Tống Ngọc Mị cũng hầu như coi mình là một Nguyệt Thanh Nhã thứ hai.
Nhưng Tống Ngọc Mị cũng không muốn mình là vật phẩm thay thế, nàng cũng không
muốn khi Hạ Thiên ôm mình thì trong đầu lại nghĩ về Nguyệt Thanh Nhã, đây là
điều nàng không thể tiếp nhận, vì vậy nàng muốn thay đổi, càng muốn mình và
Nguyệt Thanh Nhã có sự khác biệt.
Nhưng mâu thuẩn là Tống Ngọc Mị thật sự thích hình tượng này của mình, nàng
phát hiện bộ dạng si mê của Hạ Thiên khi thấy hình tượng của mình, vì vậy nàng
cũng chỉ thay đổi một bộ phận rất nhỏ. Còn chuyện dùng sợi tơ làm vũ khí, tất
nhiên đó là sự ảnh hưởng đến từ Dạ Ngọc Mị, bây giờ nàng giống như một thể
tổng hợp của Dạ Ngọc Mị và Nguyệt Thanh Nhã, nhưng linh hồn lại là Tống Ngọc
Mị.
– Vợ Mị Mị, dùng sợi tơ làm vũ khí, thật ra nhìn rất đẹp, tốt hơn nhiều so
với Dạ Ngọc Mị kia.
Hạ Thiên nhìn một lúc rồi lầm bầm.
Nếu Tống Ngọc Mị nghe được những lời này của Hạ Thiên thì sẽ thật sự vui
sướng, vì điều này có nghĩa là hình tượng của nàng bây giờ đã thành công, ít
nhất cũng được Hạ Thiên thích thú.
Lúc này Tống Ngọc Mị và Viên Thiên Chính thật sự chiến đấu khó phân cao thấp,
nếu nói về công lực thì Viên Thiên Chính thật sự mạnh hơn, nhưng phương diện
thân pháp và chiêu thức thì Tống Ngọc Mị thật sự chiếm ưu thế, sợi tơ bạch sắc
kỳ dị của Tống Ngọc Mị cũng đủ làm cho Viên Thiên Chính cảm thấy khó thích
ứng. Vì vậy mà trong khoảnh khắc Viên Thiên Chính cũng khó chiếm được thượng
phong.
Hạ Thiên rất chú ý đến chiến trường, khi thấy Tống Ngọc Mị không có nguy hiểm
gì, hắn cũng không muốn bộc lộ thực lực thật sự của mình. Hắn an tâm thưởng
thức phong thái tuyệt thế của Tống Ngọc Mị, đảm nhiệm vị trí một người xem
chân thành.
Tất nhiên trong đám người đứng xem cũng không phải chỉ có một mình Hạ Thiên.
Sở Dao lúc này cũng nhìn chằm chằm vào chiến trường nà ngây người, vô tình
nàng giống như phát hiện có chút hâm mộ và cũng ghen ghét với Tống Ngọc Mị,
người này đã đẹp còn chưa nói, sao lại lợi hại như vậy?
Viên Thế Tài cũng dùng ánh mắt căng thẳng nhìn trận chiến, hắn cũng không biết
vị Đạo gia tổ tông kia có đánh thắng được Tống Ngọc Mị hay không, nhưng với
năng lực của hắn, ngoài nhìn thấy hai bóng đen, cũng không thấy rõ ràng.
Mà tên xuất hiện cùng lúc với Viên Thế Tài chẳng qua chỉ mới hơn hai mươi, hắn
cũng không nhìn lên chiến trường, hắn nhìn Hạ Thiên, trong mắt bùng ra cái
nhìn thù hận, dù là ai cũng có thể thấy rất rõ ràng.
Vị trí của Thường gia rất vắng vẻ, hơn nữa lúc này là buổi tối, vì vậy động
tĩnh của nơi này không làm kinh động người khác, ít nhất lúc này cũng chưa có
người mới xuất hiện.
Thời gian qua nhanh, vô tình trận thế đã biến hóa, Viên Thiên Chính dù sao
cũng có công lực cao thâm hơn, Tống Ngọc Mị thì tu luyện thời gian ngắn, sau
khi chiến đấu được một lúc lâu thì thể lực dần có dấu hiệu khó thể chống đỡ
nổi. Dù nàng lợi dụng thân pháp linh xảo và chiêu thức tinh diệu mà vẫn không
bại, nhưng nàng cũng vô tình rơi vào thế hạ phong.
Lúc này Tống Ngọc Mị cũng vô tình có chút giao động, thật ra đây cũng là lần
đầu tiên nàng giao thủ với cao thủ thật sự, phương diện này nàng thật không đủ
kinh nghiệm. Lúc này nàng quýnh lên, chiêu thức hơi loạn, vì vậy có thể nói
thế bại đang dần phủ xuống.
– Tình hình có vẻ không ổn.
Hạ Thiên thầm nói, nếu cứ tiếp tục thì vợ Mị Mị sẽ thua, xem ra lúc này hắn
không ra tay không được.
Khi Hạ Thiên định âm thầm ra tay giúp đỡ Tống Ngọc Mị thì một luồng khí tức
nguy hiển chợt truyền đến, sau đó là một tiếng gầm giận dữ:
– Hạ Thiên, đi chết đi.
– Đùng, đùng, đùng!
Vài tiếng súng vang lên, là tên đàn ông nãy giờ nhìn chằm chằm vào Hạ Thiên đã
ra tay, trên tay hắn có thêm một khẩu súng, đang liên tục bóp cò chĩa về phía
Hạ Thiên.
Tiếng súng làm Sở Dao đang trầm mê trong trận chiến bừng tỉnh trở lại, nhưng
giống như lúc này cũng có hơi muộn.
– Chồng, tránh mau.
Sở Dao dùng tốc độ cực nhanh đánh về phía Hạ Thiên, nàng tiện tay ném ra hai
cây phi đao. Dù sao nàng cũng ra tay hơi trễ, kết quả là nàng còn chưa phóng
đến thì đạn đã đến trước mặt Hạ Thiên.
Viên Thế Tài tỏ ra cực kỳ vui sướng, hắn cũng vừa lúc bị tiếng súng làm cho
bừng tĩnh, hắn thấy Sở Dao không kịp cứu viện, mà Hạ Thiên lại không có phản
ứng, vì thế mà cảm giác vui sướng được nhân lên gấp đôi, vì hắn biết lúc này
Hạ Thiên chết chắc rồi.